“Cao Sí à, ba huynh đệ các ngươi cứ ở đây đi, đình viện vừa mới quét dọn xong, đệm chăn cũng đã đổi mới.” Từ Huy Tổ đem Tam huynh đệ Chu Cao Sí dẫn đến chỗ ở, thản nhiên nói.
Nơi đây phong cảnh tú lệ, hoa mộc thưa thớt, đình đài nhã trí, trước lầu các hai tầng lại có một ao nước mùa xuân, cá bơi trong nước nổi chìm, quả là một nơi tốt. Chỉ là sắc mặt Từ Huy Tổ hơi lạnh, ba cháu ngoại đã tới, thân thích nhà mình từ xa đến thăm, mà lại còn là thân thích đã nhiều năm không gặp, vốn là một chuyện vui, nhưng đáng tiếc Vương phủ Yến Vương hiện giờ thật sự là một gia đình không thể dính vào, người ngoài đều chỉ sợ tránh không kịp, Từ Huy Tổ ông ta muốn tránh cũng không tránh được, đành phải cố gắng vạch rõ giới hạn trong thái độ.
Chu Cao Sí tính tình nhân hậu, biết khó khăn của cữu cữu, thấy thái độ của hắn cực kỳ lãnh đạm, trong lòng lại cũng không giận, chỉ là khom người, cung kính nói: “Cao Sí huynh đệ, đã quấy rầy cữu phụ.”
Từ Huy Tổ thản nhiên nói: “Người một nhà nói lời khách sáo gì. Được rồi, các ngươi rửa mặt nghỉ ngơi một chút, trước tiên nghỉ ngơi một lát. Ta đã phân phó trong phủ chuẩn bị dạ tiệc cho các ngươi rồi, nhưng không khéo lắm, tối nay cữu phụ đã hẹn cùng mấy vị đại nhân trong triều cùng uống rượu, thì không bồi các ngươi nữa. Các ngươi ở trong nhà, phải an phận một chút, tốt nhất cứ đợi đến ngày giỗ của Tiên Đế mà quét mộ Hiếu Lăng là được, chớ có gây ra thị phi. Cao Sí à, ngươi là huynh trưởng, phải coi chừng đệ đệ.”
“Là, Cao Sí nhất định tuân theo phân phó của cữu phụ.”
Từ Huy Tổ ừ một tiếng, phiêu nhiên rời đi.
Chu Cao Hú cả giận nói: “Đại ca, ngươi xem...”
Chu Cao Sí hai mắt trừng một cái, chặn đứng lời hắn, trầm giọng nói: “Ta đợi phó kinh thành khi đó, phụ vương đã dặn dò thế nào, ngươi đều quên rồi sao?”
ⓚyhuyenⓒom
Chu Cao Hú phẫn nộ nói: “Thôi đi! Cũng chỉ có ngươi chịu đựng được cái sự uất ức này của hắn.”
Chu Cao Sí lắc đầu, thấy Hạ Tầm đã bố trí xong thị vệ đang vội vã chạy đến, liền cất bước tiến ra đón, Hạ Tầm ôm quyền nói: “Thế tử, nơi đây đều đã bố trí ổn thoả tốt đẹp rồi, tam vị Vương tử trước tiên rửa mặt nghỉ ngơi đi, lát nữa... nếu tam vị Vương tử muốn ra ngoài du ngoạn, vẫn xin trước thời hạn thông báo cho vi thần một tiếng, thần cũng tốt mà làm chút an bài.”
Chu Cao Toại nhịn không được một tiếng gầm thét: “Mẹ nó, chúng ta đến Kim Lăng, là đến làm phạm nhân sao, ra ra vào vào đều phải chịu các ngươi giám sát sao?”
“Cao Toại, câm miệng!” Chu Cao Sí nghiêm giọng chặn đứng tam đệ, kéo Hạ Tầm một cái, đi sang một bên, hạ thấp giọng, áy náy nói với hắn: “Nhị đệ tam đệ tính cách thô lỗ, tính tình lỗ mãng, phụ vương lo lắng bọn họ làm hỏng việc, vì vậy chưa đem chuyện của Dương đại nhân nói cho bọn họ biết, bọn họ nói chuyện nặng nhẹ, vẫn xin đại nhân đừng trách.”
Hạ Tầm cười cười nói: “Sẽ không đâu, Thế tử cứ an tâm ở lại Kim Lăng. Thần đã nhận sự phó thác của Yến Vương điện hạ, thì nhất định sẽ nghĩ cách, đem điện hạ bình yên đưa về Bắc Bình.”
Chu Cao Sí cảm kích nói: “Dương đại nhân ân cao đức hậu, Vương phủ Yến Vương sẽ không quên suốt đời. Nhưng mà...”
Hắn chần chừ một chút, có chút khó mà mở lời nói: “Nếu không phải bất đắc dĩ, vẫn không thể liều lĩnh mạo hiểm, không phải Cao Sí không tin tưởng an bài của Dương đại nhân, thật sự là...”
Hạ Tầm khẽ cười, gật đầu nói: “Thần, đã hiểu!”
Cái gọi là “nếu không phải bất đắc dĩ” mà Chu Cao Sí nói, chính là trừ phi trải qua đủ loại nỗ lực, căn bản cũng không có khả năng thông qua con đường bình thường quay về, đồng thời còn phải là Nam Kinh và Bắc Bình đã đến lúc đồ cùng khẩn hiện, hai bên đã phải xé rách mặt, chỉ có lúc này ba huynh đệ bọn họ mới có thể đi.
Bởi vì ba người họ đến Nam Kinh, vốn là vì gây tê Chu Doãn Văn, để tranh thủ thời gian cho phụ vương, nếu thời cơ chưa tới mà liền bỏ trốn mất dạng, thì ban đầu căn bản cũng không cần đến nữa. Thế nhưng cứ như vậy, không nghi ngờ gì sẽ gia tăng độ khó nhiệm vụ của Hạ Tầm.
ⓚyhuyenⓒom
Họ đến Nam Kinh lần này, vốn sẽ phải chịu sự giám sát nghiêm mật của triều đình, Cẩm Y Vệ phụ trách “bảo hộ” bọn họ, chưa hẳn đều là những người Hạ Tầm có thể khống chế. Một khi đến lúc Kiến Văn Đế đồ cùng khẩn hiện, ba huynh đệ bọn họ càng sẽ trở thành một phần thẻ đánh bạc trọng yếu của Nam Kinh đối với Bắc Bình, việc giám sát tất nhiên càng nghiêm mật hơn, lúc đó muốn chạy trốn, khó, khó như lên trời vậy.
Chu Cao Sí nói xong, thấy Hạ Tầm thế mà vẫn là một bộ dạng ung dung thong thả, tính trước kỹ càng, không khỏi âm thầm nảy sinh lòng hiếu kỳ: “Từ Nam Kinh mà đến Bắc Bình, trên đường đi, đều là thế lực triều đình, nếu như không chiếm được sự ân chuẩn của Hoàng thượng, muốn về Bắc Bình, trừ phi chắp cánh, nhưng mà nhìn vẻ mặt của hắn, dường như đã có sự chuẩn bị vẹn toàn?”
“Ha ha, là Sí Nhi, Hú Nhi và Toại Nhi đến rồi sao, ba cháu ngoại tốt của ta ở đâu?” Theo tiếng nói, Từ Tăng Thọ thân mặc quan phục võ quan nhất phẩm, giống như con Kỳ Lân thêu trên bổ phục trước ngực hắn, hừng hực khí thế nhe nanh múa vuốt liền xông vào viện tử, vừa vào viện tử vừa hay nhìn thấy hai huynh đệ Chu Cao Hú và Chu Cao Toại, Từ Tăng Thọ nhìn trái nhìn phải, mừng lớn nói: “Các ngươi nhất định chính là lão nhị và lão tam rồi, hả! Nhìn cái vóc dáng này, tuổi còn nhỏ mà lớn cao thật sự, các ngươi ai là Cao Hú, ai là Cao Toại a?”
Hai huynh đệ còn chưa kịp trả lời, Chu Cao Sí đã giành lên một bước, trong lúc chạy nhanh này, toàn thân thịt mỡ run rẩy lung tung. Chu Cao Sí khó khăn cúi xuống cái bụng lớn, cung kính nói: “Ngoại sanh Cao Sí, bái kiến Tam cữu phụ.”
Từ Tăng Thọ vừa nhìn một cái, không khỏi kinh thán nói: “Ôi trời ơi, ngươi... ngươi chính là Cao Sí? Cao Sí à, lúc nhỏ cữu cữu ôm ngươi, liền nói tiểu tử ngươi quá mập rồi, bảo ngươi sau này ăn ít một chút, mới có mấy năm không gặp, ngươi nhìn ngươi xem, đây thật là càng ngày càng ghê gớm rồi!”
Chu Cao Hú và Chu Cao Toại đứng một bên nghe thấy, nhịn không được trộm cười không thôi. Trên mặt Hạ Tầm cũng không nhịn được lộ ra ý cười hơi hơi, vừa rồi lạnh mắt đứng nhìn thái độ Từ Huy Tổ đối với ba cháu ngoại này của hắn, Hạ Tầm cũng không khỏi âm thầm cảm thấy rợn người.
Thế nhưng giờ phút này nhìn thấy Từ Tăng Thọ không tránh hiềm nghi, vừa nghe cháu ngoại đến, hưng phấn liền từ Ngũ Quân Đô Đốc Phủ vội vã chạy về, trong lòng Hạ Tầm cũng cảm thấy ấm áp, người trên đời này, chung quy cũng không phải ai ai cũng chỉ biết ham lợi.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※Bóng đêm càng thâm, Từ Tăng Thọ vừa ợ rượu, toàn thân mùi rượu, vừa mới đưa ba cháu ngoại về phòng nghỉ ngơi.
ⓚyhuyenⓒomTừ Huy Tổ vì để tránh hiềm nghi, ngay cả bữa cơm đầu tiên khi ba cháu ngoại đến nhà mình cũng không chịu bồi cùng ăn, lão tam Từ Tăng Thọ lại không quan tâm những thứ này, hắn bồi ba cháu ngoại, lại gọi ra con trai và cháu trai của mình, đêm nay người một nhà uống rượu thoải mái biết bao.
Chu Cao Hú và Chu Cao Toại tuổi tác không lớn, nhưng cũng là người giỏi uống rượu, chỉ là bình thường gia quy rất nghiêm, chỉ có thể thỉnh thoảng lén lút uống một chút, hiện giờ có một cữu cữu không đứng đắn như vậy xúi giục, căn bản cũng không nghe lời khuyên ngăn của đại ca, hai tiểu huynh đệ uống đến say mèm, cuối cùng là bị người ta khiêng về.
Ngược lại là lão đại Chu Cao Sí, tửu lượng của hắn thật ra rất tốt, mặc dù nói hắn uống rượu cực kỳ tiết chế, nhưng dưới sự khuyên bảo của cữu cữu và một đám biểu huynh đệ trong Trung Sơn Vương phủ, đêm nay rượu cũng không uống ít, nhưng lúc hắn đi về phòng ngủ, vẫn là ổn định vững vàng, mặt không đổi sắc.
“Dương Húc à, ba cháu ngoại này của ta, ngươi phải giúp ta chăm sóc tốt, không thể để cho bọn họ ở Kim Lăng lại gặp phải loại chuyện dơ bẩn mà cha hắn từng gặp phải. Nếu như bọn họ xảy ra chuyện gì, ta có thể chỉ hỏi tội ngươi!” Từ Tăng Thọ đuổi đứa cháu ngoại lớn mà hắn đưa ra về, đi đến dưới Nguyệt Lượng Môn thì vừa hay nhìn thấy Hạ Tầm đang canh giữ ở đó, liền dừng bước chân, hướng Hạ Tầm nghiêm túc dặn dò nói. Thuở ban đầu Hạ Tầm và Dương gia có một vụ kiện cáo, đã kéo cả Hoàng Thái Tôn lão sư Hoàng Tử Trừng vào, Từ Tăng Thọ lúc đó đã giúp Hạ Tầm đại ân, sau đó Hạ Tầm cũng đã mang thiếp bái, lễ vật, đến Trung Sơn Vương phủ tạ ơn. Do mối quan hệ này, Từ Tăng Thọ không coi Hạ Tầm là người ngoài.
Hạ Tầm khom người nói: “Đại đô đốc xin yên tâm, ti chức sẽ ổn thoả chăm sóc tam vị Vương tử, tuyệt không để bọn họ chịu tổn hại.”
“Ừm!” Từ Tăng Thọ gật đầu, mượn men say, nói ra mấy câu có ý ám chỉ: “Ta biết, nếu có một số người muốn đối với ba cháu ngoại này của ta bất lợi, ngươi muốn quản cũng quản không được, hãy làm hết sức mình đi, thật sự có chuyện gì khó khăn, ngươi lại không tốt làm gì, hi vọng ngươi nói với ta một tiếng, bọn họ là cháu ngoại ruột của ta, nếu ở dưới mí mắt ta xảy ra chút sai sót gì, kiếp này ta sẽ không còn mặt mũi nào gặp đại tỷ của ta nữa.”
Trong lòng Hạ Tầm nóng lên, khom người nói: “Vâng, ti chức đã biết. Ti chức... còn có một việc, muốn bẩm báo Đại đô đốc biết.”
“Hả?” Men say trong mắt Từ Tăng Thọ quét qua một cái liền hết, nghiêm nghị hỏi: “Chuyện gì?”
Hạ Tầm vốn định đem bí mật này giấu trong lòng, đợi đến lúc Yến Vương và Kiến Văn Đế công khai tuyệt giao, thì nói ra cũng không muộn, thế nhưng thấy Từ Tăng Thọ là một người cực kỳ coi trọng tình thân, chứ không giống đại ca hắn là một chính khách máu lạnh chỉ biết tính toán được mất, trong lòng Hạ Tầm cảm động, cuối cùng đã nói ra cái bí mật giấu trong lòng kia: “Tiểu quận chúa hiện giờ bình yên vô sự, Đại đô đốc chớ có quá lo lắng.”
Từ Tăng Thọ một phát bắt được bờ vai của hắn, vui mừng đến quên cả mình mà nói: “Ngươi nói gì? Ngươi đã gặp tiểu muội tử của ta rồi sao? Nàng ở đâu, mọi chuyện đều tốt không?”
Hạ Tầm nói: “Ti chức ít ngày trước đi Bắc Bình điều tra chuyện thuộc hạ Cẩm Y Vệ phạm pháp, trên đường đi vừa đúng gặp được quận chúa. Khi đó, ti chức vốn định đem quận chúa đưa về, nhưng quận chúa cố chấp không chịu, ti chức bất đắc dĩ, đành phải mang nàng cùng đi Bắc Bình.”
Từ Tăng Thọ ngẩn ngơ, buông tay nói: “Nói như vậy, nàng hiện giờ ở nhà đại tỷ rồi sao?”
Hạ Tầm lắc đầu nói: “Không có, hiện giờ Vương phủ Yến Vương quả thực là bia đỡ đạn của mọi người, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Vương phủ Yến Vương. Quận chúa lo lắng nàng xuất hiện ở Vương phủ Yến Vương, sẽ mang đến bất tiện cho Yến Vương và Yến Vương phi, cho nên sau khi đến Bắc Bình, vẫn luôn chưa liên lạc với Vương phủ Yến Vương, mà là do ti chức an bài, tạm thời ở tại nhà một phú thương.”
Từ Tăng Thọ lẩm bẩm: “Tiểu muội trưởng thành rồi, hiểu chuyện rồi...”
Từ Tăng Thọ than thở một lát, đột nhiên lại trừng mắt một cái, nắm chặt bờ vai Hạ Tầm mắng: “Mẹ nó, ngươi về Kim Lăng đã bao nhiêu ngày rồi, sao mãi đến bây giờ mới nói?”
Hạ Tầm bất đắc dĩ nói: “Chuyện liên quan trọng đại, nếu không phải hôm nay thấy Đại đô đốc chân tình lưu lộ dáng vẻ, ti chức... vẫn là sẽ không nói.”
Từ Tăng Thọ hừ một tiếng, Hạ Tầm lại nói: “Thật ra, tiểu quận chúa cũng đã nói với ti chức, nàng nói, tam ca đối với nàng tốt nhất, yêu chiều nàng nhất, bảo ti chức sau khi quay về Nam Kinh, đem tung tích của nàng nói cho Đại đô đốc biết, miễn cho Đại đô đốc lo lắng. Thế nhưng..., xin Đại đô đốc thứ tội, quận chúa dù sao tuổi nhỏ, những lời này... trước khi hôm nay thấy sở tác sở vi của Đại đô đốc, ti chức vẫn là không dám nói!”
(Chưa hoàn thành, xin mời đọc tiếp)