Chương 492: Diệp tiên sinh

Thư viện là hậu thuẫn kiên cường nhất của Đại Đường, không những bồi dưỡng lượng lớn nhân tài quản lý quốc gia, mà đệ tử của thư viện còn là người tu hành cường đại, bảo vệ an toàn cho Đường quốc. Thư viện trọng yếu như vậy, khảo thí của thư viện cũng đặc biệt nghiêm ngặt, chỉ có người tinh nhuệ nhất mới có thể tiến vào thư viện, mỗi lần khảo thí Đường Hoàng về cơ bản đều sẽ đích thân chủ trì. Lần này Đường Hoàng bị bệnh vì tức giận, Lý Bái Ngôn lại vì chuyện lúc trước không cách nào giao phó trọng trách, cho nên chỉ có thể để Lý Ngư chủ trì. Khảo thí của thư viện có thể nói là chuyện được toàn bộ Đại Đường quan tâm nhất, Diệp Vân dĩ nhiên cũng biết, nhưng hắn lại không có ý định tham gia, mà là để Diễm Linh Cơ ở ngoài thành dựng một cái lều, thong dong pha trà. Diệp Vân dĩ nhiên không phải thật sự nhàn rỗi không có việc gì làm mà tới đây uống trà, hắn đến đây kỳ thực là đang chờ một người. ⓚyhuyen.comTrong nguyên kịch, phu tử vào lúc khảo thí ở thư viện đã cùng Đại sư huynh của thư viện rời khỏi thư viện, đi xa hoang nguyên. Trong phim phu tử nói hoa quế ngư (là cá quế phải không?) của hoang nguyên chính là lúc tươi ngon nhất, hắn muốn dẫn Đại sư huynh đi thưởng thức, nhưng kỳ thực nguyên nhân chân chính cũng không phải cái này. Nguyên nhân chân chính là phu tử đang trốn Tang Tang hoặc nói Hạo Thiên, thực lực của phu tử đã vô cùng vô cùng cường đại, cường đại đến mức Hạo Thiên cũng phải kiêng kỵ, cho nên Hạo Thiên vẫn luôn tìm kiếm phu tử, muốn xử lý phu tử, mà phu tử cũng vẫn luôn trốn Hạo Thiên. Diệp Vân chính là nghĩ đến điểm này mới ở cửa thành chờ, bởi vì hắn lười đến hoang nguyên tìm phu tử, cũng lười chờ phu tử trở về. Diệp Vân chờ đại khái gần nửa ngày, một chiếc xe bò bình thường liền chậm rì rì lái ra khỏi thành môn, trên xe bò có một nam tử eo treo hồ lô biều, ôn hòa nho nhã, phiêu dật sái thoát, một mặt vân đạm phong khinh. Người trên xe bò chính là Đại sư huynh của thư viện Lý Mạn Mạn. Hắn bởi vì làm việc gì cũng đâu ra đấy, không lộn xộn, nên có vẻ không nhanh không chậm, cho nên bị phu tử gọi là Mạn Mạn, nhưng kỳ thực hắn lại có tốc độ nhanh nhất thiên hạ.
ⓚyhuyen.com Kỳ thực nói hắn có tốc độ nhanh nhất thiên hạ cũng có chút không đúng, bởi vì cường giả cảnh giới Vô Cự tốc độ đều rất nhanh, về cơ bản đều có thể làm đến mức tương tự chỉ xích thiên nhai, bằng không thì lại làm sao gọi là Vô Cự.
ⓚyhuyen.comCó một câu nói rằng, ngươi có thể nhìn thấy người khác, người khác cũng có thể nhìn thấy ngươi, bởi vì ánh sáng trong tình huống bình thường đều là truyền bá dọc theo đường thẳng, cho nên vào lúc Diệp Vân nhìn thấy Lý Mạn Mạn, Lý Mạn Mạn cũng nhìn thấy Diệp Vân. Lều của Diệp Vân hiển mắt như vậy, về cơ bản phàm là người đi ngang qua cửa thành đều sẽ nhìn vài lần, cho nên muốn không chú ý về cơ bản là không thể nào, lại thêm Diệp Vân hơi lộ ra một tia khí tức, hắn tin tưởng phu tử nhất định hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì. Sự thật cũng đúng như Diệp Vân dự liệu, xe bò của phu tử vào lúc lái đến trước lều của Diệp Vân thì dừng lại, Lý Mạn Mạn nhảy xuống xe bò trước tiên hành lễ với Diệp Vân, tự giới thiệu một chút mới quay người vén rèm xe để phu tử đi ra. Phu tử còn chưa xuống xe, Diệp Vân liền đứng lên, cười nói: "Có bằng hữu từ phương xa đến, chẳng phải vui lắm sao, một ấm trà xanh, còn xin phu tử đừng chê." Phu tử cười ha ha một tiếng, nói: "Sao lại thế được, trà thơm như vậy mà có thể may mắn uống được một ngụm đã là không có gì hối tiếc, sao lại chê trách." Diệp Vân mời phu tử ngồi xuống, nói với Diễm Linh Cơ: "Linh Cơ, châm trà." Diễm Linh Cơ liếc mắt nhìn Diệp Vân, lườm Diệp Vân một cái, không để ý Diệp Vân, khiến Diệp Vân có chút xấu hổ. Diệp Vân có chút xấu hổ cười cười, lắc đầu nói: "Để phu tử chê cười rồi, ngày thường nuông chiều nàng quá, đều không nghe lời nữa. Đến đây, phu tử, xin mời thưởng thức một chút, đây chính là linh trà hiếm có, trong tay ta cũng không còn nhiều." Phu tử nghe vậy, cười nói: "Sao lại thế được, ta còn phải cảm ơn nàng ấy chứ, nếu không phải như vậy, ta lại sao có thể thưởng thức được chén trà do đích thân Diệp tiên sinh rót."
ⓚyhuyen.com Phu tử nói xong, bưng lên chén trà Diệp Vân rót cho hắn, nhẹ nhàng ngửi một cái hương trà, phát hiện hương trà này cam thuần thanh nhã, không hề có một chút gay mũi, hơn nữa ngửi vào có một luồng cảm giác bỗng cảm thấy phấn chấn. "Trà ngon, chỉ cần ngửi một chút đã thấy tinh thần nhất chấn, thực sự khiến ta không thể chờ đợi được nữa muốn thưởng thức một phen!" Phu tử nói xong, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vô cùng hưởng thụ nhắm mắt lại. Lý Mạn Mạn thấy vậy, cũng bưng lên chén trà Diệp Vân rót cho hắn, học theo dáng vẻ của phu tử, sau đó hắn cũng một mặt hưởng thụ nhắm mắt lại. Linh trà này cũng không phải linh trà bình thường, mà là Diệp Vân trồng trên Đại Trúc Phong vào lúc ở Tru Tiên thế giới, không những ở ruộng trà bày ra Tụ Linh Trận, nước tưới cũng rất tinh xảo, không phải là Linh Tuyền tràn đầy linh khí thì chính là nước đầm của đầm sâu nơi Thủy Kỳ Lân ở, lá trà cũng chỉ hái những loại tốt nhất, hiện tại số hàng còn lại trong tay hắn cũng gần như uống xong rồi. Linh trà này không những hương vị thơm thuần, mà lại có thể thanh tâm minh mục, có thể giúp người ta giữ được thanh tỉnh, không bị tạp niệm mê hoặc, trong trà còn chứa đựng linh khí phong phú, người thường uống vào có thể kéo dài tuổi thọ. Rất lâu sau đó, phu tử mới một mặt thỏa mãn mở to hai mắt, than thở: "Trà ngon!" Lời nói của phu tử cũng kéo Lý Mạn Mạn từ dư vị trở về, hắn cũng theo phu tử thở dài một tiếng, than thở: "Trà ngon." Không cần lời tán thán thừa thãi, một câu trà ngon liền đủ để nói rõ giá trị của chén trà này, bởi vì cho dù lời tán dương có hay đến mấy cũng chỉ là để làm nổi bật hai chữ "trà ngon" mà thôi. Thấy trà của mình được khẳng định, Diệp Vân mỉm cười, nói: "Trà ngon phải từ từ thưởng thức, xin mời dùng chậm." Nói rồi, Diệp Vân lần nữa rót trà cho phu tử và Lý Mạn Mạn, Diễm Linh Cơ bên cạnh thấy vậy bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn về phía chén trà của mình, ra hiệu Diệp Vân rót cho nàng. Diệp Vân bất đắc dĩ lắc đầu, rót trà cho Diễm Linh Cơ. Người khác đều là mang theo một thị nữ kiều tiếu bưng trà rót nước, hồng tụ thêm hương, hắn thì hay rồi, ngược lại phải rót trà cho thị nữ của mình, hoàn toàn bị đảo ngược. Đương nhiên, Diệp Vân cũng chỉ dám nhả rãnh trong lòng một chút, hắn thật muốn dám nói ra, buổi tối hôm nay khẳng định phải đi ngủ thư phòng, dù sao Diễm Linh Cơ ngoài việc là "thị nữ" của hắn, còn có một thân phận giám sát viên. Một ấm trà chỉ vài chén, rất nhanh đã uống xong, mà trà uống xong, phu tử cũng phải lên đường rồi. Một ấm trà, từ đầu đến cuối hai người hầu như không có giao lưu, nhưng họ đã hoàn thành giao lưu cần có, mục đích của Diệp Vân cứ như vậy vô thanh vô tức đạt thành. Kỳ thực ngay từ đầu Diệp Vân đã bày rõ mục đích của mình, triển lộ khí tức là để biểu lộ rõ ràng thân phận của mình, rót cho Lý Mạn Mạn một chén cũng biểu thị mình muốn vào thư viện, bằng không thì chỉ cần rót trà cho phu tử là được rồi. Phu tử đáp ứng yêu cầu của Diệp Vân liền biểu thị hắn đã nhận đồng thực lực của Diệp Vân, không ngăn cản Lý Mạn Mạn uống xong chén trà kia do Diệp Vân rót cho hắn biểu thị phu tử đã đồng ý yêu cầu của Diệp Vân. Đương nhiên, cũng có thể phu tử không hiểu ý của hắn, nhưng phu tử xưng hô với hắn là tiên sinh, mà tiên sinh cũng là ý nghĩa của lão sư. Ở đâu sẽ có lão sư? Dĩ nhiên là thư viện rồi, cho nên từ câu nói này liền có thể nhìn ra, phu tử đã hiểu rõ yêu cầu của Diệp Vân, cũng đáp ứng yêu cầu của hắn, mà từ nay về sau Diệp Vân chính là tiên sinh của thư viện. Tiên sinh trong thư viện về cơ bản đều là học sinh của phu tử, Diệp Vân không có khả năng bái phu tử làm sư, cho nên thân phận của hắn khẳng định có chút đặc thù, một số bí mật của thư viện khẳng định sẽ không đối với hắn mở ra, tỉ như một số quyền khống chế phù trận trọng yếu, thân phận chân chính của đệ tử thư viện. Nhưng mục đích của Diệp Vân chỉ là tàng thư của thư viện, còn những cái khác thì ngược lại không quan trọng.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị