Khi Tiểu Long Nữ rơi xuống bụi hoa, Dương Quá cũng chạy tới, sau khi nhìn thấy đúng là Tiểu Long Nữ liền bảo Âu Dương Phong giải huyệt đạo trên người Tiểu Long Nữ, nhưng Âu Dương Phong cũng không giải, mà nói rằng lát nữa sẽ dạy Dương Quá Cáp Mô Công, sợ nàng lén học, Dương Quá nghe vậy nghĩ nghĩ, liền đi theo Âu Dương Phong rời đi.
Diệp Vân đang trốn ở đằng xa nhìn một màn này có chút kỳ quái, trong nguyên tác, Tiểu Long Nữ đi theo Dương Quá đi gặp Âu Dương Phong, nhưng sau đó Âu Dương Phong muốn dạy Dương Quá Cáp Mô Công, lúc này mới điểm huyệt Tiểu Long Nữ, bây giờ sao Tiểu Long Nữ nhìn thấy Âu Dương Phong lại chạy đi? Bất quá kết quả cuối cùng hình như cũng không có gì thay đổi.
Động tĩnh Âu Dương Phong gây ra trước đó không chỉ Dương Quá và Tiểu Long Nữ nghe thấy, mà Chân Chí Bính, người vẫn luôn chú ý tới Hoạt Tử Nhân Mộ, hầu như mỗi ngày đều phải tới đây nhìn một chút, cùng với Triệu Chí Kính đang theo dõi hắn cũng nghe thấy. Nhưng bọn họ tới chậm một bước, khi bọn họ lặng lẽ chạy tới thì Âu Dương Phong và Dương Quá đã rời đi rồi.
Diệp Vân tự nhiên nhìn thấy Chân Chí Bính lặng lẽ chạy tới, nhưng hắn không vội hành động, hắn muốn nhìn, Chân Chí Bính có giống như trong nguyên tác hay không, bị sắc dục làm mờ mắt, nếu hắn thật sự giống như trong nguyên tác, vậy Diệp Vân cũng chỉ có thể tiễn hắn vào cung thôi.
Chân Chí Bính vốn dĩ chỉ giống như thường ngày, ôm ý nghĩ thử vận may, đi về phía vành ngoài Hoạt Tử Nhân Mộ, cho dù chỉ có một phần vạn cơ hội gặp được Tiểu Long Nữ, hắn cũng sẽ không từ bỏ, chỉ cần có thể gặp nàng một lần, vậy sự trả giá của hắn đã đáng giá được rồi.
⒦yhuyen.comNhưng hắn cũng biết điều này là không thực tế, vì Tiểu Long Nữ rất ít khi rời khỏi cổ mộ, nhưng vạn nhất thì sao? Đây là chuyện không ai có thể đoán trước được. Mà khi hắn ôm tâm tình thấp thỏm đi tới vành ngoài Hoạt Tử Nhân Mộ, cách đó không xa lại truyền đến một trận động tĩnh không nhỏ, mang theo chút tò mò và chờ đợi, hắn lặng lẽ chạy tới.
Khi hắn đi đến mảnh dốc núi này, tim của hắn đều nhanh muốn ngừng đập rồi, bóng người xinh xắn kia nằm trong bụi hoa, tựa như tiên nữ trên chín tầng trời, chẳng phải là người mà mình ngày nhớ đêm mong sao?
Với tâm tình kích động không thể tự kiềm chế, hắn bước những bước chân nặng nề, từng bước một đi chậm rãi về phía bóng người xinh đẹp trắng tinh kia, giờ phút này, trong lòng của hắn chỉ có một ý nghĩ, cho dù đi lên chỉ là chào hỏi nàng một tiếng cũng tốt.
Có lẽ là bước chân của hắn quá nặng nề rồi, hắn mới đi tới chỗ bóng người xinh đẹp kia hơn hai mươi mét thì bóng người xinh đẹp kia đã phát hiện ra hắn. Nhưng những lời bóng người xinh đẹp kia nói ra lại trong lòng của hắn dấy lên cơn sóng gió động trời.
Những lời khác đều đã bị hắn tự động bỏ qua, giờ phút này trong đầu của hắn chỉ còn lại hai chữ “giải huyệt”. Nàng bị người ta điểm huyệt rồi, bây giờ đã không thể nhúc nhích được nữa, hơn nữa, hơn nữa nàng còn lầm mình là Dương Quá? Vậy chẳng phải là nói?
Giây phút này, một ý niệm điên cuồng lặng yên xuất hiện trong đầu Chân Chí Bính, đồng thời nhanh chóng phát triển lớn mạnh, rất nhanh đã chiếm cứ toàn bộ đầu óc của hắn, giây phút này, trong mắt của hắn chỉ còn lại bóng dáng trắng tinh như tiên nữ cách đó không xa.
⒦yhuyen.com
"Chiếm hữu nàng." Đây là ý niệm duy nhất trong đầu Chân Chí Bính giờ phút này.
⒦yhuyen.comMang theo ý niệm điên cuồng này, Chân Chí Bính từ đạo bào trên người xé xuống một mảnh vải, run rẩy đi tới bên cạnh Tiểu Long Nữ, sau đó quỳ xuống, đem mảnh vải bịt kín trên mắt Tiểu Long Nữ, nhưng điều không ai chú ý tới là, trong khoảnh khắc mắt bị bịt kín, khóe mắt Tiểu Long Nữ hai hàng lệ trong suốt từ từ trượt xuống.
"Ai, tự gây nghiệt, không thể sống, ngươi vẫn nên vào cung đi." Ngay tại lúc Chân Chí Bính run rẩy đưa tay về phía thắt lưng của Tiểu Long Nữ, thì tiếng của Diệp Vân đột nhiên vang lên, làm Chân Chí Bính giật mình nhảy dựng lên một cái.
"Ngươi, ngươi là người hay quỷ?" Chân Chí Bính sợ đến hồn phách đều nhanh mất sạch, tim hư hỏng nhìn quanh một vòng, nhưng lại không nhìn thấy người nào, giọng nói đều run rẩy.
"Ngươi nói xem? Công công."
Nhìn Diệp Vân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, Chân Chí Bính ‘phịch’ một tiếng ngã xuống đất, kêu thảm thiết ‘a a’ lăn lê bò lết hướng phía ngoài chạy đi, mắt thấy là phải chạy xuống dốc núi rồi, mà đang ở lúc này, Diệp Vân đột nhiên cúi người xuống từ trong bụi hoa hái xuống một đóa cúc dại, mỉm cười nhìn đóa cúc dại kia một cái, vung tay ném nó đi.
"A~"
Một tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương từ trong miệng Chân Chí Bính phát ra, đóa cúc dại kia của Diệp Vân thành công đánh trúng mục tiêu, một hoa hai trứng, từ nay về sau, Chân Chí Bính sẽ chân chính thanh tâm quả dục, toàn tâm tu đạo, bởi vì, hắn đã không còn dục vọng nữa rồi!
Đòn đánh kia của Diệp Vân tuy rằng đánh nát trứng của Chân Chí Bính, nhưng cơn đau đớn kịch liệt kia cũng khiến hắn từ trong sợ hãi thanh tỉnh lại. Hắn hiểu được, Diệp Vân không phải là quỷ, mà là một người có võ công vô cùng cao cường. Do đó hắn nhanh chóng phong bế mấy huyệt đạo trên người, giảm bớt được một phần đau đớn, sau đó kêu rên hướng về phía phái Toàn Chân đi tới, chỉ là tư thế đi đường có chút kỳ quái.
Trước đó, những lời Diệp Vân nói với Chân Chí Bính đều là sử dụng thủ đoạn giống như truyền âm nhập mật mà nói, do đó Tiểu Long Nữ cũng không nghe thấy. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc Chân Chí Bính mở miệng, Tiểu Long Nữ vốn đã nhắm mắt lại lại bỗng nhiên mở to hai mắt, nàng biết, nhất định đã xảy ra biến cố gì đó mà nàng không biết. Nhưng đáng tiếc, đôi mắt của nàng đã bị Chân Chí Bính dùng vải bịt kín rồi, cho dù là mở ra cũng không nhìn thấy gì.
⒦yhuyen.com
Trong lòng có của nàng có một suy đoán, nhưng lại không dám mở lời, hơn nữa bởi vì một số khó nói, nàng cũng không thể mở lời, thế là hai bên cứ như vậy trầm mặc, cảnh tượng lập tức trở nên quái dị.
Diệp Vân tuy rằng giải cứu Tiểu Long Nữ, nhưng giờ phút này trong lòng cũng của hắn cũng đang thiên nhân giao chiến, đây chính là Tiểu Long Nữ a, không biết là nữ thần trong suy nghĩ của bao nhiêu nam giới, cũng là nữ thần trước kia của hắn a. Bây giờ, nữ thần sống sờ sờ nằm ở trước mặt mình, không thể nhúc nhích, mặc hắn xâu xé, chỉ cần hắn muốn, nữ thần chính là của hắn rồi, còn có cái gì so với cái này càng thêm mê người hơn sao?
"Ta đây là lên hay là không lên đây?" Diệp Vân ở trong lòng tự nhủ, lên, cầm thú; nhưng không lên, ngay cả cầm thú cũng không bằng.
Nhìn thân thể mê người có lồi có lõm của Tiểu Long Nữ đang nằm trong bụi hoa, Diệp Vân rơi vào trầm tư, đây là một vấn đề vô cùng nghiêm túc, là tuân theo nhân tính, ước thúc mình, hay là thuận theo thú tính, ham muốn khoái lạc nhất thời, hình dung cầm thú.
"Cái này còn phải nói sao? Nếu điểm mê hoặc này ta không cách nào cự tuyệt, ta còn tu luyện cái gì a, còn không bằng về nhà tắm rửa rồi ngủ đi." Diệp Vân khẽ mỉm cười, trong chư thiên vạn giới mỹ nữ còn nhiều, rất nhiều, chỉ cần mình thực lực đủ mạnh, còn sợ không có mỹ nữ sao?
"Nhưng mặc dù ta sẽ không chiếm hữu nàng, nhưng nói thế nào ta cũng đã cứu nàng, làm cho nàng khỏi bị vũ nhục, muốn nàng một nụ hôn làm thù lao, không quá đáng chứ, cũng coi như là cho mình trước kia một lời bàn giao, thỏa mãn một tâm nguyện của mình đi."
Nghĩ đến đây, Diệp Vân ngồi vào bên cạnh Tiểu Long Nữ, hai tay chống trên mặt đất, cúi người xuống, hôn lấy đôi môi đỏ mọng ướt át của Tiểu Long Nữ, mà liền tại khi Diệp Vân hôn lấy đôi môi mềm mại của Tiểu Long Nữ, đầu ngón tay Tiểu Long Nữ phảng phất động đậy một cái.
Có lẽ là bởi vì quanh năm ngủ ở trên giường hàn ngọc, môi Tiểu Long Nữ có chút lạnh lẽo, nhưng vô cùng mềm mại, còn tốt hơn cảm giác chạm vào của Lý Mạc Sầu, khiến Diệp Vân không nhịn được liếm liếm, ngay tại lúc Diệp Vân chuẩn bị buông đôi môi đỏ mọng của Tiểu Long Nữ ra, biến cố bất ngờ xảy ra, Tiểu Long Nữ vốn dĩ không thể nhúc nhích đầu tiên là tự mình mở đôi môi đỏ mọng, chủ động hôn lấy Diệp Vân, ngay sau đó đôi cánh tay ngọc tinh khiết như sương tuyết liền siết chặt trên cổ Diệp Vân.