"A lô, Thạch lão đệ à, tôi nghe nói gần đây cậu lại có động thái mới rồi phải không?"
Lý Kiệt nhíu mày, sao Lưu Khải Minh lại biết chuyện này được? Kể từ sau khi Nông Trại Vui Vẻ lần lượt ra mắt trên các đại bình đài, Lý Kiệt cũng không để Ngụy Lâm rảnh rỗi, hiện tại đang phát triển một tựa game mới —— Tiêu Tiểu Chiến Tranh, một tựa game thuộc thể loại nuôi dưỡng đối chiến sách lược.
Độ khó phát triển của Tiểu Tiểu Chiến Tranh phức tạp hơn một chút so với Nông Trại Vui Vẻ, một phần vốn kiếm được từ Nông Trại Vui Vẻ đã đầu nhập vào dự án này. Ngụy Lâm hiện nay dưới tay có một đội ngũ nhỏ tầm mười người, so với gánh hát rong lúc trước thì dần dần đã có chút dáng dấp của quân chính quy rồi.
Tuy nhiên, về tựa game này, hiện tại Lý Kiệt chưa hề tiết lộ bất cứ tin tức gì ra bên ngoài. Việc Lưu Khải Minh có thể biết tin này, chắc chắn là đã có người tiết lộ bí mật. Hiện tại vẫn chưa biết đã lộ ra bao nhiêu, nhưng đây là một tín hiệu cực kỳ không tốt.
'Haizz, Ngụy Lâm người này luận về kỹ thuật thì đúng là một tay hảo thủ, nhưng đụng tới quản lý thì quả thực có chút không ổn. Xem ra quay về phải tìm kiếm cho cậu ta một trợ lý hành chính mới được.'
ḱyhuyen comBất luận sau này xử lý sự cố lộ tin này thế nào, trước mắt quan trọng nhất vẫn là ứng phó với Lưu Khải Minh trước đã, tốt nhất là có thể hỏi rõ xem hắn biết được tin tức này từ đâu.
"Lưu ca, cái mũi của anh thính thật đấy, dự án này của tôi mới vừa bắt đầu thôi. Sao nào, lão ca có hứng thú à?"
Lưu Khải Minh có thể leo lên được vị trí ngày hôm nay, hắn tinh ranh biết bao, làm sao có thể không hiểu ý ở ngoài lời của Lý Kiệt. Có điều người tiết lộ bí mật lại không phải do hắn cài vào, mà là vô tình nghe được từ một người bạn khác trong giới, xét về lý thì hắn không thẹn với lòng a.
"Haha, chuyện này là tôi nghe một người bạn nói, nghe đâu tin tức ban đầu là do công ty Chí Thượng truyền ra. Đúng rồi, lão đệ chưa tiếp xúc với giới này bao giờ, có thể chưa từng nghe nói về công ty này. Công ty Chí Thượng chính là nơi chuyên kinh doanh các loại nghiệp vụ bán lại tin tức này đấy. Bối cảnh của công ty này rất phức tạp, là một công ty do nhiều bên nắm cổ phần, mọi động tĩnh trong giới game rất khó qua mắt được bọn họ."
Lý Kiệt khẽ trầm ngâm một lát. Thật ra hắn cũng không có ác cảm gì với công ty này, kẻ thực sự đáng ghét là người đầu tiên tiết lộ tin tức kia. Mới nhìn thì việc tin tức này bị tiết lộ ra ngoài cũng chẳng có hại gì cho bản thân Lý Kiệt, ngược lại còn có chút lợi ích. Đấy thôi, nếu không phải thế thì Lưu Khải Minh đâu có để ý mà gọi cú điện thoại này, phỏng chừng hai ngày nữa các công ty khác cũng sẽ lục tục tìm đến.
Người cạnh tranh vừa nhiều, quyền chủ động sẽ nắm chắc trong tay mình, giá cả tự nhiên cũng nước lên thì thuyền lên. Nếu chỉ xét riêng kết quả lần này thì Lý Kiệt còn phải cảm ơn người kia cho đàng hoàng. Nhưng cái tiền lệ này không thể mở, ai biết người này sau này có tiết lộ thêm cái gì khác hay không.
ḱyhuyen com
"Lưu ca, tôi nói thật với anh nhé, game mới vừa lập dự án được nửa tháng, đến cái bóng còn chưa thấy đâu. Game mới là một tựa game nuôi dưỡng đối chiến sách lược, đợi khi nào phát triển xong tôi nhất định sẽ báo cho anh, yên tâm!"
ḱyhuyen comLưu Khải Minh cười hì hì. Hắn gọi cuộc điện thoại này chỉ là để làm lấy lòng, dù sao nghề chính của đối phương vẫn là đi học, một số tin tức trong ngành không biết cũng là chuyện bình thường. Mấy vụ lộ tin kiểu này trong giới nhiều không đếm xuể, cũng không hẳn đều là cố ý tiết lộ. Chẳng qua hiện tại ý thức bảo mật của giới game trong nước quả thực chưa cao lắm, rất nhiều người để lộ tin hoàn toàn là do vô ý, có khả năng chỉ là thuận miệng nói vài câu ở trong group chat, sau đó một đồn mười, mười đồn trăm, cuối cùng thành ra ai cũng biết.
"Được, vậy lão ca ngồi chờ tin vui nhé. Thế đã nhé, lát nữa tôi còn có cuộc họp. Khi nào rảnh thì tới Bằng Thành chơi, lần trước cậu đi vội quá, ngay cả bữa cơm tối cũng chưa ăn, không chiêu đãi tốt lão đệ làm Đại BOSS của chúng tôi giáo huấn tôi một trận ra trò đấy."
Những lời Lưu Khải Minh nói, Lý Kiệt đương nhiên sẽ không tin hoàn toàn. Tên này thấy quà đã biếu xong, mục đích đã đạt được thì tự nhiên sẽ không tiếp tục truy hỏi nữa. Rốt cuộc phải làm lấy lòng thế nào, tặng cái gì, tặng bao nhiêu, khi nào tặng, tặng ra sao, trong đó đều là cả một bầu trời tri thức.
Giống như lần này, cái ơn huệ mà Lưu Khải Minh trao có thể nói là vừa khéo, mấu chốt là Lý Kiệt không thể không nhận phần ân tình này. Những lời Lý Kiệt vừa nói về việc game hoàn thành nhất định sẽ báo cho hắn là thật, chứ không phải là lừa gạt, Lưu Khải Minh là kẻ tinh quái chắc chắn đã hiểu ý.
"Được, vậy lão ca cứ làm việc đi. Khi nào anh tới Cô Tô nhất định cho ta biết, để thằng em này làm tròn bổn phận chủ nhà."
"Haha, nhất định rồi. Người đời vẫn bảo trên có Thiên Đường, dưới có Tô Hàng, Cô Tô này lão ca thực sự chưa từng đến, có cơ hội nhất định đi một lần."
Lần gặp mặt tới của hai người, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chính là ngày game hoàn công, khi đó Lưu Khải Minh sẽ dẫn đội tới Cô Tô. Sau khi cúp máy, Lý Kiệt gọi cho Ngụy Lâm, thông báo ba giờ chiều nay họp toàn thể. Chuyện có người tiết lộ bí mật Lý Kiệt vẫn chưa nói cho cậu ta biết.
Sau khi tan ca làm thêm ở thư viện, Lý Kiệt đi tới văn phòng của tổ dự án Tiểu Tiểu Chiến Tranh. Các thành viên trong tổ phần lớn là sinh viên Đại học Cô Tô, chỉ có hai người là được tuyển dụng từ bên ngoài vào. Sở dĩ tuyển sinh viên không phải vì ham rẻ, mà là bởi vì nhân viên được tuyển từ trường học sau này dùng sẽ càng thuận tay hơn.
Tuyển dụng xã hội và tuyển dụng từ trường học đều có các ưu nhược điểm riêng. Nhân viên tuyển từ xã hội có kinh nghiệm dự án phong phú, có thể bắt nhịp công việc rất nhanh, nhưng một số thói quen nhỏ hình thành lâu ngày và tư duy định thức lại rất khó thay đổi. Nhân viên tuyển từ trường học thì hoàn toàn ngược lại, chẳng có kinh nghiệm gì cả. Điểm này vừa là ưu thế cũng là nhược điểm, chu kỳ đào tạo dài, hiệu quả chậm, nhưng bù lại là tính dễ thích nghi tốt hơn, đây cũng là lý do rất nhiều doanh nghiệp lớn ưa chuộng tuyển dụng sinh viên mới ra trường.
ḱyhuyen com
Dự án này của Lý Kiệt tuy độ khó phát triển so trước đó có cao hơn Nông Trại Vui Vẻ một chút, nhưng cũng chỉ khó hơn có hạn. Suy cho cùng Tiểu Tiểu Chiến Tranh cũng chỉ là một webgame, cực kỳ thích hợp dùng để rèn luyện đội ngũ. Dù sao kết quả cuối cùng của dự án cũng do hắn tự mình kiểm duyệt, chậm một chút cũng chẳng sao.
Thời điểm tốt nhất để tung Tiểu Tiểu Chiến Tranh ra thị trường là lúc độ hot của Nông Trại Vui Vẻ bắt đầu giảm nhiệt. Mà độ hot của Nông Trại Vui Vẻ duy trì thêm một hai năm nữa cũng hoàn toàn không thành vấn đề, cho nên về mặt thời gian thì hoàn toàn kịp.
"Lão đại!"
...
"Lão đại!"
...
Khi Lý Kiệt bước vào văn phòng, các thành viên trong tổ dự án không ngừng chào hỏi hắn. Chỉ nghe giọng thôi cũng có thể phân biệt ra được ai là sinh viên mới ra trường, ai là người đã đi làm. Những nhân viên mới ra trường gọi nghe chân thành hơn hẳn, trong mắt còn vương chút cuồng nhiệt, còn những người đã đi làm thì giọng điệu có phần bình thản hơn. Dù sao thì người trẻ tuổi cũng dễ lắc lư... à không, là dễ dạy bảo hơn.
"Tạm thời để công việc trong tay xuống đi, qua phòng họp họp nhanh một chút!"
...
"Vâng!"
...
"Vâng!"
Trong phòng họp, Lý Kiệt trước tiên nghe báo cáo tiến độ gần đây của dự án. Đây là lần thứ hai hắn tới đây, lần đầu tiên là lúc tổ dự án vừa mới thành lập. Mỗi người dành ba đến năm phút trình bày đơn giản về mảng module mà mình phụ trách, nội dung cũng không khác biệt lắm so với tiến độ được gửi trong email.
Mãi cho đến khi cuộc họp sắp kết thúc, Lý Kiệt mới tỉnh bơ nói một câu:
"Vừa nãy người của công ty Chim Cánh Cụt có qua hỏi tôi bao giờ thì Tiểu Tiểu Chiến Tranh có thể ra mắt, các cậu có thể hoàn thành việc phát triển dự án đúng theo kế hoạch không?"