Chương 134: Thời điểm thu hoạch đã đến

Vẫn như cũ, Diệp Vân cắm phích cắm vào xong liền khoanh chân ngồi ở trên giường bắt đầu tu luyện. Có điều, điều khiến Diệp Vân hơi bận lòng là cảm giác tê tê dại dại kia đã yếu đi rất nhiều. Ước chừng tu luyện thêm mấy lần nữa thì cảm giác tê dại này sẽ hoàn toàn biến mất, cũng chính là nói, hắn tu luyện thêm mấy lần nữa thì điện áp như vậy đối với hắn liền không còn tác dụng nữa. Trong lúc Diệp Vân tu luyện, Ái Lệ Ti thừa dịp Đai Ti tắm rửa chạy đến bên ngoài phòng của Diệp Vân. Nàng do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không gõ cửa phòng Diệp Vân. Thở dài một hơi xong, nàng tâm tình phức tạp trở về phòng của các nàng. Mà Diệp Vân tuy rằng cảm giác được, nhưng lại không để ý. Ngày thứ hai, Diệp Vân nhìn một chút căn cứ quân sự gần nhất với mình, quyết định tiến về tiếp thu vũ khí ở đó. Mà trước khi đi, Diệp Vân dự định hỏi ý kiến của Ái Lệ Ti và các nàng. Nếu như các nàng nguyện ý đi theo mình, thì hắn sẽ thật sự coi các nàng là người một nhà, dù cho bại lộ thực lực của mình cũng phải bảo vệ các nàng. Nếu như các nàng không nguyện ý theo ta đi, thì hắn cũng sẽ không cưỡng cầu. Hắn sẽ để lại một ít vũ khí đạn dược cho các nàng, sau đó duyên phận liền kết thúc ở đây, chết sống của các nàng cũng không liên quan đến mình. Ăn điểm tâm xong, Diệp Vân gọi lại Ái Lệ Ti và Đai Ti đang muốn rời đi, một mặt nghiêm túc nói: “Ta dự định rời khỏi đây tiến về căn cứ quân sự bên ngoài hơn 100 km. Các ngươi là theo ta đi hay ở lại đây? Nếu theo ta đi thì bây giờ liền đi thu thập đồ đạc. Nếu như các ngươi muốn ở lại đây, ta cũng sẽ không cưỡng cầu, ta sẽ để lại cho các ngươi một ít vũ khí đạn dược và vật tư, rồi sau đó một mình tiến về.” Lời của Diệp Vân vừa dứt, Ái Lệ Ti liền vội vàng bày tỏ thái độ. Nàng cũng không phải là tiểu nữ hài ngây thơ, sẽ không ngây thơ cho rằng có hai thanh súng liền có thể sống sót ở tận thế này. Dù sao các nàng cũng chỉ là người bình thường, hơn nữa lại là hai nữ nhân xinh đẹp. Mà nữ nhân xinh đẹp bất kể là trước khi virus bùng phát hay ở tận thế hiện tại đều là tài nguyên hi hữu, là đối tượng quan trọng mà nam nhân truy đuổi. ḱyhuyen.com“Đúng vậy Vân, chúng ta chính là người của ngươi, ngươi cũng không thể vứt bỏ chúng ta.” Đai Ti nghe vậy cũng vội vàng bày tỏ thái độ. Những ngày này nàng cũng trưởng thành không ít, mà nếu không phải trong tay nàng có súng, những người trong thôn cả ngày dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng ước chừng đã sớm không nhịn được mà nhào đến nàng rồi. Nàng cũng không dám tưởng tượng, nếu như Diệp Vân rời đi, các nàng mất đi sự che chở của Diệp Vân, nếu như súng trong tay lại không còn đạn, rốt cuộc các nàng sẽ rơi vào tình cảnh như thế nào. Dù sao nàng cũng là người Mỹ, loại phim thảm họa vạch trần nhân tính kia cũng phổ biến giống như phim chiến tranh trong nước vậy, nàng từ nhỏ đã xem đến lớn. Diệp Vân rất hài lòng với biểu hiện của hai người. Còn như các nàng là xuất phát từ bản tâm hay bị tình thế bức bách, Diệp Vân cũng không thèm để ý. Dù sao cái hắn muốn cũng không phải là chân tâm của hai người. Cái hắn cần cũng chỉ là hai người có thể cùng mình nói chuyện, giải sầu, lại giúp mình làm chút việc vặt mà thôi. Còn về những thứ khác, kia thuần túy là thêm thắt, có hay không có hắn cũng không coi trọng. Hành lý của Diệp Vân và các nàng cũng không nhiều, cũng chỉ là hai ba lô thức ăn và một bao vũ khí đạn dược mà thôi, nên rất nhanh liền toàn bộ chuyển lên xe. Mà khi Diệp Vân và các nàng chuyển đồ chuẩn bị rời đi, người trong làng du lịch tuy rằng nhìn thấy, nhưng lại không có một ai đến giúp đỡ, cũng không có ai lên nói chút gì, ngay cả những người được Diệp Vân và các nàng cứu ra cũng không lên nói chút gì. Điều này khiến mẹ con Ái Lệ Ti thật sự hiểu cái gì gọi là tận thế, cái gì gọi là lòng người. Thật ra việc xảy ra như vậy Diệp Vân một chút cũng không ngoài ý muốn. Sở dĩ bọn họ không tới là vì sợ Diệp Vân và các nàng ỷ vào ân cứu mạng mà đòi báo đáp. Dù sao bọn họ cũng là do Diệp Vân và các nàng cứu ra, nếu như bọn họ xáp lại gần sau đó, Diệp Vân và các nàng đột nhiên nói vật tư của mình không đủ, bọn họ là cho, hay là không cho? Nếu cho thì vật tư của bọn họ cũng không nhiều, hơn nữa bây giờ đang ở tận thế, khắp nơi đều là tang thi, vật tư khó tìm. Nếu không cho thì lại không tốt, sẽ bị nói là vong ân phụ nghĩa, cho nên dứt khoát coi như cái gì cũng không nhìn thấy. Diệp Vân nhìn thấy một màn này, tuy rằng cũng không cảm thấy có gì, nhưng đã ta giúp các ngươi, các ngươi tổng phải bỏ ra chút gì đó, thế là lái đi chiếc xe nhà di động duy nhất trong làng du lịch. Mà trong toàn bộ quá trình không có bất cứ ai đi ra phản đối. Chiếc xe nhà di động này cũng không lớn, chỉ có kích cỡ một chiếc xe tải nhỏ bình thường. Có điều xe tuy nhỏ, nhưng đồ vật bên trong lại đầy đủ mọi thứ, chẳng những có một nhà vệ sinh, ngay cả dụng cụ nhà bếp cũng đầy đủ mọi thứ. Hơn nữa khoang sau của xe nhà di động còn có một cửa thông với buồng lái, tránh được khả năng bị tập kích khi xuống xe, đồng thời cũng có thể làm được chi viện nhanh chóng.
ḱyhuyen.com Diệp Vân đối với chiếc xe này vẫn rất hài lòng. Mà điều hài lòng hơn là, Ái Lệ Ti và Đai Ti thế mà đều biết lái xe này. Thế là mẹ con Ái Lệ Ti liền trở thành tài xế chuyên trách, mỗi người lái một đoạn đường. Mà Diệp Vân sau khi chế định xong tuyến đường cho các nàng, liền ung dung nằm đến trên giường của xe nhà di động nghỉ ngơi.
ḱyhuyen.comHơn một trăm cây số nói gần không gần, nói xa cũng không phải rất xa. Nếu đi đường cao tốc thì cũng chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ mà thôi. Có điều bây giờ toàn bộ thế giới của khủng hoảng sinh hóa đã loạn rồi. Trên đường khắp nơi đều là xe cộ bị bỏ hoang. Cho dù Diệp Vân và các nàng đi trên con đường công lộ cách xa thành phố cũng vẫn có không ít xe cộ bị bỏ hoang, có một số thậm chí bây giờ vẫn còn bốc lên từng luồng khói đen. Mà trong một số chiếc xe bị lật nghiêng, những xác sống loang lổ vết máu kia đang không biết mệt mỏi giãy giụa muốn chui ra. Nhưng đáng tiếc thân thể biến dạng của bọn chúng bị kẹt lại trong xe. Mà những cái không bị kẹt lại đã bò ra ngoài đang lang thang vô định trên km, nghe thấy tiếng xe nhà di động của Diệp Vân và các nàng thì gào thét đi về phía này. Lúc chập tối, Diệp Vân và các nàng dừng sát ở bên đường công lộ có tầm nhìn rộng rãi. Diệp Vân phụ trách cảnh giới, mẹ con Ái Lệ Ti thì nhóm lửa nấu cơm. Mà thứ Diệp Vân dùng để cảnh giới là một thanh súng bắn tỉa rất nổi danh, Kar.98k. Thanh súng bắn tỉa này là do Diệp Vân tìm thấy trong làng du lịch, chắc là bị coi là vật sưu tập, cho nên đạn cũng không lớn, chỉ có hơn một trăm viên. Nhưng mà nói về súng bắn tỉa, số đạn này đã không tính là ít, dù sao súng bắn tỉa vốn chú trọng một kích trí mạng, nó cũng không phải là dựa vào số lượng để thắng. Mà bây giờ, khẩu súng trường rất nổi danh này trong một trò chơi gà nào đó, đã trở thành vũ khí để Diệp Vân cảnh giới đánh tang thi. Tầm bắn hữu hiệu của 98K là tám trăm mét. Lại phối hợp sáu giác quan kinh người và thể chất cường hãn của Diệp Vân, có thể nói trong vòng tám trăm mét không một con tang thi nào có thể thoát khỏi sự bắn giết của hắn. Có điều bây giờ đã là chập tối, hơn nữa tiếng súng còn dễ dàng dẫn dụ những con tang thi khác tới, cho nên Diệp Vân chỉ dùng khẩu M16 đã lắp ống giảm thanh để thanh lý tang thi trong phạm vi mấy trăm mét phụ cận. Những con vượt quá tầm bắn hữu hiệu của súng trường thì hắn không thèm để ý.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị