Chương 182: Đêm Vào Huyết Y Bảo

Mặt trời đỏ lặn về tây, một thớt tuấn mã phi nhanh ra từ Hàn Vương cung, trên đường đi cũng không biết đã đụng ngã bao nhiêu quán nhỏ ven đường và người đi đường, thế nhưng lại không một ai dám ngăn cản, bởi vì người trên ngựa mặc một thân bạch giáp, trên lưng còn cõng một lá cờ Long Kỳ tứ trảo. Tiếng ồn ào trên đường phố đã gây sự chú ý của Diệp Vân và những người đang uống rượu trong Tử Lan Hiên, và khi kỵ binh kia chạy như điên qua cửa Tử Lan Hiên, Diệp Vân nhịn không được chớp chớp lông mày lên, bởi vì hắn phát hiện một chuyện vô cùng thú vị, trên người kỵ binh kia có một viên Tiểu Hoàng Đan, và nhìn phương hướng kỵ binh chạy như điên mà đi, thình lình chính là Huyết Y Bảo. "Thú vị, thực sự rất thú vị, xem ra tối nay phải đi một chuyến rồi." Nhìn kỵ binh nhanh chóng đi xa, Diệp Vân thấp giọng nỉ non, khóe miệng nhịn không được hơi nhếch lên, đan dược của hắn đâu phải ai cũng có thể ăn. "Chủ nhân, người có phát hiện chuyện thú vị gì không? Cười đến vui vẻ như vậy." Diễm Linh Cơ nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to, manh manh nói. Nhìn Diễm Linh Cơ đáng yêu đến mức khiến người ta muốn xịt máu mũi, Diệp Vân nhịn không được vươn tay sờ sờ đầu nàng, sau đó có chút thất thần nói: "Linh Cơ, dáng vẻ này của em quá đáng yêu, lực sát thương quá lớn rồi, thật muốn ôm em vào trong lòng a." ḳyhuyen.com"Linh Cơ vốn là của chủ nhân, chỉ cần chủ nhân muốn, Linh Cơ làm gì cũng được." Trong mắt Diễm Linh Cơ lóe lên một tia vui mừng và đắc ý, nàng liếc mắt nhìn Tử Nữ không xa, sau đó ôm lấy cánh tay Diệp Vân. Động tác của Diễm Linh Cơ tự nhiên không thể giấu được vài người có mặt, Tử Nữ tuy rằng biết Diễm Linh Cơ cố ý chọc tức nàng, nhưng vẫn nhịn không được khẽ hừ một tiếng, sau đó mắt nàng đảo một vòng, cũng đi tới bên cạnh Diệp Vân, mị hoặc cười một tiếng, nói: "Công tử, người trước đây vì bảo vệ Tử Lan Hiên, bảo vệ Tử Nữ mà cam tâm tình nguyện bị Cơ Vô Dạ bắt đi, Tử Nữ không có gì để báo đáp, chỉ có một bộ thôi nã chi thuật còn xem như đem ra được, không bây giờ tối nay để Tử Nữ thôi nã một phen giúp công tử thư giãn mệt mỏi thì sao?" Diệp Vân cũng không nghĩ ra cư nhiên lại xuất hiện một màn như vậy, ngay lập tức liền muốn đáp ứng, nhưng nhìn thấy hàn quang trong mắt Tử Nữ, Diệp Vân ngạnh sinh sinh nuốt trở vào lời sắp nói ra, sau khi nuốt ngụm nước miếng mới mở miệng nói: "Sao có thể như thế, Vân cũng coi là người của Tử Lan Hiên, bảo vệ Tử Lan Hiên vốn là trách nhiệm của chúng ta, Vân lại như thế nào dám làm phiền Tử Nữ cô nương?" Tử Nữ nghe vậy kiều hừ một tiếng, mỉm cười rót chén rượu cho Diệp Vân, Diễm Linh Cơ ở một bên thấy thế đáng yêu nhíu nhíu mũi, nhưng lại không nói thêm gì nữa, nàng không muốn Diệp Vân phiền não, còn Hàn Phi và Vệ Trang trong phòng thì mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, phảng phất như không nhìn thấy gì cả. Sau khi uống xong chén rượu cuối cùng trong hồ, Hàn Phi đứng dậy, cười nói: "Đến lúc đi cứu người rồi, bằng không đi trễ thì Cơ Đại tướng quân e là sẽ thúc giục, bây giờ trong tay hắn cũng chỉ còn lại có một con bài này thôi, gấp hơn chúng ta nhiều rồi." Diệp Vân nghe vậy xuyên qua cửa sổ nhìn hai tên sĩ tốt đang canh gác bên ngoài Tử Lan Hiên, mỉm cười gật đầu. Hiện tại Thái tử đã bị Thiên Trạch bắt, mà Thiên Trạch bây giờ cũng không phải là Thiên Trạch trong nguyên kịch còn bị cổ độc của Bạch Diệc Phi khống chế, bất cứ lúc nào đều có khả năng giết chết Thái tử. Vì vậy lần này Tứ công tử của Hàn Quốc cũng không tìm kiếm sự ủng hộ của Cơ Vô Dạ, mà là cùng Trương Khai Địa đi tới cùng một chỗ, từng bước ép sát Thiên Trạch, muốn Thiên Trạch chó cùng rứt giậu. Cho nên bây giờ nếu Cơ Vô Dạ và bọn họ muốn chưởng khống Hàn Quốc thì chỉ có thể cứu ra Thái tử, sau đó phò tá hắn đăng cơ.
ḳyhuyen.com Tuy rằng tán thành hôm nay liền đi cứu người, nhưng Diệp Vân lại không có ý định cùng đi, bởi vì hắn còn có một chuyện khác phải làm, còn Diễm Linh Cơ trước đó là hạ thuộc của Thiên Trạch, tự nhiên cũng không thể đi, nhưng có Vệ Trang và bọn họ cũng kém không nhiều là đủ rồi, còn về phần có thể hay không thật sự cứu ra, vậy thì không phải là chuyện Diệp Vân quan tâm rồi.
ḳyhuyen.comHàn Phi và bọn họ rất nhanh liền rời đi, chỉ còn lại Diệp Vân, Tử Nữ và Diễm Linh Cơ, và nhìn sắc trời dần dần tối xuống, Diệp Vân dặn dò Diễm Linh Cơ và hai nàng cẩn thận sau đó liền lướt ra khỏi Tử Lan Hiên, nhanh chóng biến mất trong ánh mắt của Diễm Linh Cơ và các nàng. Tình hình Huyết Y Bảo Diệp Vân sớm đã điều tra rõ ràng, không nói là rõ như lòng bàn tay nhưng Diệp Vân vẫn hiểu rõ cấu trúc đại thể bên trong. Mà Huyết Y Bảo cách Tử Lan Hiên vẫn có một đoạn khoảng cách khá xa, vì vậy đợi Diệp Vân đến bên ngoài Huyết Y Bảo thì một kỵ binh ăn mặc tương tự vừa vặn cưỡi ngựa phi nhanh rời đi. "Xem ra viên Tiểu Hoàng Đan kia Bạch Diệc Phi đã ăn vào rồi, hơn nữa hiệu quả hẳn là không tệ, bằng không kỵ binh kia cũng sẽ không mặt đầy tiếu dung, xem ra chủ nhân viên đan dược này của ta đến thật đúng lúc, hẳn là có thể đòi được chút đồ tốt." Nhìn kỵ binh phi nhanh rời đi, Diệp Vân khóe miệng khẽ nhếch, tung người nhảy một cái lặng lẽ vượt qua hào câu trước mặt Huyết Y Bảo, tiến vào trong Huyết Y Bảo. Dựa theo tin tức đã dò xét được trước đó, sau khi Diệp Vân tiến vào Huyết Y Bảo liền chạy thẳng tới phòng của Bạch Diệc Phi, trên đường đi bởi vì Diệp Vân cố ý ẩn giấu khí tức trên người, hành động lại nhanh chóng bí mật, quân Hộ Vệ tuần tra qua lại không có một chút phát giác, khiến Diệp Vân thuận lợi đi đến bên ngoài phòng của Bạch Diệc Phi. Có lẽ Huyết Y Bảo chưa từng có người nào dám xâm nhập, cũng có lẽ Bạch Diệc Phi tự cho mình võ lực cao cường, bên ngoài phòng của hắn cũng không có thủ vệ. Nhưng điều làm Diệp Vân bất ngờ là, khí tức kia trong phòng là thuộc về một nữ tử, cũng chính là nói Bạch Diệc Phi cũng không có trong phòng, điều này khiến Diệp Vân có chút bất ngờ. Mang theo chút hiếu kỳ, Diệp Vân đẩy cửa phòng của Bạch Diệc Phi ra rồi đi vào, và sau khi tiến vào phòng Diệp Vân mới phát hiện, phòng của Bạch Diệc Phi tuy rằng vô cùng lớn và rộng rãi, trang trí cũng tương đối xa hoa nhưng lại vô cùng u ám. Căn phòng to lớn như vậy chỉ thắp một ngọn đèn bên cạnh chiếc giường lớn, tuyệt đại bộ phận căn phòng đều ẩn trong bóng tối, khiến căn phòng này có chút âm u. Mà trên giường lớn một bóng dáng đơn bạc rụt rè ngồi ở đó, khi nghe thấy tiếng Diệp Vân mở cửa thì thân thể rõ ràng run một cái. "Là, là ai?" Nữ tử kia nhìn qua chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy rằng còn có chút non nớt nhưng lại vô cùng tinh xảo, hơn nữa nhìn qua có chút quen thuộc, giọng nói tuy rằng có chút run rẩy nhưng lại vô cùng ngọt ngào, trên người chỉ quấn một tấm chăn lụa màu trắng, thân thể trắng nõn có lồi có lõm ẩn hiện mờ ảo. "Đây, đây hình như là cô gái kia lúc Huyết Y Hầu lần đầu tiên lộ diện trong nguyên kịch, không ngờ ta đã thay đổi nhiều như vậy mà ngươi vẫn không thể thoát khỏi số mệnh bị đưa đến Huyết Y Bảo, nhưng đã gặp được ta thì chính là vận may của ngươi. Từ nay về sau ngươi chính là thị nữ của ta rồi." Nhìn cô gái giống với anime bốn năm phần, Diệp Vân cũng nhịn không được lòng sinh cảm khái, nhưng đã gặp rồi, vậy hắn liền không có khả năng lại để nàng hương tiêu ngọc vẫn. Nghĩ đến đây, Diệp Vân bước tới bên giường, nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng dịu dàng nói: "Đừng sợ, từ nay về sau em chính là người của ta rồi, một lát nữa ta sẽ đưa em rời khỏi nơi này, sau này em rốt cuộc không cần phải lo lắng sợ hãi nữa rồi."
ḳyhuyen.com Khi Diệp Vân nói lời này thì vận dụng một chút thần lực, khiến giọng nói của mình có hiệu quả an định lòng người. Vì vậy cô gái nghe Diệp Vân nói xong thì lập tức bình tĩnh lại, chặt chẽ dựa vào trong lòng Diệp Vân. Mà Diệp Vân nhìn tấm chăn lụa đã trượt xuống hơn nửa trên người cô gái trong lòng khẽ động, một bộ quần áo được hắn lấy ra từ trong túi. Diệp Vân đưa y phục đến trước mặt cô gái sau đó dịu dàng nói: "Đây là y phục của ta, em cứ mặc tạm một chút đi, về rồi ta sẽ cho người đổi cho em, lát nữa giải quyết một vài vấn đề nhỏ rồi chúng ta sẽ rời đi."
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị