Chiếc xe ô tô màu đen quanh co uốn lượn, rất nhanh đã rời khỏi khu vực thành phố, đi tới một nơi hẻo lánh. Nơi này hẳn là không xa bờ biển, Diệp Vân mơ hồ có thể nghe thấy âm thanh sóng biển cuồn cuộn. Xe lại tiếp tục đi về phía trước hơn mười phút, cuối cùng tiến vào một nhà xưởng bỏ hoang.
Trong thần niệm của Diệp Vân, nhà xưởng bỏ hoang này tuy rằng trống rỗng, nhưng sâu bên trong lại có mấy căn phòng được trang trí coi như xa hoa. Trong phòng có đủ mọi thứ như nước nóng, lò sưởi, tủ lạnh, TV... Mà trong số những căn phòng này, Diệp Vân nhìn thấy nam tử bị hắn dùng cái chén đập rụng nửa hàm răng. Điều khiến Diệp Vân vui mừng chính là, hắn còn từ đây cảm nhận được khí tức của Biến Chủng Nhân.
Đôi song sinh kia đã sớm phát hiện lộ tuyến không đúng như những gì đã nói trước đó, nhưng các cô biết người đàn ông lái xe kia không dễ chọc, cho nên tuy có chút sợ hãi, nhưng lại không nói gì, vẫn y nguyên làm theo lời phân phó của tên đội mũ lưỡi trai, đỡ Diệp Vân vào một trong số các căn phòng. Đỡ Diệp Vân vào căn phòng kia xong, hai người liền bị tên đội mũ lưỡi trai dẫn đến một căn phòng khác, nghe lời hắn nói là muốn thu thập xong Diệp Vân rồi vui vẻ với hai chị em.
Hai chị em song sinh rời đi, Diệp Vân cũng không còn giả vờ nữa, hắn ngồi dậy từ trên giường, yên lặng chờ hai người qua đây. Bây giờ hắn đã xác nhận được tin tức về Biến Chủng Nhân, vậy hắn cũng sẽ không cần lo lắng đánh rắn động cỏ nữa, huống chi nơi này đủ hẻo lánh, sẽ không có người quấy rầy, chính là thích hợp để Diệp Vân hỏi những gì mình muốn.
Tên đội mũ lưỡi trai an bài xong cho đôi song sinh liền đi gọi nam tử bị Diệp Vân dùng cái chén đập rụng nửa hàm răng, cùng nhau đi về phía căn phòng của Diệp Vân. Nhưng khi bọn họ mở cửa phòng phát hiện Diệp Vân không một chút men say ngồi ở trên giường, phảng phất như đang chờ đợi bọn họ, lập tức sửng sốt. Tuy nhiên, nam tử đội mũ lưỡi trai sờ sờ khẩu súng bên hông, lòng hắn lập tức buông xuống. Cho dù kế hoạch của hắn bị nhìn thấu thì sao? Hắn không tin có người nào có thể cản được uy lực của viên đạn.
ḱyhuyen.com"Đồ khỉ da vàng, chúng ta lại gặp mặt rồi." Nam tử mẻ răng đầy mặt oán độc nhìn chằm chằm Diệp Vân, khi nói chuyện, cơ bắp trên má nhịn không được run rẩy mấy cái. Răng của hắn mới bị đánh rụng không lâu, mặc dù đã cầm máu được rồi, nhưng vì còn chưa kịp đi bệnh viện xử lý, nên khi nói chuyện vẫn sẽ gây ra từng đợt đau nhói. Điều này khiến ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Vân càng thêm oán hận.
"Ta thấy ngươi ngay cả nửa hàm răng còn lại cũng không muốn nữa rồi. Đã như vậy, ta liền giúp ngươi nhổ bỏ đi."
Trong lúc nói chuyện, Diệp Vân tay phải cách không vung lên, một tiếng "ba" giòn tan vang lên. Nam tử mẻ răng loạng choạng lùi về phía sau mấy bước, một tiếng "phịch" liền trực tiếp ngồi trên mặt đất, ôm mặt phải gào lên một tiếng, vừa há miệng đã phun ra mấy chiếc răng trắng như tuyết.
Nhìn những chiếc răng trắng như tuyết trên mặt đất, sắc mặt nam tử mẻ răng phi thường khó coi, hắn giận dữ nhìn Diệp Vân, vừa há miệng đã muốn nói gì đó. Nhưng hắn vừa mới mở miệng, Diệp Vân liền trực tiếp trở tay cách không vung một chưởng, cùng với một tiếng "ba" giòn tan, nam tử mẻ răng bỗng nhiên ngã nhào về phía bên phải, một tiếng "đông" vang lên, đâm vào tường, ngã xuống. Nam tử đội mũ lưỡi trai lúc này mới hồi thần lại, vội vàng lấy ra khẩu súng lục bên hông, vẻ mặt căng thẳng nhắm thẳng vào Diệp Vân.
"Ngươi... ngươi là Biến Chủng Nhân ư? Ta cảnh cáo ngươi, ngươi đừng qua đây! Ta... trong tay ta có súng đấy. Ta biết các ngươi Biến Chủng Nhân có một vài lực lượng thần kỳ, nhưng các ngươi cũng không cản được viên đạn."
Nam tử đội mũ lưỡi trai tuy rằng nói năng gay gắt, nhưng nhìn đôi tay cầm súng của hắn run rẩy đến mức sắp không cầm được súng nữa rồi, hiển nhiên trong lòng hắn vẫn phi thường sợ hãi. Còn về nam tử mẻ răng kia, hắn giờ phút này đã ngất đi rồi.
ḱyhuyen.com
"Ta quả nhiên không đoán sai, tên gia hỏa này quả thật từng gặp qua Biến Chủng Nhân, chính là không biết hắn gặp phải Biến Chủng Nhân nào, Biến Chủng Nhân kia có biết hay không Cầm bọn họ đi đâu. Nhưng mà bất kể có biết hay không, đây đều là một khởi đầu rất tốt."
ḱyhuyen.comSuy tư một chút, Diệp Vân ngẩng đầu lên, nhìn tên đội mũ lưỡi trai, nói: "Ngươi vì sao muốn đối phó ta? Chỉ vì hắn ư? Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ đó, thì hẳn là còn chưa đến mức khiến ngươi tốn nhiều công sức, nhiều nhất cũng chỉ cần đánh ta một trận ở đầu đường cuối ngõ là được rồi."
Tên đội mũ lưỡi trai liếc nhìn nam tử mẻ răng đang hôn mê, nuốt ngụm nước miếng, nói: "Đây tất cả đều là chủ ý của hắn, là hắn nói ngươi rất có tiền, ta vừa hay đang thiếu tiền, cho nên liền nghĩ muốn trên người ngươi kiếm chút tiền tiêu xài. Ta chưa từng nghĩ muốn giết ngươi, thật đấy, ta thật chỉ là muốn kiếm chút tiền tiêu xài thôi."
Diệp Vân gật gật đầu, nói: "Thì ra là như vậy, thấy tiền nổi lòng tham, đáng tiếc a, ngươi liền không sợ có mạng lấy, không có mạng tiêu xài sao?"
Tên đội mũ lưỡi trai nghe vậy thân thể run lên, trong mắt lóe lên một tia điên cuồng, nói với giọng điệu hung ác: "Ngươi đừng bức ta, mặc dù ta biết ta đánh không lại ngươi, nhưng nếu thật sự ép ta đến đường cùng, ta liền cùng ngươi đồng quy vu tận."
"Muốn ta tha cho ngươi không phải là không thể được, nói cho ta biết, tất cả tin tức về Biến Chủng Nhân mà ngươi đã gặp, ta có thể tha cho ngươi một mạng, nếu không..." Những lời phía sau Diệp Vân không nói ra khỏi miệng, chỉ là liếc qua nam tử mẻ răng trên mặt đất, nhưng uy hiếp nồng đậm kia lại không cần nói cũng rõ.
Dưới sự uy hiếp của sinh mệnh, tên đội mũ lưỡi trai chùn bước. Mặc dù có súng lục trong tay, nhưng hắn đã từng thấy thủ đoạn của Diệp Vân, lại không dám khẳng định mình nhất định có thể giết chết Diệp Vân. Bởi vậy, sau khi Diệp Vân bảo đảm tha cho hắn, tên đội mũ lưỡi trai liền đem những gì mình biết rõ, tất cả đều khai báo một năm một mười.
Từ trong miệng tên đội mũ lưỡi trai nhận được những gì mình muốn biết, Diệp Vân trực tiếp vung tay một cái đánh ngất tên đội mũ lưỡi trai, suy tư về lời nói của hắn. Theo như lời tên đội mũ lưỡi trai nói, Biến Chủng Nhân mà hắn gặp phải tên là Hoắc Y, năng lực là thôi miên, có thể trong vô thức thôi miên một người. Hắn cũng là trong một lần ngẫu nhiên, ngoài ý muốn giúp đỡ đối phương một lần, khiến đối phương thoát khỏi sự lục soát của cảnh sát, nhờ vậy mới quen biết. Sau đó hai người đã uống rượu vài lần, mấy ngày trước Hoắc Y còn dẫn theo mấy cô gái đến tìm hắn, khiến hắn vui vẻ một phen. Tuy nhiên, hắn cũng không biết Hoắc Y sống ở đâu, mỗi lần uống rượu đều là Hoắc Y tìm hắn.
Suy tư một chút, Diệp Vân để lại một tia thần niệm trên người tên đội mũ lưỡi trai. Chỉ cần Hoắc Y kia lần nữa đến tìm hắn, thì Diệp Vân có thể lập tức nhận được tin tức. Đến lúc đó, hắn chỉ cần tâm niệm vừa động, tia thần thức này sẽ lập tức bám vào người Hoắc Y kia, liền có thể thuận dây tìm dưa, tìm được Cầm và bọn họ. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Hoắc Y này biết bọn họ ở đâu.
Làm xong những điều này, thần niệm của Diệp Vân lần nữa quét qua nhà xưởng bỏ hoang này. Sau đó hắn liền phát hiện đôi song sinh kia cư nhiên đang tắm, hơn nữa còn là hai người cùng nhau tắm. Trưa hôm đó hắn đã bị Natasha khơi lên dục hỏa, bây giờ hai người lại tự mình đưa tới cửa, vậy thì đâu có lý do gì mà bỏ qua.
ḱyhuyen.com
Ước chừng ba phút sau, trong phòng tắm của đôi song sinh vang lên hai tiếng kêu sợ hãi, nhưng không lâu sau, tiếng kêu sợ hãi liền biến thành tiếng rên rỉ, mãi cho đến nửa đêm mới dừng lại.
Sáng ngày thứ hai, Diệp Vân ở trước cửa sổ sát đất của khách sạn, nhìn những chiếc xe cộ qua lại trên con đường phía dưới chân, lặng lẽ suy nghĩ điều gì đó.
Kỳ thật Diệp Vân tối qua đã trở về rồi. Tối qua, giải tỏa xong dục vọng trên người đôi song sinh kia, hắn liền trở về, tiện thể còn đưa hai người đến khách sạn gần đó. Mặc dù hai cô gái không phải người tốt gì, nhưng trên người cũng không có tội nghiệt gì, khí tức trên người cũng coi như thuần khiết, không phải người lẳng lơ, các cô hẳn chỉ là lừa rượu mà thôi. Nếu như để các cô ở lại nơi đó, kết cục của các cô e rằng sẽ không quá tốt, cho nên Diệp Vân thuận tiện mang cả hai người trở về rồi.
Nhìn những chiếc xe cộ qua lại dưới chân, Diệp Vân nhất thời cũng nghĩ không ra biện pháp tốt nào, bởi vì hắn cũng không biết Hoắc Y kia ở đâu. Bây giờ hắn chỉ có thể chờ đợi, nhưng hắn có thể chờ, có một người lại không thể chờ đợi được nữa rồi.