Chương 341: Vội vã mười ba năm

Trước cửa Hộ Long Sơn Trang xe ngựa tấp nập, khách khứa tề tựu đông đúc, những vị khách đến không ai không phải là trọng thần triều đình, vừa có văn thần lại vừa có võ tướng. Đoạn Thiên Nhai và Hải Đường đứng trước sơn trang phụ trách đón tiếp khách khứa, sau khi khách khứa đến, gia đinh phía sau hai người sẽ dẫn đường, chỉ những người có thân phận đặc biệt mới do bọn họ tự mình dẫn đường. Mặt trời lặn hết, gió mát hiu hiu, dòng người ở cửa dần thưa thớt, phần lớn khách khứa nên đến đều đã đến rồi. Vào một ngày quan trọng như hôm nay không ai dám đến muộn, đây là tiệc tối từ nhiệm của Bát Vương gia đã nhiếp chính thiên hạ hơn mười năm, mấu chốt là yến tiệc tối nay do Hoàng đế đích thân tổ chức, ai dám đến muộn chứ? E rằng là không muốn lăn lộn trong quan trường nữa rồi. Tam hoàng tử cuối cùng vẫn là tự mình tìm đường chết. Mười ba năm trước đây, Trấn Nam Vương tập hợp binh lực cuối cùng tại Ứng Thiên Phủ quyết chiến một trận sống mái với triều đình, tân quân chính là trong trận chiến đó thân chịu trọng thương. Lúc hấp hối, chỉ sợ Phổ Chiếu còn nhỏ tuổi, dễ bị gian nhân thao túng, hoặc không đủ sức chủ trì triều chính, không biết phân biệt trung gian, thế là liền đặc biệt ra lệnh cho hoàng đệ Lý Kiệt thành lập "Hộ Long Sơn Trang", quyền lực có thể đứng trên tất cả các cơ quan triều đình, và ban xuống "Đan Thư Thiết Khoán" cùng Thượng Phương Bảo Kiếm, có thể trên chém hôn quân, dưới trảm nịnh thần, quyền lực lớn đến mức ngay cả nội các cũng không thể trực tiếp chống lại nó. ḳyhuyen comMười ba năm thời gian vội vã trôi qua, Phổ Chiếu dưới sự bồi dưỡng của Lý Kiệt dần dần trở thành một Hoàng đế hợp cách. Đầu năm Lý Kiệt liền đưa ra thỉnh cầu hoàn chính, hơn nữa cam tâm tình nguyện tự hạ tước vị, từ Vương tước biến thành Hầu tước. Lúc trước nếu không phải sự cực lực tiến cử của Lý Kiệt, Phổ Chiếu căn bản không thể ngồi vững hoàng vị, bởi vì việc hắn đăng cơ hoàn toàn không phù hợp với tổ chế "ưu trung tuyển ưu". Đại Minh lập quốc trăm năm chưa từng xuất hiện tình huống như vậy, lúc đó Đại hoàng tử, Lục hoàng tử ngo ngoe muốn động, muốn diễn một màn "huynh chung đệ cập". Lúc đó, loạn của Trấn Nam Vương vừa mới bình định, vẫn còn ngoại địch vây quanh, nếu lại trải qua một lần phản loạn nữa tuyệt đối sẽ động đến quốc bản. Lúc đó Lý Kiệt ra mặt đích thân đứng ra bảo đảm, nếu như Phổ Chiếu sau khi trưởng thành vẫn không thể trở thành một vị đế vương hợp cách, vậy thì hắn sẽ động dùng Thượng Phương Bảo Kiếm trên tay phế bỏ Phổ Chiếu, lập tân quân khác. Phổ Chiếu lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, không lúc nào dám lơ là học tập, thêm vào thiên tư của hắn quả thực cũng không tệ, những năm này dần dần được triều thần công nhận. Đương nhiên, trên triều đình cũng có không ít người không muốn Phổ Chiếu chính thức nắm quyền, thậm chí ủng hộ Lý Kiệt vĩnh viễn làm "Nhiếp Chính Vương", dù sao mười ba năm qua Đại Minh đế quốc dưới sự lãnh đạo của Lý Kiệt, những thành tựu đạt được là rõ như ban ngày. Về quân sự, Đại Minh uy phục tứ di, năm năm trước đây kinh ngạc xuất binh đồng thời tiến đánh ba nơi Bắc Nguyên, Tây Vực, Nam Cương, tân thức hỏa khí – súng hỏa mai một trận thành danh.
ḳyhuyen com Để bồi dưỡng một cung tiễn thủ hợp cách, ngắn thì một hai năm, dài thì ba năm năm, cho dù là nỏ thủ dễ làm quen hơn cũng cần nửa năm để bồi dưỡng, nhưng hỏa thương thủ thì không phải vậy, ba tháng là đủ, hơn nữa bất luận là tầm bắn hay xạ tốc đều vượt xa tên nỏ, có thể nói là đại sát khí của dã chiến.
ḳyhuyen comDựa vào việc trang bị súng hỏa mai, quân đội Bắc Nguyên, Tây Vực, Nam Cương trên chiến trường quả thực là tan tác không thành quân, không kiên trì được bao lâu liền đầu hàng, không chỉ trở thành phiên thuộc quốc trên danh nghĩa của Đại Minh, mỗi năm còn cần phải tiến cống cho Đại Minh một lượng lớn cống phẩm. Về kinh tế, trên trường quốc tế đã áp dụng sáo lộ giống như trong Đại Minh thế giới, ra sức phát triển mậu dịch hải ngoại, chuyển dịch mâu thuẫn trong nước, đổ bán vật tư của Đại Minh ra toàn cầu, đồ sứ, trà, tơ lụa và các loại vật phẩm khác được bán xa ra hải ngoại, được giới quý tộc toàn thế giới truy phủng. Trong nước thì áp dụng chính sách "cùng dân nghỉ ngơi", giảm nhẹ lao dịch thuế má, khuyến khích nông tang, phát triển thủ công nghiệp, cộng thêm việc dẫn nhập cây trồng năng suất cao, những năm gần đây tài sản có thể chi phối trong tay bách tính dần dần tăng nhiều. Tiền chỉ có lưu thông lên mới có thể sản sinh giá trị, có xét thấy điều này, Lý Kiệt liền hết sức ủng hộ phát triển kinh tế địa phương, tăng nhanh lưu thông hàng hoá. Triều đình nhìn như đang từng bước giảm thấp thuế má, nhưng trên thực tế thuế thu lại là một năm cao hơn một năm. Về chính trị, lại trị thanh minh, ra sức tăng cường giám sát đồng thời cũng nâng cao bổng lộc của quan viên. Vấn đề tham ô hủ bại tuy không thể triệt để trừ tận gốc, nhưng so với tình huống trước đó quả thực đã chuyển biến tốt đẹp rất nhiều. Trên võ lâm càng không cần nói, địa vị thiên hạ đệ nhất của Lý Kiệt không thể lay chuyển. Tuy các tông sư cao thủ thuộc hoàng thất trong trận chiến trước đó tổn thất thảm trọng, nhưng ngại với uy thế của thiên hạ đệ nhất, các đại môn phái nhao nhao kẹp đuôi làm người, kẻ làm điều phi pháp giảm đi rất nhiều. Thiên hạ đệ nhất trang do Hải Đường chưởng quản chính là chuyên môn phụ trách bắt giữ tội phạm giang hồ, phàm là tội phạm bị Thiên hạ đệ nhất trang để mắt tới, trên đến tông sư, dưới đến người giang hồ bình thường không một ai trốn thoát. Do đó, khi Lý Kiệt đưa ra thỉnh cầu hoàn chính, Phổ Chiếu trong lòng tuy cũng rất mừng rỡ, nhưng càng nhiều lại là kinh hoảng, chỉ sợ một khi xử lý không tốt sẽ chôn vùi thịnh thế không dễ này, thế nào cũng không nguyện ý thả Lý Kiệt đi, nhưng Lý Kiệt chủ ý đã định, há là Phổ Chiếu có thể lay chuyển được. Phổ Chiếu tuy vẫn luôn không phê duyệt phần từ trình đó, nhưng chút nào không ảnh hưởng đến Lý Kiệt. Sau khi đệ giao phần từ trình đó, Lý Kiệt liền bắt đầu bế quan. Yến tiệc hôm nay kỳ thực không phải do Lý Kiệt sắp xếp, mà là do tiểu hoàng đế Phổ Chiếu sắp xếp, hắn dự định trên yến tiệc hôm nay tập hợp sức mạnh quần thần để giữ lại Lý Kiệt.
ḳyhuyen com Lý Kiệt biết chuyện này cũng không đi ngăn cản, dù sao hắn lại không dự định xuất quan tham gia yến tiệc, cứ để tiểu hoàng đế muốn làm gì thì làm. Cho đến khi vị khách cuối cùng nhập tiệc, trên mặt Đoạn Thiên Nhai cuối cùng lộ ra một tia ý cười như trút được gánh nặng. "Hải Đường, những ngày về sau ngươi định làm gì?" Hải Đường một bộ bạch y đơn giản, giống như một công tử văn nhã bước ra từ tranh vẽ, tuy người ngoài đều biết nàng là thân nữ nhi, nhưng vì ra ngoài làm việc thuận tiện, Hải Đường những năm này vẫn luôn là nữ giả nam trang. "Sư huynh, ta còn chưa nghĩ kỹ, đột nhiên nhàn rỗi xuống, ta nhất thời thật không biết nên làm gì, tạm thời cứ ở nhà bồi bồi người nhà đã, những năm này thời gian ta ở bên họ quá ít rồi. Đúng rồi, sư huynh, còn huynh thì sao? Có dự định gì không? Sư huynh xưa nay là người đi một bước nhìn ba bước, hẳn là đã sớm nghĩ kỹ rồi chứ?" Đoạn Thiên Nhai hơi hơi gật đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm ráng chiều nơi chân trời. "Ta dự định ra ngoài đi dạo, nhìn ngắm cẩm tú sơn xuyên của Thần Châu đại địa. Từ kinh thành xuất phát, một đường hướng tây, trạm thứ nhất là Quan Trung. Thế nhân đều nói tám trăm dặm Tần Xuyên nhìn hết sóng lớn tráng lệ, ta sớm muốn đi xem một chút rồi. Những năm này vẫn luôn bận rộn công vụ, khu vực Quan Trung thì ngược lại đã đi qua nhiều lần, nhưng mỗi lần đều là vội vàng mà quay về." "Rồi sao nữa?" "Rồi thì, tiếp tục đi về phía tây, Thiên Sơn, Minh Sa Sơn, Quỷ thành, đợi đến Tây Vực lại chuyển sang đi về phía nam. Có lẽ sẽ đi mấy chục năm, có lẽ đi đến giữa đường tìm một chỗ an định xuống, tóm lại, trong thời gian ngắn là sẽ không trở về rồi." Hải Đường như có điều suy nghĩ gật gật đầu, sau đó nhìn một cái vị trí hậu sơn. "Sư huynh, huynh nói sư phụ sẽ xuất quan tham gia yến tiệc hôm nay sao?" Đoạn Thiên Nhai lắc lắc đầu: "Chắc là sẽ không đâu, sư phụ sớm đã muốn dỡ xuống gánh nặng này rồi." Lúc này, Lý Kiệt đang ở chỗ bế quan, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nhắc nhở của hệ thống. "Đinh!"
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị