Thị trường giao dịch ngày đầu tiên nóng nảy, ngày thứ hai kim ngạch buôn bán đã giảm đi không ít, chỉ còn 800,000. Đến ngày thứ ba thì kim ngạch giảm mạnh, chỉ còn 350,000.
Dù sao số lượng người sống sót trong thành Thự Quang vẫn chưa đủ đông, tài chính trong tay những người mạo hiểm này cũng có hạn, hơn nữa cơ bản đã mua sắm xong và rời đi. Tiếp theo sẽ có một giai đoạn thị trường bị lắng đọng. Chỉ khi có người sống sót từ các căn cứ khác đến, thương mại mới bắt đầu lưu thông, doanh số tiêu thụ của thành Thự Quang mới có thể tăng lên.
Một số tổ chức người sống sót trong tỉnh Thần Long, sau khi thấy thành Thự Quang bán ra vũ khí, tinh hạch và thịt thú biến dị, đều tìm mọi cách liên hệ với thành Thự Quang, bày tỏ rằng thời gian tới bọn họ sẽ cử người đến Thự Quang thành mua sắm.
Diệp Phàm qua lời kể của một vài người sống sót từ các nơi khác biết được, tại tỉnh Thần Long vẫn còn không ít các tổ chức người sống sót quy mô lớn. Trong đó có tổ chức vài trăm đến vài ngàn người, lớn thì vài chục nghìn, thậm chí có 2 tổ chức lên tới hơn 300,000 người. Tổng cộng có mười mấy căn cứ ổn định. Về phần các tiểu đội nhỏ lẻ và đội mạo hiểm giả thì càng nhiều, vì diện tích tỉnh Thần Long vô cùng rộng lớn, những người này phân tán tại khắp nơi trong tỉnh, hoàn toàn không nhìn thấy được hết.
Mặc dù số lượng liên hệ với thành Thự Quang chỉ là một phần nhỏ, nhưng Diệp Phàm vẫn đầy lòng tin. Theo thời tiết chuyển biến tốt đẹp, giao thông tiện lợi, anh rất nhanh sẽ kiếm được một khoản tiền lớn, thậm chí đủ để trang bị cho toàn bộ Lữ đoàn.
kyhuyenⓒomĐáng tiếc những ngày tốt lành như vậy chỉ có thể ngẫm nghĩ. Một trận bão tuyết đột ngột xuất hiện đã hoàn toàn thay đổi mọi thứ. Đã gần đầu tháng 2, tỉnh Thần Long lại trải qua một trận tuyết lớn nữa, nhiệt độ không khí vốn hơn 20 độ C bị đánh xuống dưới âm 30 độ.
Tuyết lớn ngập núi làm tắc nghẽn mọi tuyến đường hành trình, ngay cả 2 ngày 2 đêm tiếp theo, tuyết đọng trên mặt đất gần 1m, mang đến khó khăn không nhỏ cho việc thi công của thành Thự Quang.
May mắn là Diệp Phàm có tiền trong khoảng thời gian này, trước sau đã thành lập 2 nhà máy nhiệt điện phát điện, đảm bảo điện năng đồng thời có thể cung cấp hơi ấm, điều này mới khiến người sống sót trong thành không đến mức bị đông cứng.
Nhưng tai hại do tuyết lớn mang lại cũng rất rõ ràng. Những người sống sót từ các căn cứ khác đã hẹn đến thành Thự Quang giao dịch, giờ đây đều nhao nhao tuyên bố rút lui. Thời tiết kiểu này đường sá đều không còn, ở ngoài dã ngoại dù không có Zombie, cũng sẽ bị đông cứng chết trên đường.
Các căn cứ khác không có hoàn cảnh tốt và dịch vụ cung cấp hơi ấm như thành Thự Quang, hiện tại việc sinh tồn của bọn họ đã là vấn đề, đương nhiên cũng không thể đến giao dịch. Nhiều người mạo hiểm giả đã mua đồ xong và rời đi cũng buộc phải quay về. Số mạo hiểm giả trong thành cũng sẽ không mua trang bị nữa, thị trường giao dịch cũng vì thế mà ngưng trệ.
...
kyhuyenⓒom
Đứng bên cửa sổ biệt thự, Diệp Phàm nhìn ra ngoài 2 ngày, tuyết nhỏ vẫn đang bay mù mịt, trong lòng cũng có chút lo lắng. Loại thời tiết gió Tây Bắc tuyết nhỏ này, ở phương Bắc gọi là bão tuyết, cũng gọi là "Yên nhi ngâm" (gió đông tuyết nhỏ), là loại thời tiết mà ngay cả quỷ cũng không thèm ra khỏi cửa.
kyhuyenⓒomNhìn thoáng qua nhiệt kế, nhiệt độ ban ngày là âm 38 độ C. Đến ban đêm, trực tiếp xuống tới âm 45 độ C. An toàn thì an toàn, chắc chắn sẽ không có Zombie đến công thành, nhưng thị trường cũng ngừng trệ. Hôm nay kim ngạch giao dịch chỉ có hơn 10,000 kim tệ, chỉ bán được 2 tinh hạch. Hơn nữa nhìn kiểu thời tiết này, thời kỳ lạnh giá này e rằng còn kéo dài một thời gian nữa, không chừng đến giữa tháng 2 cũng chưa thể ấm lại.
"Kiểu này không được nha, không có tiền thu, phát triển sẽ chậm chạp, mà bên Quách Chuẩn rõ ràng sẽ không cho ta quá nhiều thời gian."
Diệp Phàm biết, sau khi đại hội liên minh của Quách Chuẩn được tổ chức, e rằng mình cũng phải đối đầu với đối phương. Đến lúc đó Quách Chuẩn muốn xưng bá ở tỉnh Thần Long, việc tiêu diệt mình hẳn là điều tất yếu. Trước đó, hiện tại trong tay anh còn hơn 2.4 triệu tài chính, nhưng sau khi xây dựng nhà máy điện, rồi một mạch xây dựng 10 Doanh binh, trong tay chỉ còn lại hơn 1.3 triệu. Số tiền này muốn đối kháng với Khôi Phục Quân, rõ ràng là không đủ.
Trong suy nghĩ của Diệp Phàm, anh cần có 10 triệu tài chính mới có thể đảm bảo đối kháng với Khôi Phục Quân, và cuối cùng giành chiến thắng, cho nên 10 triệu này chính là mục tiêu của anh.
"Người giao dịch không thể đến, vậy ta chỉ có thể ra ngoài."
Ý nghĩ này của Diệp Phàm đã chuyển được 2 ngày, cuối cùng anh hạ quyết tâm. Anh mở giao diện tái tạo, lần nữa sản xuất 2 chiếc trực thăng Dạ Ưng. Đây là một loại máy bay vận tải, anh chuẩn bị dùng loại máy bay này để chuyên chở hàng hóa, sau đó tiến đến các căn cứ dự định mua vật liệu, bán đi hàng hóa. Anh đã có 2 chiếc loại máy bay này, hơn nữa đã thăng cấp lên 3 sao, nhưng đó là dùng để chở người, anh cần thêm một chút sức chứa vận tải.
100,000 kim tệ nhanh chóng được tiêu tốn, 2 chiếc máy bay mới xuất hiện. Diệp Phàm gọi Gia Cát Vân Tuyết tới, bảo cô ta dẫn người lắp đặt hàng hóa đã chuẩn bị sẵn lên máy bay.
Từng thùng đạn, đạn pháo, lựu đạn, súng ngắn, súng trường, súng máy, súng phóng tên lửa, súng phun lửa, kính nhìn đêm và các loại khác, cái gì có thể lắp đặt được đều chất lên máy bay. Thịt thú biến dị cũng được gói gọn trong túi, đặt lên máy bay. Dù sao thời tiết lạnh giá này cũng không lo biến chất.
Về phần tinh hạch thì Diệp Phàm mang theo bên người, cho vào trong bọc hành lý của Quan chỉ huy.
kyhuyenⓒom
Không lâu sau, tất cả vật phẩm đều được lắp đặt lên máy bay, nhân viên Cảnh Vệ Liên cũng đã tập hợp xong. Các chiến sĩ đều mặc áo bông thật dày, đeo kính bảo hộ, bên trong quần áo còn có cục sưởi ấm, có thể giữ ấm hiệu quả.
Diệp Phàm cũng mặc xong, đi tới sân trong biệt thự. 4 chiếc trực thăng Dạ Ưng xếp thành một hàng, đặt trong sân, thân máy bay đen thui trông rất uy thế.
Diệp Phàm hỏi Gia Cát Vân Tuyết bên cạnh:
"Liên hệ với những người sống sót khác tốt chưa?"
"Liên hệ được mấy nhà, đều là căn cứ khá lớn trong tỉnh, bọn họ bày tỏ nếu chúng ta nguyện ý đưa hàng đến tận nơi, bọn họ sẽ tiếp nhận hàng hóa."