Chương 157: Sự Đáng Sợ của Lữ Dương

Giờ phút này, vẻ mặt của Bổ Thiên Phong Chủ hoàn toàn mờ mịt. Trần Thư Thiến tỉnh lại, hắn còn có thể tự thuyết phục mình rằng đó là bút tích của Nhược Tương Phu Nhân, tuy vượt ngoài dự liệu nhưng phương pháp thì hắn có thể hiểu được. Nhưng Trần Tín An thì khác! Trên người Trần Tín An không hề có thuật pháp do Nhược Tương Phu Nhân sắp đặt, theo lý mà nói, y không thể nào phá giải được thuật trấn áp thần thức của mình mới đúng! Sớm đã là người của lão gia rồi ư? ⓚyhuyen.ⓒomLão gia là ai? ’ “Lẽ nào…” Bổ Thiên Phong Chủ đột ngột quay đầu, lại thấy Lữ Dương một tay ôm Nhược Tương Phu Nhân, một tay trấn áp Trần Thư Thiến, đang nhìn hắn nở một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. “Không… không thể nào!” Trong chớp mắt, một ý nghĩ hoang đường chợt nảy ra trong đầu Bổ Thiên Phong Chủ: “Thời gian ta cứu ngươi về còn trước cả khi hắn Trúc Cơ mà!”
ⓚyhuyen.ⓒom “Không có gì là không thể cả.”
ⓚyhuyen.ⓒomTrần Tín An lắc đầu: “Ngay từ đầu ta đã là người của lão gia, nếu không có mệnh lệnh của lão gia, ta sao có thể cứ mãi diễn kịch với ngươi được chứ?” Giờ phút này, Bổ Thiên Phong Chủ chỉ cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tuỷ. Không chỉ vì Trần Tín An, mà hơn hết là vì người đứng sau giật dây, sự mưu sâu kế hiểm, bố cục tầm xa của người đó khiến hắn như rơi vào hầm băng. “…Thủ đoạn thật cao tay!” Bổ Thiên Phong Chủ dài giọng than thở. Ngay cả hắn cũng không thể không khâm phục, nếu những gì Trần Tín An nói là thật, vậy người này đã to gan lớn mật mưu tính hắn ngay từ khi còn chưa Trúc Cơ! Nhưng nghĩ đến đây, Bổ Thiên Phong Chủ vẫn trăm mối không có lời giải. Đến mức đó sao? Giữa chúng ta có thù oán lớn đến vậy ư?
ⓚyhuyen.ⓒom Bổ Thiên Phong Chủ không còn lòng dạ nào để nghĩ nhiều, đành phải nhìn về phía Trần Tín An một lần nữa: “Tín An… con không thể đối xử với ta như vậy! Trước đây chẳng phải con là người hiểu rõ phụ thân nhất sao?” “Ta phải đột phá Trúc Cơ hậu kỳ! Ta còn rất nhiều việc phải làm, trở thành Đại Chân Nhân, giành được quyền lên tiếng ở Thánh Tông, được một vị Chân Quân coi trọng, ta đã chuẩn bị rất nhiều! Thiên Niên Đại Kiếp sắp đến, chỉ cần ta mưu hoạch thoả đáng, là có hy vọng nhân cơ hội này để cầu Kim!” “Tín An, cầu xin con…” Bổ Thiên Phong Chủ không tin, khác với Trần Thư Thiến, Trần Tín An thật sự do một tay hắn bồi dưỡng, tình cảm phụ tử chẳng lẽ lại không bằng một tên Lữ Dương sao! Thế nhưng, hắn, kẻ ôm ấp tia hy vọng cuối cùng, lại chỉ nghe thấy một lời đáp lạnh lùng: “Vĩnh biệt, phụ thân… và cả sự yếu đuối của con.” Ầm ầm ầm! Giây tiếp theo, chỉ thấy Trần Tín An, người đang bị trấn áp thần thức, cũng hy sinh thân mình tự bạo, sau đó một tầng nhân quả cứ thế tiêu tán với tốc độ mắt thường có thể thấy. Trong nháy mắt, trong Trúc Cơ Cảnh chỉ còn lại một mình Bổ Thiên Phong Chủ đứng tại chỗ, hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì cuồn cuộn Thiên Lôi đã tích tụ từ lâu ầm ầm giáng xuống, trong khoảnh khắc đã nhấn chìm thân ảnh của hắn, chỉ còn lại một tiếng gầm gừ thê lương, oán độc đến cực điểm yếu ớt truyền ra: “Lữ Dương——!!!” Phía dưới, bên trong Bổ Thiên Phong, theo một luồng bạch khí hạ xuống, hoá thành thân ảnh Trần Tín An đáp xuống trước mặt Lữ Dương, thần sắc cung kính phủ phục trên mặt đất. Tất cả mọi người đều chết lặng. Ngay cả ở bên trong Thánh Hỏa Nhai, Trọng Quang Chân Nhân, người từng khen ngợi Lữ Dương sau này ắt sẽ là trụ cột của Thánh Tông, cũng không ngờ Lữ Dương có thể bày ra được chuyện như thế này. “Khá lắm tiểu tử… Trần Lão Quái thật là thảm!” “Phu nhân, Nữ nhi, Nhi tử… tất cả đều là người của Nguyên Đồ, đổi lại là ai mà không chết chứ, rốt cuộc Nguyên Đồ đã làm thế nào vậy? Có bí thuật khống tâm sao?” “Không thể nào, bí thuật khống tâm sao có thể hiệu quả với Chân Nhân được?” “Tổng không phải là vì *‘sống tốt’ chứ?” “Dù sao cũng chắc chắn là ‘tốt sống’!” (*Sống tốt/tốt sống: Là thuật ngữ lóng, ám chỉ kỹ năng hoặc sự hấp dẫn trong chuyện “phòng the”, tác giả vừa dùng để chỉ chuyện đó và vừa dùng để mỉa mai châm biếm về việc làm âm hiểm, một cách chơi chữ thâm thúy mà tác giả hay dùng, giống cách chơi chữ trước đó như: siêu nhân, nhân tài, thánh nhân đạo,...v.v.) Trong lúc nhất thời, các Chân Nhân của Thánh Tông bàn tán sôi nổi, khi nhìn lại Bổ Thiên Phong Chủ vẫn đang giãy giụa dưới Thiên Lôi, ai nấy đều bất giác lùi lại mấy bước. Nói một cách công bằng thì không ai đồng cảm với Bổ Thiên Phong Chủ cả. Một mặt, là do bản thân Bổ Thiên Phong Chủ nhân duyên không tốt, mặt khác là vì hành vi của hắn đã mơ hồ chạm đến ranh giới cuối cùng của một vài người. Lấy Trúc Cơ Chân Nhân làm nhân tài! Ở Thánh Tông, Trúc Cơ hay không vẫn luôn là một đường ranh giới phân thủy rõ ràng, một khi Trúc Cơ, liền thoát khỏi hàng ngũ nhân tài, cũng có tư cách để lựa chọn. Nhưng nếu ngay cả Chân Nhân cũng có thể bị xem là nhân tài, vậy thì đường ranh giới này sẽ trở nên mơ hồ, đặc biệt là khi Bổ Thiên Phong Chủ dựa vào thủ đoạn này để đột phá Trúc Cơ hậu kỳ, vậy các Chân Nhân Trúc Cơ trung kỳ khác liệu có học theo, cũng ngấm ngầm tìm đến gây phiền phức cho đám Trúc Cơ sơ kỳ bọn họ không? Vì vậy đối với kết cục của Bổ Thiên Phong Chủ, bọn họ cũng vui mừng khi thấy. “Trần Thái Hợp, ngươi chết hay lắm!” Đặc biệt là việc Trần Thư Thiến và Trần Tín An cùng nhau thoát khốn, trở tay đâm sau lưng Bổ Thiên Phong Chủ một nhát, càng củng cố địa vị siêu thoát của Trúc Cơ Chân Nhân từ một phía. Kết cục này đủ để đè nén những trái tim đang rục rịch của nhiều người. Thêm vào đó đây là Thánh Tông, môn phong trước nay vẫn luôn như vậy, cho nên nhất thời, ánh mắt của nhiều người nhìn về phía Lữ Dương thậm chí còn có thêm vài phần thiện ý. Mà ở một bên khác, vị Chân Nhân già nua trước đó còn khoe khoang mình kiến thức rộng rãi cũng mang một vẻ mặt như vừa được mở mang tầm mắt, ánh mắt nhìn Lữ Dương cứ như đang nhìn siêu nhân, mãi cho đến khi vị Chân Nhân trẻ tuổi bên cạnh gọi liền mấy tiếng, hắn mới đột ngột bừng tỉnh, sau đó thở ra một hơi dài đục ngầu. “Sau này, tuyệt đối đừng đắc tội với Nguyên Đồ!” Vừa hoàn hồn, vị Chân Nhân già nua liền hạ giọng cảnh cáo, “Người này ma tính sâu nặng, thủ đoạn kỳ cao, dùng thân phận Trúc Cơ sơ kỳ mà liên tiếp hại chết hai vị trung kỳ…” “Cũng không khoa trương đến thế chứ?” Vị Chân Nhân trẻ tuổi dường như có chút không phục: “Một người là bị chờ cho đến chết, một người là cấu kết với thê nữ để ám hại, không có người nào là thắng trong đấu pháp chính diện cả.” “Nếu đấu pháp chính diện, hắn chưa chắc đã lợi hại.” Nói đến đây, vị Chân Nhân trẻ tuổi tự tin cười một tiếng: “Ta thấy ta hẳn là có thể cùng hắn chiến một trận.” “Ngươi hiểu cái gì? Chính vì như vậy mới đáng sợ!” Chân Nhân già nua lắc đầu: “Ngươi chỉ nhìn thấy sự tính toán của hắn, mà không nhìn thấy năng lực thôi diễn cần phải có để làm được những việc đó.” “Nếu không thể thôi diễn thiên cơ một cách chuẩn xác, nắm giữ nhân quả, thì không thể làm đến trình độ của hắn được… Hoặc là trong tay hắn còn có một kiện Thiên Cơ Chí Bảo, hoặc là hắn thiên phú dị bẩm, đạo hạnh vượt xa cảnh giới của bản thân, mà bất kể là cái nào, thực lực đấu pháp của hắn cũng tuyệt đối không thể kém!” “Huống hồ hắn cũng không phải hoàn toàn không đấu pháp với người khác.” “Mấy chục năm trước, không phải hắn đã từng giao đấu với Chân Nhân của Thần Vũ Môn ở núi Khô Lâu sao? Ta nghe nói quá trình trận đấu pháp đó có thể gọi là như chẻ tre.” “Thần Vũ Môn tuy không lớn, nhưng cũng có vài phần nội tình.” “Ít nhất vẫn còn một kiện Thượng Thừa Linh Bảo trấn áp tông môn, Hoán Vũ giao thủ với hắn cũng đã ngưng luyện bản mệnh, ở Trúc Cơ sơ kỳ cũng được xem là nhân vật tầm trung rồi.” “Nhưng kết quả thì sao?” Chân Nhân già nua càng nói, vẻ mặt càng trở nên ngưng trọng: “Vậy mà bây giờ bất cứ ai nhìn vào Nguyên Đồ này, điều đầu tiên nghĩ đến lại là thủ đoạn của hắn!” Một người thực lực cực mạnh, nhưng ấn tượng đầu tiên mà người khác có về hắn lại không phải là thực lực? Đây mới là chỗ đáng sợ! Dùng một sự cao điệu này để che giấu một sự cao điệu khác còn lớn hơn, nói một cách nghiêm túc, đây thậm chí là một kiểu giấu nghề, chỉ là hiếm có người nào nhận ra được điểm này. Trong lúc nhất thời, vị Chân Nhân già nua thậm chí không dám công khai nói ra kết luận của mình, chỉ sợ sẽ thu hút sự chú ý của Lữ Dương… Hắn năm nay đã hơn tám trăm tuổi, đời thứ ba xem chừng sắp kết thúc, đời thứ tư còn xa vời vợi, hắn không muốn vô duyên vô cớ chọc phải một đồng môn âm hiểm như vậy. Mà trong số các Chân Nhân, người có cùng suy nghĩ với hắn không phải là ít. Cùng lúc đó, Lữ Dương thì đang nhìn Thiên Lôi trong Trúc Cơ Cảnh dần tiêu tán, Bổ Thiên Phong Chủ hoá thành một nắm tro tàn, trong lòng vẫn có chút tiếc nuối. “Tiếc thật, vật liệu tế kiếm thượng hạng a.” Kể cả Phục Long La Hán cũng vậy, khổ nỗi sự thần diệu của A Tỳ Kiếm cần dùng đấu pháp để cộng dồn, còn cách không đánh mà khuất phục được người của hắn lại không được tính. Nếu không, hai vị Trúc Cơ trung kỳ, tuyệt đối có thể đẩy uy lực của A Tỳ Kiếm lên một tầng thứ đáng sợ!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị