Chương 418: Tâm tư của Triệu Mỹ Lan

Trong bữa ăn, Triệu Mỹ Lan không ngừng gắp thức ăn cho Tô Minh Triết, cười đến mức mắt híp lại thành một đường. Con trai cả đổi công việc mới, lương còn tăng lên gấp đôi so trước đó, hàng xóm láng giềng ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ. Mỗi lần Tô mẫu đánh bài, chỉ cần nhắc đến con trai cả, ai mà không giơ ngón tay cái lên khen ngợi mình nuôi dạy con có phương pháp. "Minh Triết, con thật khó khăn mới về được một chuyến, ăn nhiều vào, đợi con về rồi thì không ăn được nữa đâu." Món ăn trong bát Tô Minh Triết đã chất thành một tòa núi nhỏ, thấy Tô mẫu vẫn còn gắp thêm vào, hắn vội vàng nói: "Ấy, ấy, mẹ, đủ rồi, đủ rồi." Ăn vội mấy miếng cơm, Tô Minh Triết tiếp tục nói: "Mẹ, ai nói con về không ăn được chứ, chỉ cần mẹ và con cùng đi qua đó chẳng phải được sao, con bây giờ đã có thẻ xanh rồi, làm visa cho mẹ và ba nhanh lắm, Phi Phi sắp sinh rồi, mẹ không phải nói muốn qua đó sao, lần này con về đúng lúc đón mẹ và ba cùng qua đó luôn." "Hả?" кyhuyen comTriệu Mỹ Lan nghe vậy trong lòng rùng mình, chuyện này thật không hợp với kế hoạch ban đầu của mình. Vốn dĩ nàng nghĩ đợi sau khi đứa bé sinh ra rồi sẽ nói, không ngờ con trai cả vốn luôn nghe lời lại dám "tiên trảm hậu tấu" (làm trước báo sau). Trong lúc do dự, nàng vừa lúc nghe thấy con trai thứ Tô Minh Thành vỗ tay bảo hay. "Hay quá, hay quá! Mẹ và ba bao nhiêu năm nay vì cái nhà này mà chưa từng đi du lịch, đến già rồi thì nên hưởng phúc thôi, anh cả, vé máy bay lần này anh về Mỹ Lợi Kiên em mua!" Chu Lệ thả tay xuống bát đũa, phụ họa nói: "Minh Thành nói đúng, ba mẹ nên đi ra ngoài nhiều hơn." Tô Đại Cường ra vẻ vâng vâng dạ dạ, không để lại dấu vết liếc qua Triệu Mỹ Lan đang trầm mặc. Trong lòng hắn thật ra rất muốn đi Mỹ Lợi Kiên, sau khi trở về đám đồng nghiệp cũ kia chẳng phải sẽ ghen tị chết sao. Hơn nữa Tô Minh Ngọc cũng ở Mỹ Lợi Kiên, cũng không biết bạn trai của nàng đối xử với nàng có được hay không. Mặc dù trong lòng rất muốn đi, nhưng Triệu Mỹ Lan không phát biểu thì hắn tuyệt đối không dám bày tỏ thái độ. Triệu Mỹ Lan trầm ngâm một lát, hoàn hồn lại nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy bốn đôi mắt đều trông mong nhìn nàng. "Minh Triết đây là đang bức cung mà!"
кyhuyen com Ý cười trên mặt Triệu Mỹ Lan đột nhiên biến mất, trong lòng nàng chuyện này đã không còn là vấn đề có đi hay không nữa. Tô Minh Triết làm như vậy chẳng khác nào ép nàng phải lựa chọn. Hiểu con ai bằng mẹ, tính tình Tô Minh Triết thế nào nàng sao có thể không biết? Chuyện này tuyệt đối không phải hắn nghĩ tới, cũng không biết là ai đang ở phía sau bày mưu tính kế.
кyhuyen comTô Minh Triết thấy sắc mặt Tô mẫu có chút không tốt lắm, cũng không biết mình đã chọc tới nàng ở đâu, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Mẹ?" "Ừm, con không phải nói là vì nhớ chúng ta nên mới trở về sao? Còn nữa, sao trước đó về đến nhà lại không nói chuyện này?" Tô Minh Triết ấp a ấp úng nói: "Mẹ, con nghĩ đợi mọi người đều có mặt rồi nói thì tốt hơn, đỡ phải nói từng người một." "Ừ." Triệu Mỹ Lan lơ đãng khẽ ừ một tiếng. Lời Tô Minh Triết nói rõ ràng có chút nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng nghĩ đến việc con trai không quản vạn dặm xa xôi trở về là vì cái gì, chẳng phải là để đón mình sao, nghĩ như vậy, lửa giận trong lòng lập tức giảm đi rất nhiều, dứt khoát không so đo nữa. "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi nói." Triệu Mỹ Lan còn muốn suy nghĩ thêm một chút, liền sử xuất "kế hoãn binh". "Giả như con dâu sinh một đứa con gái, mình có phải là lỗ rồi không?" "Ôi, đến bên đó, chưa quen cuộc sống nơi đây, nghe nói người nước ngoài không ai đánh mạt chược, mình đi một chuyến chẳng phải là không có bài để đánh sao?"
кyhuyen com "Nhưng cũng không phải không có chỗ tốt, mình nhọc nhằn khổ sở nuôi hai anh em này lớn đến vậy, lo cho lão đại ăn học xong, lại lo cho lão nhị kết hôn, qua đó hưởng phúc cũng là lẽ đương nhiên." Trong lúc Triệu Mỹ Lan suy nghĩ, nàng liếc qua Tô Đại Cường đang cúi đầu ăn cơm, lửa giận vừa mới đè xuống lại lập tức bùng lên. "Ban đầu sao lại tìm phải người như vậy chứ, thật là một kẻ vô dụng, chuyện gì trong nhà cũng không quản, tất cả đều là ta quan tâm." "Ôi, bây giờ nghĩ nhiều như vậy thì có ích gì chứ, già rồi thì còn làm được gì nữa, đời ta kiếp này cũng chỉ đến thế thôi." Nghĩ đến đây, Triệu Mỹ Lan không khỏi nhớ tới Tô Minh Ngọc. Năm đó nếu không phải vì mình mang thai Minh Ngọc, e rằng cuộc sống bây giờ sẽ hoàn toàn khác đi. Nhiều năm trôi qua, tướng mạo của nam nhân đó trong ký ức của nàng đã có chút mơ hồ, ngay cả tên cũng sắp quên không sai biệt lắm rồi. Triệu Mỹ Lan xuất thân từ nông thôn, cha mẹ nàng sinh một gái một trai, nàng là chị cả, dưới nàng còn có một đệ đệ. Tư tưởng trọng nam khinh nữ của thế hệ già ở nông thôn nặng hơn nhiều so với thành thị. Từ nhỏ điều kiện gia đình đã không tốt lắm, có gì ăn ngon uống ngon đều phải ưu tiên cho đệ đệ trước, các trưởng bối vẫn luôn truyền thụ cho nàng tư tưởng "chị cả như mẹ". "Con là chị, nên nhường đệ đệ." "Con là nữ hài tử, đọc nhiều sách như vậy cũng vô dụng, học giỏi đến mấy cũng không bằng gả đi tốt." "Con gái gả đi như bát nước hắt ra." "Nam chủ ngoại, nữ chủ nội." "Lão Triệu gia chúng ta chỉ có đệ đệ ngươi là độc đinh, sau này còn phải dựa vào hắn để truyền tông tiếp đại. Sau này ngươi có năng lực thì phải giúp đỡ hắn nhiều hơn, dù sao ngươi cũng là chị." ………… Triệu Mỹ Lan lớn lên trong môi trường như vậy, một cách tự nhiên mà vậy kế thừa tư tưởng trọng nam khinh nữ. Cha mẹ nàng không muốn độc đinh duy nhất của Lão Triệu gia giống như bọn họ làm nông dân cả đời, nhưng hộ khẩu thành phố có dễ dàng lấy được như vậy sao? Một gia đình nông dân thật sự không có con đường nào trong phương diện này, cũng không có vốn liếng đó. Thứ duy nhất Lão Triệu gia có thể đem ra được chính là mỹ mạo của Triệu Mỹ Lan. Triệu Mỹ Lan từ nhỏ đã là mỹ nhân phôi tử, lớn lên lại càng là đại mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám làng. Tìm một người thành phố cam tâm tình nguyện giúp đỡ đệ đệ của Triệu Mỹ Lan cũng không dễ dàng. Cha mẹ Triệu Mỹ Lan chọn lựa rất lâu mới chọn trúng Tô Đại Cường. Người thành phố, có nghĩa là có hộ khẩu thành phố, sau này đứa ngốc nhà mình cũng có thể trở thành người thành phố; là con một, quan hệ gia đình đơn giản, đợi sau khi cha mẹ Tô Đại Cường trăm năm, căn nhà lớn trên lầu dưới lầu chắc chắn sẽ rơi vào tay hai vợ chồng trẻ, không có đối thủ cạnh tranh khác; tính tình mềm yếu, thành thật nghe lời, con gái gả qua đó có thể làm chủ, nắm giữ quyền tài chính trong nhà, còn có thể thỉnh thoảng giúp đỡ đứa con trai ngốc nhà mình; công việc là "bát cơm sắt", thu nhập ổn định không lo con gái phải theo chịu khổ. Thế là, Triệu Mỹ Lan dưới sự an bài của cha mẹ đã gả cho Tô Đại Cường. Cha mẹ nàng chưa từng hỏi ý muốn của chính nàng, có thích đối phương hay không, nhưng nàng cũng không phản kháng, bởi vì trong nền giáo dục từ nhỏ đến lớn, mọi người đều là như vậy, nàng cứ thế hồ đồ bước vào cửa nhà họ Tô. Mãi đến nhiều năm sau, nàng gặp một người đàn ông. Lúc đó đệ đệ đã như ý nguyện lấy được hộ khẩu thành phố, chính nàng cũng đã sinh cho nhà họ Tô hai đứa con trai, nhiệm vụ truyền tông tiếp đại đã hoàn thành. Nàng tự thấy mình không có lỗi với nhà họ Tô, có lẽ mình có thể thử theo đuổi cuộc sống của mình, đây cũng là lần thứ nhất nàng phản kháng lại số phận. Chàng hữu tình, thiếp hữu ý, tình cảm của hai người nhanh chóng thăng hoa. Triệu Mỹ Lan cũng chuẩn bị cùng người đàn ông kia bỏ trốn, nhưng ngàn tính vạn tính không tính được, nàng đã mang thai, hơn nữa đã được mấy tháng rồi. Số phận phảng phất như đang đùa giỡn với nàng, ngọn lửa nhỏ vừa thật vất vả mới nhen nhóm trong lòng, liền bị một chậu nước lạnh đơn giản dập tắt. Từ đó về sau nàng cũng đành chấp nhận số phận, lần thứ nhất nàng phản kháng lại số phận bất hạnh cũng biến thành lần phản kháng cuối cùng của nàng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị