Chương 394: Cơ Duyên Xảo Hợp (Sửa đổi)

Thấy Raven muốn đẩy hắn ra, Diệp Vân cũng đã phản ứng lại, nhưng bây giờ đã tên đã trên dây, đúng như lời nói đạn đã lên nòng, làm sao có đạo lý lại lui về, cho nên Diệp Vân chẳng những không dừng lại. Khi hai người kết thành một thể, Raven cũng không kháng cự, nàng vốn đã hiếu kì với Diệp Vân, lại thêm mấy ngày này ở chung cũng đã sinh ra một chút hảo cảm với Diệp Vân, còn nữa, nàng cũng hiểu rõ, hỏa khí của Diệp Vân là chính nàng đã trêu chọc lên, bây giờ giúp hắn dập lửa cũng không có gì, hơn nữa, trong lòng của nàng làm sao lại không có lửa. Thật ra, kinh nghiệm của Raven không giống nhau với trong X-Men, tuổi của Raven ở thế giới này cũng giống như vẻ bề ngoài, bây giờ chính nàng chỉ có hai mươi ba tuổi, bởi vì thân phận người đột biến, kể từ khi mười sáu tuổi thất thân cho bạn trai đầu tiên, và vì năng lực thức tỉnh mà bị vứt bỏ sau đó, chính nàng vẫn chưa tìm thêm bạn trai nào, mặc dù vì năng lực của mình cũng đã nhìn thấy không ít tình cảnh như vậy, nhưng nàng chưa bao giờ tìm nam nhân. Nhưng nàng cũng là nữ nhân bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý, nhưng cách làm của nàng lại không giống nhau với những nữ nhân khác, những nữ nhân khác nếu không muốn tìm nam giới giải quyết nhu cầu sinh lý thì đều tự mình giải quyết, nhưng nàng lại không phải như vậy. Nàng sẽ đầu tiên là biến thành một nam nhân phi thường soái khí, rồi mới tỉ mỉ lựa chọn con mồi mình thích (nữ), sau đó cùng đối phương xảy ra một số chuyện không thể miêu tả, đương nhiên, lúc này nàng sẽ biến về diện mạo của mình vốn có, nhưng con mồi của nàng cũng sẽ bị nàng làm hôn mê hoặc tương tự. Mặc dù cách làm này có thể giải quyết một số nhu cầu nhất định, nhưng chung quy vẫn không chân thật như đao thật súng thật, luôn luôn sẽ có chút không tận hứng, mấy ngày này nàng lại không ngừng trêu chọc Diệp Vân, tích lũy không ít hỏa khí, đây cũng là nguyên nhân nàng vừa rồi bước vào phòng Diệp Vân mà kìm lòng không được dạng chân ngồi cưỡi lên trên người Diệp Vân. кyhuyen.comBây giờ, Tinh Tinh Chi Hỏa này đã hình thành thế lửa liệu nguyên, rốt cuộc cũng không thể dập tắt, thế là, Raven phát hiện chuyện đã định cục dứt khoát cởi bỏ trên người mình ràng buộc, triệt để đầu nhập vào đại hỏa ngập trời này, khiến cho đại hỏa liệu nguyên này cháy càng thêm mãnh liệt. Chập tối, khi bữa tối bắt đầu, Diệp Vân cùng Raven mới cùng nhau đến, cũng không biết có phải hay không là ảo giác, Phong Bạo Nữ luôn cảm thấy sắc mặt của Raven so trước đó càng thêm hồng nhuận có hào quang, trên mặt cũng lộ ra nụ cười hạnh phúc, điều này khiến nàng rất vui mừng cho Raven, bởi vì nàng biết, Raven mặc dù bình thường trên mặt cũng có nụ cười, nhưng đáy lòng lại không vui, nhưng khi nàng nhìn thấy Diệp Vân bên cạnh Raven thì nụ cười vừa dâng lên ở khóe miệng lập tức biến mất. Lục giác của Diệp Vân sao mà mẫn tuệ, cho dù là thần thức của hắn chưa triển khai, vẫn là nhìn thấy một màn này, nhưng cũng không quá để ý tới, bởi vì một là hắn không muốn cùng người đột biến có quá nhiều vướng mắc, dù sao đây cũng không phải thế giới lấy người đột biến làm chủ yếu cốt truyện, cốt truyện phía sau trừ Scarlet Witch và Quicksilver ra cũng không có quá nhiều đất diễn của người đột biến, lại thêm Phong Bạo Nữ cũng không phải loại hình hắn thích, cho nên hắn cũng lười để ý, đến lúc cầm tới mình muốn, hắn sẽ rời đi, đương nhiên, nếu như Raven nguyện ý, hắn cũng sẽ mang nàng rời đi, còn như những cái khác, hắn cũng không muốn để ý tới. Ăn xong bữa tối, Raven về phòng nghỉ ngơi, mặc dù hắn là người đột biến cấp ba, thể chất vẫn coi như không tệ, nhưng so với Diệp Vân vẫn kém không ít, lại thêm trước đó đại chiến hơi kịch liệt, thể lực tiêu hao quá lớn, nàng phải trở về nghỉ ngơi một chút, quần áo mặc trên người nàng bây giờ đều là mới thay, chỉ là người khác không phát hiện mà thôi. Ăn cơm xong, nhìn dưới chân núi tiểu thôn tường hòa được ánh nắng vàng phủ lên một lớp kim sắc, Diệp Vân nhớ tới tình cảnh lúc nhỏ trong thôn vui đùa, trong lòng khẽ động, cùng Giáo sư X nói một tiếng, xoay người đi đến dưới chân núi, Cầm ở bên cạnh thấy vậy, do dự một chút, gọi lại Diệp Vân, cũng theo hắn cùng nhau đi đến dưới chân núi, khiến cho Phong Bạo Nữ cùng Cyclops bên cạnh sắc mặt có chút không dễ nhìn. Dưới ánh hoàng hôn kim sắc, hai nam nữ trẻ tuổi dạo chơi trên đường nhỏ của thôn, ánh nắng tà kéo dài bóng dáng của bọn họ rất dài, rất dài, ở cửa phòng ốc hai bên con đường, thỉnh thoảng sẽ có người đã ăn xong hoặc đang ăn chào hỏi cùng bọn họ, Diệp Vân bọn họ cũng sẽ từng cái hồi đáp, gió đêm nhẹ nhàng thổi lất phất trên mặt, phi thường thoải mái, tất cả những điều này đều hài hòa và ấm áp.
кyhuyen.com Đường nhỏ tuy dài, nhưng chung quy cũng có điểm cuối, Diệp Vân bọn họ dọc theo đường nhỏ đi tới một đầu khác của thôn, một trên bãi cỏ cao hơn ruộng ngô không ít, cỏ xanh tươi tốt, bên cạnh bãi cỏ có vài cây ăn quả, tiến về phía trước một chút, xéo xuống là một con sông nhỏ, có lẽ côn trùng ở đây cảm nhận được sự bất phàm của hai người, đều không dám đến quấy rầy, thế là Diệp Vân đi đến dưới gốc cây ăn quả ngồi xuống, lẳng lặng nhìn ruộng ngô bất tận.
кyhuyen.comCầm bên cạnh do dự một chút, cũng ngồi xuống bên cạnh Diệp Vân, lẳng lặng nhìn ruộng ngô ở phía trước, một khắc này, trái tim của hai người đều đã lắng xuống, không ai nói chuyện, chỉ có tiếng xào xạc của gió đêm nhẹ nhàng thổi qua ruộng ngô. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, mặt trời chân trời đã rơi xuống mặt khác của núi, cũng chính vào lúc này, tay phải của Diệp Vân khẽ động, theo một vệt kim quang lướt qua, Cầm chậm rãi ngã xuống phía sau, nằm xuống trên đồng cỏ mềm mại, liền phảng phất đã ngủ say. Nhìn thấy Cầm nằm đến trên đồng cỏ, Diệp Vân nghiêm túc nói với nàng: "Vận mệnh chính là thần tình như vậy, trước đó ta còn đang nghĩ nên làm sao tạo ra cơ hội một mình cùng ngươi, không ngờ ta còn chưa làm gì, ngươi đã theo ta ra ngoài, nhưng yên tâm, ta chỉ là cần một luồng năng lượng của ngươi, sẽ không tạo thành ảnh hưởng như thế nào đối với ngươi, đối với ngươi mà nói, cũng chỉ là hơi chợp mắt một chút mà thôi." Thật ra, lời nói này của Diệp Vân không phải là nói cho Cầm nghe, mà là nói cho Phượng Hoàng Chi Lực hoặc là một nhân cách khác ở trong cơ thể của nàng nghe, không sai, vào ngày đầu tiên Diệp Vân đã phát hiện trong cơ thể Cầm có hai nhân cách, nhưng một nhân cách đã bị Giáo sư X lợi dụng năng lực của mình, dùng tâm linh nhà tù giam cầm lại, cùng với đó còn có Phượng Hoàng Chi Lực cũng bị giam cầm lại, đây cũng là lý do vì sao Cầm không thể sử dụng Phượng Hoàng Chi Lực, nhưng cùng với sự thức tỉnh của Phượng Hoàng Chi Lực, một nhân cách khác của nàng cũng sẽ thức tỉnh. Sở dĩ Diệp Vân muốn nói như vậy, là bởi vì hắn muốn rút ra Phượng Hoàng Chi Lực, liền phải trước tiên mở ra một tia tâm linh nhà tù của Giáo sư X, mà nhà tù bị mở ra, một nhân cách khác của Cầm nhất định sẽ có chút nhận ra, nếu như không nói trước an ủi, đến lúc một nhân cách khác của nàng bạo tẩu lên, vậy coi như không tươi đẹp rồi, dù sao cho dù là Phượng Hoàng Chi Lực tàn khuyết cũng vẫn là Phượng Hoàng Chi Lực. Để tránh cho bị quấy rầy, Diệp Vân trực tiếp vung tay phóng xuất mấy trận bàn đã luyện chế tốt trước kia, bày ra ẩn nấp pháp trận, và không biết ẩn giấu khí tức của mình, hắn quyết định toàn lực ứng phó. Mặc dù hệ thống đã nói, điều này sẽ không có nguy hiểm, phương pháp cũng sẽ không có sai lầm, nhưng hệ thống lại có không ít tiền khoa, cho dù chuyện dị hỏa không có xảy ra ngoài ý muốn, nhưng ai cũng không chừng lần này cũng có thể thuận lợi, cho nên Diệp Vân cảm thấy vẫn cẩn thận là hơn.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị