Chương 318: Mười năm dài đằng đẵng

Trong chốc lát, nơi ba người chiến đấu đã hoàn toàn thay đổi, tựa như gặp phải cơn bão cấp 12, núi đá đều nứt, đá vụn bay tán loạn, sóng xung kích cường hãn tàn phá xung quanh, mặt đất giống như bị cày xới qua, khắp nơi đều là hố sâu lồi lõm. Trận chiến cường độ cao khiến Lý Kiệt hơi cảm thấy mệt mỏi, Bàng Nguyên Đức là một trong số ít Tông sư Hoành Luyện trên giang hồ, chiến lực cực kỳ cường hãn, toàn thân trên dưới tựa như thân thể Kim Cương, chiêu thức đại khai đại hợp. Lúc này Kim Cương Bất Hoại Thần Công của Lý Kiệt vẫn chưa đại thành, trong đối kháng thân thể chỉ có thể duy trì không rơi vào thế hạ phong. Đơn độc đối chiến Bàng Nguyên Đức, Lý Kiệt vẫn còn cơ hội chiến thắng, nếu lại thêm Đường Húc luôn lượn lờ quanh thân như rắn độc, Lý Kiệt chỉ đành khổ sở chống đỡ. Giao chiến đến nay, Lý Kiệt vẫn luôn không sử dụng Ngụy Thần La Thiên Chinh, chiêu này đơn độc đối phó một người tự nhiên là không có vấn đề, nhưng kẻ địch có hai người, nếu mạo hiểm sử dụng bị đối phương phát giác, hiệu quả liền phải giảm bớt đi nhiều. Trường kiếm khẽ kêu, một đạo kiếm quang đột nhiên dâng lên, sát cơ lạnh lẽo, cương khí bùng nổ, trực tiếp bức thẳng vào sơ hở mà Lý Kiệt vừa cố ý lộ ra. kyhuyen comLúc này Lý Kiệt đã dần rơi vào thế hạ phong, nếu như không còn có bất kỳ hành động nào nữa, sau ngàn chiêu, tất bại không nghi ngờ. Cơ hội! Đường Húc cuối cùng nhịn không được sử xuất sát chiêu, đánh lâu không xong khiến hắn cảm thấy hơi phiền não, mấy lần sơ hở mà Lý Kiệt cố ý lộ ra trước đó hắn đều nhịn được, không mạo hiểm ra tay, lần này hắn cuối cùng nhịn không được ra tay rồi. Lý Kiệt chờ đợi chính là khoảnh khắc này, Bàng Nguyên Đức tuy dũng mãnh vô song, nhưng người này lại không giỏi về tấn công đường dài. Lý Kiệt chỉ cần đánh Đường Húc bị thương khiến hắn mất đi khả năng truy kích, vậy thì cục diện vây công hôm nay coi như đã giải quyết. Ngụy Thần La Thiên Chinh! Một cỗ sức đẩy mạnh mẽ trong nháy mắt tràn ngập quanh thân Lý Kiệt mấy trượng, Đường Húc cảm thấy trường lực dị thường này, thần sắc đột biến.
kyhuyen com Trúng kế rồi!
kyhuyen comNhưng lúc này muốn tạm thời biến chiêu đã không kịp nữa rồi, chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào Bàng Nguyên Đức tấn công địch tất cứu, như vậy mới có thể giải vây cho bản thân. Bàng Nguyên Đức cũng phát giác ra cỗ sức đẩy dị thường này, sắc mặt kinh hãi. Năng lực tác chiến chính diện của Đường Húc không thể so sánh với đối phương, nếu bị Lý Kiệt một quyền đánh trúng, đến lúc đó quyền chủ động sẽ mất đi, đến lúc đó là chiến hay là chạy hoàn toàn là do đối phương quyết định. Cơ hội thoáng qua tức thì, Lý Kiệt thà miễn cưỡng chịu một chưởng cũng không muốn từ bỏ cơ hội này, thân thể hơi nghiêng, tránh khỏi chỗ hiểm, hạ quyết tâm muốn lấy thương đổi thương, nếu không kéo dài thêm, e rằng ngay cả tư cách lấy thương đổi thương cũng không còn nữa rồi. Đường Húc bị Lý Kiệt một quyền đánh trúng, thân thể bay lùi mấy trượng, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch, nội tức cuồng bạo tàn phá bừa bãi ngũ tạng lục phủ trong cơ thể. Phụt! Khi rơi xuống đất, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, đã không còn lực chiến đấu nữa rồi. Bàng Nguyên Đức một chưởng toàn lực đánh ra, một cỗ cự lực tràn trề nghiền ép tới, Kim Cương Bất Hoại Thần Công chưa đại thành hơi chống đỡ một lát liền không thể chống đỡ được nữa, trong nháy mắt bị phá vỡ. Hừ! Lý Kiệt khẽ hừ một tiếng, nhưng có thêm một tầng đệm này, thương thế trong cơ thể tạm thời vẫn có thể áp chế một hai phần, cũng không trực tiếp khiến Lý Kiệt tại chỗ mất đi khả năng chiến đấu. Mượn cỗ đại lực này bay người lùi lại, đầu cũng không ngoảnh lại chạy trốn về phía xa.
kyhuyen com Bàng Nguyên Đức thấy vậy tức giận kêu la oa oa, dáng vẻ nửa chết nửa sống của Đường Húc lúc này cũng khiến hắn không dám đuổi theo, huống chi với tốc độ của hắn cũng chưa chắc đuổi kịp. "Thật mẹ nó..." Tiếng nói im bặt mà dừng, Bàng Nguyên Đức đột nhiên nghĩ đến Đường Húc đang ở bên cạnh, thật sự muốn nói ra không chừng sẽ khiến hắn cảm thấy mình đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe. Lý Kiệt trong lúc hoảng hốt chạy trốn mấy trăm dặm, thấy phía sau không có người đuổi theo cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Hơi thở này vừa tiết ra lập tức không áp chế được thương thế trong cơ thể, chân khí bạo liệt như lửa trong cơ thể hoành hành ngang dọc, phụt một ngụm nghịch huyết phun ra. Nhìn quanh bốn phía, vùng hoang vu dã ngoại cũng không tìm được nơi chữa thương, trong lòng âm thầm lo lắng. Đột nhiên, xa xa có một làn khói bếp lượn lờ dâng lên. Lý Kiệt cố gắng nâng lên tinh thần đi về phía hướng đó, đi mấy dặm, một quần thể viện lạc nhỏ nhắn tinh xảo đập vào mi mắt. Nhìn từ xa, trên cổng lớn treo một tấm biển gỗ, đề ba chữ lớn mạ vàng —— Hải Gia Bảo. ………… Năm tháng vô thanh, thời gian trôi nhanh, mười năm thời gian vội vàng trôi qua, trong Vô Tranh Sơn Trang. "Đại sư huynh, sư phụ hôm nay sẽ trở về sao?" Nữ đồng lớn lên anh khí bừng bừng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, lóe lên một đôi mắt to sáng lấp lánh, giọng nói trong trẻo dễ nghe tựa như chuông bạc. Trong sân đứng một tên thiếu niên khác, mi thanh mục tú, khí độ tiêu sái, thật là một mỹ thiếu niên phiêu dật. Thiếu niên kia nghe vậy thần sắc cưng chiều nhìn nữ đồng, sờ sờ búi tóc của nàng, nhẹ giọng nói. "Sao vậy? Tiểu Hải Đường nhớ sư phụ rồi sao?" Tiểu Hải Đường cười hắc hắc một tiếng, ánh mắt hơi mang theo một tia giảo hoạt nhìn sư huynh: "Mới không phải đâu, ta mới không muốn sư phụ trở về." "Ồ? Tiểu Hải Đường không thích vi sư như vậy sao? Mấy ngày nữa sư phụ có thể sẽ đưa con đi Thiên Tinh Sơn Trang, theo Vô Ngân sư phụ học y thuật tinh tượng, đến lúc đó đừng khóc nhè đó nha." Tiểu Hải Đường nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm, khổ sở nhăn mặt liên tục xua tay: "Không muốn, không muốn, Hải Đường không muốn học... rời xa sư phụ!" Lý Kiệt cười ha ha một tiếng, bây giờ tính tình của Hải Đường và trong nguyên tác hoàn toàn không giống nhau. Mười năm trước Lý Kiệt thân chịu trọng thương ngã xuống trước cửa Hải Gia Bảo, lúc đó Hải Đường còn đang trong bụng mẹ, cha mẹ nàng vì muốn tích phúc cho đứa con chưa ra đời, hảo tâm cứu giúp Lý Kiệt. Lần đó bị thương rất nặng, Lý Kiệt trọn vẹn điều dưỡng ba tháng mới sơ bộ hồi phục, trong thời gian dưỡng thương vừa đúng lúc Hải Đường ra đời, Lý Kiệt cũng thuận lý thành chương thu Hải Đường làm đồ đệ. Có sự phù hộ của Lý Kiệt, vụ án diệt môn trong nguyên tác tự nhiên không còn xảy ra nữa, người nhà của đệ tử Tông sư ai dám động? Sau khi trở về Vô Tranh Sơn Trang, Lý Kiệt đại khai sát giới, quét sạch những giang hồ nhân sĩ xung quanh có ý đồ cướp đoạt Kim Cương Bất Hoại Thần Công, không hề giữ lại chút nào mà biểu hiện ra khí tràng Tông sư của bản thân, hung hăng chấn nhiếp một phen những kẻ tâm hoài quỷ thai. Tin tức Lý Kiệt là Tông sư từ sau trận chiến đó truyền khắp giang hồ, trên mặt nổi không còn ai dám đánh chủ ý của Vô Tranh Sơn Trang nữa. Xử lý xong chuyện của Vô Tranh Sơn Trang, Lý Kiệt lập tức chạy tới Hán Trung Phủ hội hợp với Vô Ngân công tử. Vô Ngân công tử sớm tại trước khi Lý Kiệt đến, liền thuận theo manh mối Tần Hán Khanh để lại mà khởi động lại điều tra, nhưng mỗi khi tra được chỗ mấu chốt thì manh mối lại đột nhiên đứt đoạn. Ngay cả khi Lý Kiệt đến, điều tra cũng không có bất kỳ tiến triển nào. Trải qua mấy tháng, đi thăm nhiều nơi, "chủ mưu" của vụ án buôn lậu quân giới mới dần nổi lên mặt nước, kẻ chủ mưu phía sau chính là Thiểm Tây Tuần Phủ Vương Trường Minh. Sau đó, Lý Kiệt thông qua kênh cá nhân trình chứng cứ lên bàn án của Thiên tử. Do số lượng quân giới liên quan đến vụ án là rất lớn, Thiên tử ban đầu còn không thể tin được, đại quan quân chính địa phương cư nhiên lại làm ra chuyện như vậy, trong mắt hắn đây hoàn toàn là lẫn lộn đầu đuôi. Với cấp bậc của Vương Trường Minh, chỉ cần hắn không làm yêu quái, sau một hai nhiệm kỳ chắc chắn sẽ được điều về trung ương, ngày sau tiền đồ bất khả hạn lượng, căn bản không có lý do gì phải vì tiền tài mà tổn hại tiền đồ chính trị của mình. Cho đến khi Đông Xưởng căn cứ vào mật báo Lý Kiệt đệ trình từng cái một xác nhận, sự thật đúng như Lý Kiệt đã nói, chứng cứ xác thực như núi, Thiên tử tức giận, lập tức phái đặc sứ bắt Vương Trường Minh về quy án. Sau khi Vương Trường Minh sa lưới, đối với tội của mình cung nhận không hề che giấu, không hề phản bác chút nào, tất cả đều tiến hành rất thuận lợi. Dọc theo tuyến Vương Trường Minh này quả thực đã thanh trừ không ít độc lựu, ngoại trừ lúc bắt đầu tra án gặp phải một vài trở ngại, những chuyện phát sinh phía sau giống như nước chảy thành sông, quá mức thuận lợi. Mặc dù cấp bậc của Vương Trường Minh đủ cao, quả thực phù hợp với logic sự thật, nhưng trong toàn bộ vụ án ngoại trừ Vương Trường Minh ra, những đồng phạm khác tham gia phần lớn là một số tiểu nhân vật không quan trọng. Do Vương Trường Minh chủ động khai báo, vụ án buôn lậu quân giới chấn động triều dã này rất nhanh đã kết án. Lý Kiệt luôn cảm thấy có chút không đúng, nhưng hắn và đại thần trong triều không có giao thiệp, Thiên tử sau đó cũng không tiếp tục truy tra, bởi vậy hắn chỉ có thể đem nghi hoặc giấu sâu trong nội tâm.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị