Ngay khi Diệp Vân đang trầm tư nên đi thế giới nào, giáo viên âm nhạc của họ đột nhiên gọi tên Diệp Vân, yêu cầu cậu ca hát lại bài vừa dạy một lần, kéo cậu thoát khỏi trầm tư. Cũng may là tuy lúc nãy cậu đang nghĩ thứ khác, nhưng vẫn ghi nhớ được bài hát này, liền hát một lần.
Giáo viên âm nhạc nhìn thấy Diệp Vân thế mà thật sự biết hát cũng cảm thấy khó hiểu, chỉ có thể để cậu ngồi xuống, sau đó tiếp tục dùng máy ghi âm dạy hát. Không sai, chính là máy ghi âm, phương pháp dạy hát của giáo viên âm nhạc chính là máy ghi âm phát một câu, người phía dưới hát theo một câu.
Nói đến giáo viên âm nhạc, Diệp Vân không thể không nhả rãnh một chút, trước kia cậu xem những tiểu thuyết đô thị kia, trường học mà nhân vật chính ở đó hầu như khắp nơi đều có mỹ nữ, nào là mỹ nữ giáo viên, ban hoa mỹ nữ, cảnh hoa, y sĩ học đường các loại, nhưng điều Diệp Vân kỳ quái là, cậu đọc sách nhiều năm như vậy, mãi cho đến cao trung thậm chí đến đại học cũng chưa gặp được mấy giáo viên đáng gọi là mỹ nữ. Mà giáo viên âm nhạc hiện tại đã có thể nói là giáo viên xinh đẹp nhất mà cậu từng gặp trong suốt đời sống học tập của mình, nhưng vị giáo viên này cũng chỉ có thể đạt khoảng tám mươi điểm.
Trong lúc miên man suy nghĩ, không biết từ lúc nào đã tan học, cũng chính là vào khoảnh khắc chuông tan học vang lên, Diệp Vân đã quyết định thế giới tiếp theo sẽ chọn cái nào, nhưng bây giờ mới là thứ hai, còn vài ngày nữa mới tới cuối tuần.
Lên lớp, tan học, đối với người khác mà nói là những khóa học cay đắng khó hiểu, nhưng đối với Diệp Vân lại vô cùng đơn giản, bởi vậy Diệp Vân cũng không thấy việc học có gì đáng ngại. Dù sao cậu có thể làm được nhất tâm đa dụng, lại thêm sở dĩ cậu vẫn đi học ngoài vì kỳ vọng của phụ mẫu ra còn có thể tiêu ma thời gian, cho nên năm ngày đối với cậu mà nói chẳng qua cũng chỉ là thoáng chốc đã qua.
⒦yhuyen.comViệc qua lại các thế giới đối với Diệp Vân mà nói đã không phải là chuyện gì hiếm lạ nữa, bởi vậy Điền Linh Nhi cùng các nàng cũng không hề cảm thấy hiếu kì. Tuy nhiên lần này so với dĩ vãng lại có chút không giống, dĩ vãng Diễm Linh Cơ đã trở về vào chiều thứ sáu, và nhiệm vụ của nàng chính là cùng Diệp Vân tiến đến thế giới tiếp theo, coi chừng Diệp Vân, không cho hắn trêu hoa ghẹo nguyệt.
Trước đó cậu mới đánh trả Natasha và Raven về, vốn đã mắc lỗi, cho nên cậu đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Còn nữa, kỳ thật cậu cũng muốn mang theo Điền Linh Nhi và các nàng đến các thế giới đi xem một chút, trải nghiệm một chút thế giới khác nhau, điều này đối với các nàng cũng có rất lớn lợi ích. Cậu mong vô cùng Điền Linh Nhi và các nàng đều cùng đi với mình, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là những thế giới không mấy nguy hiểm, nếu như là thế giới cấp bậc Hồng Hoang hoặc Hoàn Mỹ thì cứ tạm thời bỏ qua.
Diệp Vân là lần đầu tiên dẫn người tiến về thế giới chưa từng đi qua, lúc này có chút căng thẳng, vững vàng nắm chặt bàn tay nhỏ bé non mềm của Diễm Linh Cơ. Nhưng mà thực tế chứng minh, Hệ thống đôi khi vẫn rất đáng tin cậy, khi cảnh vật trước mắt chuyển đổi, Diệp Vân phát hiện họ đã đến một hoang mạc đầy trời hoàng sa.
Gió thổi vù vù, cuốn lên hoàng sa không bị thảm thực vật trói buộc, nhất quyết muốn bao phủ vết xanh cuối cùng. Nhưng mà khi chúng bay đến gần năm mét chỗ một nam một nữ đang đứng trong hoang mạc kia thì gió ngừng, cát cũng rơi xuống.
Diệp Vân dùng thần niệm quét một lượt tình hình xung quanh, cười nói với Diễm Linh Cơ đứng cạnh: "Nói đến thì ta cũng đã đi qua rất nhiều thế giới rồi, nhưng phong cảnh như thế này thì thật sự chưa từng thưởng thức qua. Đại mạc cô yên trực, Trường hà lạc nhật viên. Không ngờ cảnh tượng trong bài thơ này lại hiện ra ngay trước mắt ta, chỉ đáng tiếc dưới làn khói cô độc lại có thêm chút tạp âm, bây giờ vẫn còn là chính ngọ."
Diễm Linh Cơ nghe thấy lời này của Diệp Vân, trong mắt lóe lên một tia vẻ giảo hoạt, mềm mại nói: "Công tử, hoang mạc này có gì mà đẹp, thiếp vẫn thích hơn hai câu thơ "Vân tấn hoa nhan kim bộ dao, Phù dung trướng noãn độ xuân tiêu" này."
⒦yhuyen.com
Nói xong, Diễm Linh Cơ còn dùng bàn tay nhỏ bé bị Diệp Vân nắm chặt khẽ cào lòng bàn tay của Diệp Vân, ánh mắt mị nhãn như tơ nhìn Diệp Vân.
⒦yhuyen.comCho dù là Diệp Vân đã sớm quen thuộc các loại mỹ nữ, màn trêu chọc này của Diễm Linh Cơ vẫn khiến hắn nhịn không được tim đập nhanh hơn, nảy sinh một loại xúc động muốn hung hăng hôn đôi môi đỏ mọng quyến rũ của nàng. Nhưng mà rốt cuộc hắn vẫn nhịn xuống được, thầm kêu một tiếng "Yêu tinh", bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói: "Đừng làm loạn nữa, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây trước đi, nhân tiện đi xem nhân vật chính của chúng ta."
Tuy rằng Diễm Linh Cơ rất thích trêu chọc người, nhưng mà nàng cũng biết chừng mực, nghe thấy lời này của Diệp Vân ngay lập tức thu lại nét cười, như một bé ngoan đứng bên cạnh Diệp Vân, đôi mắt đẹp xoay chuyển, bắt đầu nghiêm túc quan sát cảnh vật xung quanh.
Diệp Vân thấy vậy khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng, nói: "Đi thôi, chúng ta qua đó mở mang kiến thức một chút về người đốn củi của Thư Bích Hồ."
Diễm Linh Cơ tùy ý để Diệp Vân kéo đi về phía trước, nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt to manh manh đáng yêu, với vẻ mặt nghi hoặc hỏi Diệp Vân: "Người đốn củi của Thư Bích Hồ? Một tiều phu đốn củi có gì đáng xem."
Diệp Vân nhớ tới giải thích về người đốn củi trong nguyên tác, cười ý vị thâm trường một tiếng, nói: "Tiều phu phổ thông đương nhiên không có gì đáng xem, nhưng mà người đốn củi này cùng tiều phu phổ thông không giống nhau. Một lát nữa ngươi sẽ hiểu ngay khi thấy, nhưng bây giờ còn chưa phải lúc chúng ta gặp mặt hắn, lát nữa ngươi không được gây sự lung tung."
Diễm Linh Cơ nghe thấy lời này của Diệp Vân, đôi mắt to vốn đang đảo loạn lập tức dừng lại, nàng khẽ hừ một tiếng như đang giận dỗi, chu cái miệng nhỏ nhắn. Nhưng mà đi được một lát nàng lại không nhịn được cười phá lên, nàng càng ngày càng thích ở cùng một chỗ với Diệp Vân rồi, điều này thú vị hơn nhiều so với cuộc sống trước kia.
Nơi Diệp Vân và các nàng vừa đứng vốn không xa chỗ khói xanh bốc lên, đi chưa đến một phút, vượt qua một gò đất thấp nhỏ, cảnh đao quang kiếm ảnh, máu tươi văng tung tóe liền nhảy vào tầm mắt. Hai phe đang giao đấu, một phe là sĩ tốt người mặc chế thức khôi giáp, che mặt bằng khăn bông, một phe là mã tặc trông rối tinh rối mù.
Nhìn hai bên đang quên mình chém giết lẫn nhau ở phía dưới, Diễm Linh Cơ nhíu mày, nàng đối với người đốn củi mà Diệp Vân đã nói càng thêm nghi hoặc. Rõ ràng là một đội quân sĩ đang cùng mã tặc chém giết, làm sao lại có thể liên quan đến việc đốn củi được?
Diệp Vân nhìn thấy lông mày đang nhíu của Diễm Linh Cơ, giải thích: "Những quân sĩ ở phía dưới là biên quân của Đại Đường ở thế giới này. Mà cổ đại thì giao thông đương nhiên không phát triển như hiện đại, biên cảnh cũng không có quá nhiều lương thảo cung cấp. Cho nên mà, mỗi khi mùa thay đổi, hậu cần không đủ, những biên quân Đại Đường này liền sẽ tiến hành một hoạt động làm giàu nghiệp dư —— cướp sạch mã tặc trên thảo nguyên."
⒦yhuyen.com
"Tuy rằng là tình thế bắt buộc, nhưng dù sao cũng là chuyện không thể bày ra mặt nổi, cho nên họ gọi hoạt động này là đốn củi. Mã tặc thì lại gọi những trận chiến huyết tinh này là đốn củi, họ gọi thủ lĩnh kỵ binh Đại Đường hung tàn nhất là Người Đốn Củi, mà Người Đốn Củi của Thư Bích Hồ… thì lại là sự tồn tại hung hãn và khủng bố nhất, là nguyên nhân khiến Thư Bích Hồ nhuộm đỏ, là ác mộng ban đêm của mã tặc thảo nguyên, là những cố sự đáng sợ bên cạnh đống lửa."
Diễm Linh Cơ nghe xong lời giải thích của Diệp Vân, chợt nói: "Thì ra là thế, vậy người lưng đeo ba thanh đao phía dưới kia chắc hẳn chính là cái gọi là Người Đốn Củi của Thư Bích Hồ rồi, mà nếu như ta không đoán sai, hắn chắc hẳn chính là nhân vật chính của thế giới này, nhưng mà thực lực hình như hơi yếu."
Diệp Vân khẽ mỉm cười, nói: "Hắn xác thực là nhân vật chính của thế giới này, còn như thực lực của hắn vì sao lại yếu ớt đến thế, đó là bởi vì hắn còn chưa bắt đầu tu luyện. Còn nói về hắn, hắn cùng chúng ta bây giờ còn có chút điểm tương đồng, ta thật sự mong đợi một khắc chúng ta chân chính gặp mặt đó, không biết hắn nhìn thấy người đồng hương này của ta sẽ có biểu lộ gì."