Chương 758: Kinh Ngạc

Rầm! Rầm! Rầm! "Mở cửa!" "Dư Hoan Thủy! Ngươi giỏi giang rồi đấy!" "Ngươi mau mở cửa cho ta!" Mặc dù Cam Triết ngày thường không mấy tôn trọng Cam Hồng, nhưng dù sao hai người cũng là chị em ruột, máu mủ tình thâm, khi hắn biết anh rể hèn nhát lại dám ngoại tình, Cam Triết lập tức giận không kềm được, trực tiếp xông thẳng đến đây. ḱyhuyen comCạch! Cánh cửa lớn từ từ mở ra, Lý Kiệt không chút biểu cảm nhìn Cam Triết đang giận dữ xông vào, trong lòng không khỏi cười lạnh một tiếng. Cam Hồng quả nhiên đã bắt đầu bàn lộng thị phi. Thật là ngu không ai bằng! Giống như một quả pháo, chạm nhẹ là nổ. Chẳng có chút đầu óc nào cả!
ḱyhuyen com Chẳng lẽ nàng không suy nghĩ một chút về hậu quả của chuyện này sao?
ḱyhuyen comBuổi sáng hôm nay, Lý Kiệt cố ý làm ra một bộ dáng thân mật trước mặt Trương Hằng và Lương An Ni, hắn làm như vậy chính là để chờ đối phương tự tìm đến cửa. Nếu Cam Triết không đến, hắn thật sự không có lý do để nói chuyện Cam Hồng ngoại tình cho người nhà mẹ nàng biết. Mọi chuyện đúng như mình đã liệu, Cam Hồng quả nhiên nhịn không được bắt đầu giở trò. "Làm gì?" Giọng điệu nhàn nhạt của Lý Kiệt khiến Cam Triết giận tím mặt, ôm một bụng tức giận, trong chớp mắt như núi lửa phun trào mà bắn ra, gầm lên giận tím mặt. "Dư Hoan Thủy, ngươi bây giờ có bản lĩnh rồi đấy, lại dám ở bên ngoài tìm tiểu tam?" Lý Kiệt không yên lòng liếc mắt nhìn hắn: "Ngươi nói gì? Ta nghe không hiểu." "Nghe không hiểu?" Cam Triết mắt mở trừng trừng giận dữ nhìn Lý Kiệt: "Tốt! Tốt! Ta sẽ khiến ngươi hiểu được!" Sau đó Cam Triết vung nắm đấm thẳng vào mặt Lý Kiệt.
ḱyhuyen com Đáng tiếc, động tác của hắn trong mắt Lý Kiệt thật sự quá chậm, chỉ hơi nghiêng người liền tránh được. Một quyền đánh hụt, tức giận trong lòng Cam Triết càng sâu hơn, lập tức siết chặt nắm đấm lại vung tới. Liên tục hai lần khiêu khích, Lý Kiệt nhịn không được bắt đầu phản công, tránh được nắm đấm của đối phương, nhấc chân lên liền là một cú lên gối trả lại. Rầm! Cú lên gối này vừa nhanh vừa vội, Cam Triết vốn dĩ thiếu rèn luyện lâu ngày hoàn toàn không kịp né tránh, lập tức trúng chiêu, cả người như một con tôm luộc, cong lưng, đỏ mặt, hai tay ôm chặt bụng, ngay sau đó đặt mông ngồi phịch xuống mặt đất lạnh lẽo. "A!" "Ọe!" Lúc này, trong hành lang tràn ngập tiếng rên rỉ đau đớn của Cam Triết, lớn đến chừng này hắn chưa từng bị đánh đau như vậy. Một lát sau, cơn đau ở bụng hơi thuyên giảm một chút, Cam Triết ngẩng đầu lên, nghiến chặt răng trừng mắt nhìn Lý Kiệt, run rẩy lẩy bẩy đưa ngón tay chỉ vào hắn. "Ngươi... ngươi..." "Hửm?" Lý Kiệt đứng trên cao nhìn xuống đối phương, "Sao? Còn muốn báo thù?" Thật ra với thân thủ của Lý Kiệt, cú vừa rồi hoàn toàn có thể tiếp tục tránh được, nhưng hắn không muốn nuông chiều đối phương. Bạo lực không phải là phương pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề, nhưng lại là phương pháp nhanh nhất. Câu nói này của Lý Kiệt, như một chậu nước lạnh dội tắt tức giận trong lòng Cam Triết, sự không cam tâm và phẫn nộ trong mắt hắn lập tức chuyển thành kiêng dè và sợ hãi. "Ta nhịn!" "Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu!" "Không... không dám..." Cam Triết từng chữ từng chữ bật ra từ miệng, chỉ là nét mặt của hắn thật sự quá tệ, khắp mặt đều là vẻ không cam tâm. "Thôi được rồi, tùy ngươi có phục hay không, nếu không phục thì hoan nghênh ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể đến, nhưng lần sau ta sẽ không lưu tình đâu." Lý Kiệt phất tay nói một cách thờ ơ, ngay sau đó từ trong túi móc ra một xấp hình ném qua. "Tự mình xem đi!" Cam Triết liếc qua những bức hình tán loạn trên mặt đất, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi. Trong tấm ảnh, một nam một nữ cười rất rạng rỡ, thời gian ở góc dưới bên phải hiển thị những bức hình kia tất cả đều được chụp cùng một ngày. Mặc dù những bức hình chỉ để lại phần đầu, phần từ cổ trở xuống đều bị làm mờ, nhưng Cam Triết lại không phải là tiểu hài tử, làm sao có thể không biết những bức hình này có ý nghĩa gì. Lý Kiệt liếc mắt nhìn Cam Triết đang thất thần: "Phiền ngươi lần sau đến trước làm rõ ràng." Rầm! Nói xong câu này, Lý Kiệt trực tiếp xoay người đi vào trong nhà, và tiện tay đóng sập cửa lớn lại. Tiếng đóng cửa kéo Cam Triết trở về thực tại, thần sắc hắn phức tạp nhìn thoáng qua cánh cửa lớn đang đóng chặt, hắn cũng là nam nhân, mặc dù hắn chưa từng bị cắm sừng, nhưng loại tâm tình đó hắn vẫn có thể cảm đồng thân thụ một chút. Chuyện cho tới bây giờ, Cam Triết cũng đã bình tĩnh lại, trong lòng hơi suy nghĩ một chút, có chút hiểu ra, mình có lẽ đã nghĩ sai rồi. Tiểu tam đâu phải ai cũng có thể tìm được, đặc biệt là ngươi "Dư Hoan Thủy" thứ nhất không đẹp trai, thứ hai không có tiền, làm người lại chỉ biết vâng vâng dạ dạ, nào có nữ nhân nào để ý? Mặc dù Cam Triết đã biết chuyện này, nhưng hắn vẫn không có ý định nói chuyện này cho người nhà biết, bởi vì chuyện này thật sự không vẻ vang, hơn nữa sức khỏe của cha mẹ hắn lại không tốt lắm, một người bị huyết áp cao, một người có bệnh tim mạch. Vạn nhất tức giận mà sinh bệnh gì, đến lúc đó thì thật là được không bù mất. "Thôi được rồi, thôi được rồi, chuyện này vẫn là không cần quản nữa, cứ để bọn họ tự mình giải quyết đi." "Nhưng mà, Dư Hoan Thủy, cú đánh hôm nay ta sẽ nhớ kỹ, sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm ngươi tính sổ!" Về đến trong nhà, Cam Triết giấu giếm sự thật mình bị đánh, đối mặt với sự hỏi han của người nhà, chỉ nói là không tìm thấy người, còn về những bức hình kia, hắn đã một mồi lửa đốt cháy rồi. Con trai trở về, tấm lòng lo lắng của mẹ Cam Hồng cuối cùng cũng buông xuống, tính tình con trai mình thế nào, làm mẹ sao có thể không biết, nhìn cái dáng vẻ con trai vừa ra khỏi cửa, nếu hai người mà thật sự gặp mặt, chỉ nói vài câu thôi là không đánh nhau mới lạ. Mặc dù con trai trở về an toàn khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng vẫn nhịn không được phàn nàn. "Hừ! Cái tên Dư Hoan Thủy này thật sự không ra gì, những năm nay hắn không làm nên trò trống gì chúng ta chưa từng nói hắn, không ngờ hắn lại dám làm ra chuyện như vậy." Cam Hồng biết được kết quả này, trong ánh mắt lóe lên một tia thất vọng, trong ký ức của nàng, "Dư Hoan Thủy" vẫn còn hơi sợ đệ đệ mình, nàng vốn dĩ còn nghĩ liệu có thu hoạch ngoài ý muốn nào không chứ. "Haizz, hy vọng bên hắn có thể hơi căng thẳng một chút." Cái "hắn" trong lòng Cam Hồng tự nhiên là gian phu Trương Hằng, nhà cửa nàng có thể không cần, nhưng con trai thì nhất định phải có. Bên kia, Công ty kiến trúc Hằng Nhất. Buổi sáng không thể nói chuyện thành công, Trương Hằng định buổi chiều tiếp tục đến Tiểu học Tinh Tinh, nhưng bây giờ hắn hoàn toàn không còn tâm trí để quản chuyện này nữa. Bởi vì hắn phát hiện đối tác của Dự án Long Hồ là Ngưu Vượng đã mất liên lạc, mấy ngày nay vừa đúng là kỳ thanh toán tiền công trình, hắn định buổi trưa gọi điện hỏi xem khoản tiền đã được chuyển đến chưa. Thế nhưng, điện thoại của Ngưu Vượng luôn không thể kết nối được. Ban đầu Trương Hằng cũng không để ý, ngẫu nhiên điện thoại không gọi được cũng rất bình thường, hai giờ sau hắn lại lần nữa gọi một lần, nhưng vẫn không gọi được. Liên tục hai lần không gọi được, phản ứng đầu tiên của Trương Hằng không phải là đối phương bỏ trốn, mà là lo lắng đối phương có phải đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào không, sau đó hắn lập tức lại gọi điện thoại cho vợ Ngưu Vượng. Ai ngờ điện thoại của đối phương cũng không gọi được. Sau đó hắn lại gọi điện thoại đến công ty của Ngưu Vượng, hỏi thăm tung tích của Ngưu Vượng. Kết quả trợ lý Tiểu Trương của Ngưu Vượng nói với Trương Hằng, hắn cũng không biết ông chủ đi đâu rồi, lần trước gặp ông chủ vẫn là hôm kia, sau đó hắn liền rốt cuộc chưa từng gặp lại ông chủ. Biết được tin tức này, Trương Hằng hoảng sợ, trong đầu lập tức nảy sinh đủ loại suy đoán.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị