Chương 559: Tứ Hôn Phong Ba

Theo Lý Hồn Viên đăng lâm Hoàng vị, tất cả tạp âm đều dừng lại. Mà Tây Lăng, lão đối đầu của Đại Đường, cũng bởi vì Diệp Vân không đến gây phiền phức. Điều duy nhất khiến toàn bộ triều đình có chút bất mãn là, Hoàng vị tuy rằng truyền cho Lý Hồn Viên, nhưng triều chính cơ bản đều bị Lý Ngư cầm giữ. Thời gian vội vàng trôi, chớp mắt, nửa năm cũng bình thản trôi qua như vậy. Sách vở Diệp Vân sao chép từ Tri Thủ Quan cũng đã đọc không sai biệt lắm rồi. Mà nhờ thế lực của Diệp Vân, Tiểu Thảo cũng thành công từ tay Giản Đại Gia tiếp quản Hồng Tụ Chiêu và triệt để nắm giữ trong tay. Từ đó, cho dù không có Diệp Vân, Tiểu Thảo cũng có thể bảo đảm mình sau này có được một cuộc sống an ủi thư tâm. Một bên khác, Diệp Hồng Ngư cùng Mạc Sơn Sơn cũng đã đi khắp Trường An. Nhưng điều khiến Diệp Vân ngoài ý muốn là, Mạc Sơn Sơn cư nhiên cho đến bây giờ vẫn chưa gặp được Ninh Khuyết. Mà nếu như không có ngoài ý muốn thì, Ninh Khuyết sẽ không gặp được Mạc Sơn Sơn nữa rồi, bởi vì ngay sáng sớm hôm nay, Diệp Hồng Ngư cùng Mạc Sơn Sơn đã dắt tay nhau rời Trường An, đi du lịch thiên hạ rồi. Với thực lực của hai người, trừ một số nơi không thể biết, họ có thể nói khắp thiên hạ rộng lớn đều có thể đặt chân đến. Nhưng trước khi rời đi, Diệp Vân vẫn mỗi người đưa một tấm hộ thân phù. Mà hộ thân phù này không sai biệt lắm với của Lý Ngư, có thể ngăn cản uy lực toàn lực nhất kích của Thiên Khải cảnh đỉnh phong. Lúc rời đi, Diệp Hồng Ngư thần sắc phức tạp nhìn Diệp Vân, tình cảm của nàng đối với Diệp Vân có thể nói là phi thường phức tạp. ⒦yhuyen.comNgươi nói nàng cùng Diệp Vân không có gì sao, hai người lại đã xảy ra quan hệ thân mật nhất; nhưng ngươi nói có quan hệ sao, tình cảm hai người lại không phải rất sâu đậm, cũng chỉ là hơn bằng hữu bình thường một chút tri tâm mà thôi. Vả lại Diệp Hồng Ngư đối với Diệp Vân có hận ý, dù sao cũng là Diệp Vân đã đoạt đi lần đầu tiên của nàng. Nhưng trong hận ý nhàn nhạt này, nàng lại rất cảm kích Diệp Vân, bởi vì là Diệp Vân đã giúp nàng phá tan ma chướng trong lòng, khiến nàng từ đó đại đạo thản đồ. Vì vậy ngay cả Diệp Hồng Ngư chính mình cũng không biết, nàng đối với Diệp Vân rốt cuộc là hận hay là cảm kích, nhưng bây giờ nàng đã không cần phải rối rắm nữa rồi. Từ khi gặp Mạc Sơn Sơn, Diệp Hồng Ngư liền dần dần nhìn thấu. Tại sao nữ nhân nhất định phải tìm một nam nhân cùng nhau trải qua cả đời này? Bọn họ tu sĩ chung quy cùng người bình thường bất đồng, người bình thường chỉ có sinh mệnh ngắn ngủi mấy chục năm, nhưng tu sĩ bọn họ lại có thể sống mấy trăm thậm chí mấy ngàn năm. Vì vậy nàng cảm thấy, cứ như vậy dắt theo một tri kỷ du ngoạn thiên hạ, nhìn xem mảnh đại địa này, tu tu đạo cũng không có gì không tốt. Diệp Vân rất ủng hộ ý nghĩ này của Diệp Hồng Ngư, nhưng không biết có phải hay không là ảo giác của hắn, hắn khi nhìn hai người luôn cảm thấy có chút là lạ. Nhưng hai người cũng đích thực là muốn cầu đạo, cho nên hắn không có gì đáng để cự tuyệt, dù sao hắn cùng Diệp Hồng Ngư cũng chỉ là một ngoài ý muốn. Sau khi đưa tiễn Diệp Hồng Ngư cùng Mạc Sơn Sơn, Diệp Vân liền trở về Diệp phủ của chính mình. Mà từ ngày đó về sau, Diệp phủ liền thường xuyên xảy ra các loại hiện tượng kỳ quái, tỉ như toàn bộ bầu trời Trường An đều dị thường sáng sủa, nhưng Diệp phủ lại đột nhiên hạ mưa; lại tỉ như, đêm hôm khuya khoắt phương hướng Diệp phủ sẽ truyền ra một tiếng nổ ầm, giống như sét đánh; lại tỉ như, sau một đêm, hoa cỏ cây cối của Diệp phủ toàn bộ đều nảy mầm ra hoa. Kỳ thật những chuyện phi thường thần dị này, dưới cái nhìn của ngoại nhân, chỉ bất quá là Diệp Vân đang thử nghiệm hiệu dụng các loại Phù Trận Thần Phù mà thôi. Đương nhiên rồi, còn có một số là do hắn luyện đan khi không cẩn thận làm nổ lò mà tạo thành. Nhưng những động tĩnh này sau khi qua bảy tám ngày thì toàn bộ đều biến mất rồi.
⒦yhuyen.com Sở dĩ dị động của Diệp phủ biến mất rồi, là bởi vì Diệp Vân đã sơ bộ nắm rõ những tri thức từ trong sách đọc được. Tiếp theo muốn có càng nhiều thu hoạch thì chỉ có thể bế quan tiềm tâm nghiên cứu, nhưng như vậy quá tốn thời gian, rất có thể một lần bế quan một năm rưỡi liền trôi qua. Mà nếu như vì cái này mà bỏ lỡ một số tình tiết, thì quá không có lợi, đặc biệt là trận chiến của Phu tử cùng Hạo Thiên và sự diễn biến cuối cùng của Thiên Địa, cho nên Diệp Vân tạm thời gác nó lại.
⒦yhuyen.comChuyện khoảng một tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng thời gian một tháng cũng đủ để xảy ra rất nhiều chuyện rồi. Tỉ như Ninh Khuyết đã tu luyện tới Bất Hoặc cảnh giới, và tìm được bản mệnh vật của chính mình, ngay cả Nguyên Thập Tam Tiễn cũng đã chế tạo không sai biệt lắm rồi. Trừ cái đó ra, triều đình dưới sự chủ trì của Lý Ngư và sự điều độ âm thầm của Lý Trọng Dịch, cũng đã đi vào quỹ đạo. Hiện tại chỉ cần Lý Hồn Viên chịu khó học hỏi, thì hắn cho dù không thành được một đời minh quân, thì cũng sẽ không trở thành hôn quân, ít nhất giang sơn Lý Đường này sẽ không sụp đổ. Nhưng Lý Hồn Viên là một chủ nhân chịu an phận sao? Có thể an an phân phân ở trong cung một tháng đã coi là phi thường lợi hại rồi. Chả là hôm nay liền tránh mặt tỷ tỷ của hắn Lý Ngư cùng phụ thân của hắn, trực tiếp hạ chỉ tứ hôn cho Diệp Vân. Đối tượng tứ hôn tự nhiên là Lý Ngư rồi, mà khi Lý Ngư nhận được tin tức này thì thánh chỉ đã ở trong tay Diệp Vân rồi. Cách làm này của Lý Hồn Viên cũng không tính là sai, dù sao hắn biết quan hệ giữa Diệp Vân và tỷ tỷ của hắn không tầm thường. Hắn tứ hôn hai người cũng coi như là vì tỷ tỷ của hắn tốt, vừa có thể cho tỷ tỷ của hắn một danh phận chân chính, lại có thể trói chặt Diệp Vân hoàn toàn về phía bọn họ, có thể nói là một kế sách phi thường không tệ. Nhưng hắn hình như đã nghĩ sai một chút rồi. Diệp Vân nhưng là cùng Hầu tước bình thường bất đồng, thực lực của hắn đã sớm siêu thoát cực hạn mà hoàng triều thế tục có thể ước thúc. Có thể nói hắn đã sớm đứng trên toàn bộ Đại Đường, thử hỏi người như vậy lại làm sao có thể dùng một công chúa mà trói buộc được? Lý Ngư cùng Lý Trọng Dịch bọn họ đều hiểu rõ điểm này, vì vậy khi nhận được tin tức này, hai người đều bị dọa đến vãi cả linh hồn. Phái người vội vàng chạy đến vẫn chậm một bước. Mà Diệp Vân nhìn thủ hạ hai người phái tới, liền tiện tay đặt thánh chỉ lên mặt bàn, rồi xoay người rời đi. Nửa giờ đồng hồ sau đó, Lý Hồn Viên người mặc long bào, một mặt không cam lòng quỳ rạp xuống đất. Mà trước mặt hắn đang đứng chính là Lý Trọng Dịch cùng Lý Ngư với vẻ mặt giận dữ. Lần này Lý Hồn Viên suýt chút nữa đã gây đại họa rồi, bởi vì việc hạ chỉ tứ hôn này bình thường đều là người có thân phận địa vị cao chỉ định cho người có thân phận địa vị thấp, bằng không thì làm sao gọi là tứ hôn? Thế nhưng thân phận của Diệp Vân thấp sao? Thân phận của Diệp Vân ở bề ngoài đích xác là phải thấp hơn tất cả mọi người bọn họ, dù sao bọn họ không phải công chúa Hoàng đế thì chính là Thái Thượng Hoàng, có thể nói là người có thân phận tôn quý nhất toàn bộ Đại Đường. Nhưng có một số thứ không thể tính như vậy, bởi vì thực lực đại biểu mới thật sự là địa vị chân chính, mà thực lực của Diệp Vân là không thể nghi ngờ. Lý Hồn Viên cư nhiên dùng ngữ khí cao cao tại thượng để tứ hôn cho Diệp Vân, điều này giống như là một con mèo hoặc con chó đang dùng một loại tư thái cao cao tại thượng nói với một con hổ rằng: “Tiểu tử, ta rất thưởng thức ngươi, cục xương này liền thưởng cho ngươi ăn.”
⒦yhuyen.com Lý Hồn Viên không biết điểm này, cho nên hắn cứ như vậy đã làm. Nhưng Lý Trọng Dịch cùng Lý Ngư là biết điểm này, cho nên bọn họ khi nghe được tin tức này liền sợ hãi, lập tức liền để Lý Hồn Viên đi cùng Diệp Vân xin lỗi, và thu hồi thánh chỉ. Lúc xin lỗi, Lý Hồn Viên vẫn có chút không tình nguyện, nhưng Diệp Vân cũng biết trí thông minh của Lý Hồn Viên không quá đủ, cũng liền không so đo với hắn. Nhưng Diệp Vân không so đo với hắn không có nghĩa là hắn không có chuyện gì. Lý Ngư cùng Lý Trọng Dịch suýt chút nữa bị dọa chết từ Diệp phủ trở về sau liền tóm lấy Lý Hồn Viên hung hăng giáo dục một trận. Đặc biệt là khi nhìn thấy Lý Hồn Viên vẫn một mặt không phục, Lý Trọng Dịch càng là trực tiếp một cước đá ngã hắn trên mặt đất, mệnh hắn quỳ đến buổi sáng ngày mai mới có thể đứng dậy. Lý Hồn Viên lần này đích xác đã làm hơi quá đáng rồi, khiến Lý Ngư cũng suýt chết, vì vậy Lý Ngư cũng có chút tức giận, liền không cầu tình. Mà Lý Hồn Viên nhìn thấy tỷ tỷ của chính mình cũng không giúp chính mình cầu tình, lại thêm hắn hiện tại đã là Hoàng đế rồi, nhưng vẫn còn phải chịu sự quản thúc của hai người, thậm chí so với trước đó còn nghiêm khắc hơn, điều này cùng với trong tưởng tượng của hắn hoàn toàn không giống nhau, điều này khiến hắn sản sinh một tia tâm lý nghịch phản, trực tiếp không để ý đến hai người mà chạy ra ngoài.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị