Diệp Vân đứng ở cửa, nhìn Chu Trúc Thanh biến mất ở giao lộ, lúc này mới cười lắc đầu, nói: "Tiểu hài tử quả nhiên vẫn là tiểu hài tử, cho dù thân thể đã trưởng thành, nhưng tâm tư vẫn là tiểu hài tử."
Nói xong lời này, Diệp Vân quay người đi trở về nhà.
Chập tối, Diệp Vân làm xong cơm, đặt bát đũa xong, vô thức hô về phía phòng của Chu Trúc Thanh: "Trúc Thanh, ra ăn cơm!"
Hắn hô xong phát hiện không có hồi đáp, lúc này mới đột nhiên nhớ tới, Chu Trúc Thanh đã xuất phát đến Sử Lai Khắc Học Viện từ buổi sáng rồi, điều này khiến hắn nhịn không được lắc đầu cười khổ, nói: "Quả nhiên, sức mạnh của thói quen thật đáng sợ, nhưng ta cũng nên cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm đạt tới Thất Thập cấp."
Ăn xong cơm, thu dọn bát đũa xong, Diệp Vân lặng lẽ rời khỏi tiểu trấn này, đi tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Những năm này hắn vẫn luôn tu luyện trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, bởi vì linh khí trong rừng rậm là dồi dào nhất, đặc biệt là cái đầm sâu ở trung tâm kia.
ḳyhuyen.comLúc mới bắt đầu Diệp Vân quả thật muốn chiếm cứ cái đầm sâu kia để tu luyện, nhưng mà hắn sau khi đánh một trận với Thái Thản Cự Vượn và Thiên Thanh Ngưu Mãng thì liền từ bỏ, bởi vì dưới đáy đầm sâu này (Hồ Sinh Mệnh) còn có mấy con hung thú thủ hộ Ngân Long Vương Cổ Nguyệt Na đang ngủ say dưỡng thương. Diệp Vân tuy rằng không sợ bọn họ, nhưng nếu quả thật đánh nhau, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm này cũng không cần tồn tại nữa, cho nên Diệp Vân cuối cùng từ bỏ. Nhưng lần này hắn cần phải lặn vào trong Hồ Sinh Mệnh này, bởi vì hắn muốn nhanh chóng thăng cấp, liền cần đại lượng năng lượng, mà Thiên Mộng Băng Tằm này chính là bổ phẩm tốt nhất.
Tuy nhiên, hắn còn chưa tới ven Hồ Sinh Mệnh thì đã bị chặn lại, nhưng mà thứ chặn hắn lại cũng không phải là Hồn Thú, mà là một kết giới trong suốt. Khí tức trên kết giới này tuy rằng trung chính bình hòa, tràn đầy thánh khiết, nhưng khi nhìn đến kết giới này thì sắc mặt hắn lập tức tối sầm, bởi vì đây là khí tức của Sáng Thế Thần.
"Tiểu tử, để ngươi hấp thu năng lượng ở đây lâu đến vậy, ta đối với ngươi đã xem như là phi thường không tệ rồi, ngươi đừng không biết đủ, sau này không có việc gì thì đừng đến đây loanh quanh, nơi này sự tình trọng đại, không dung sai sót."
Có lẽ Sáng Thế Thần đoán được ý nghĩ của Diệp Vân, lời của Diệp Vân vừa dứt, cái màn hào quang trong suốt kia liền nổi lên từng đợt gợn sóng, rồi sau đó trên màn hào quang liền xuất hiện một hàng chữ.
Xem hết hàng chữ này, Diệp Vân đối với nơi này là hoàn toàn không ôm hi vọng nữa, bởi vì nơi này quả thật sự tình trọng đại, liên quan đến sự phát triển của Đấu La bộ 2, bộ 3, cho nên Sáng Thế Thần trọng điểm coi sóc nơi này cũng không có gì. Nhưng mà cũng vẫn có chút khó chịu, bởi vì không có năng lượng nồng đậm ở đây, hắn không thể nhanh chóng thăng cấp được nữa.
"Thôi bỏ đi, không thăng cấp được thì không thăng nữa, dù sao cấp bậc này cũng trên cơ bản đủ dùng rồi, ta vẫn nên tham ngộ thêm Sinh Tử Chi Đạo của Tử Thần đi."
ḳyhuyen.com
Diệp Vân cũng không phải là người rúc vào sừng trâu, cho nên hắn rất nhanh liền nghĩ thông suốt, mà lại hắn chủ tu cũng không phải Võ Hồn, vì vậy cấp bậc hồn lực thì, đủ dùng là được, không cần thiết truy cầu cao hơn, dù sao có cao hơn nữa cũng không có tác dụng gì.
ḳyhuyen.comỞ đây đã ở sáu năm lâu như vậy, nói không có chút tình cảm nào là không thể nào, nhưng sau này bọn họ đoán chừng là sẽ không quay về nữa, cho nên Diệp Vân đem đồ vật ở đây, trừ những thứ có thể mang đi, tất cả đều bán hết rồi, bởi vì nơi này cách Sử Lai Khắc Học Viện, thật sự khá xa.
Làm xong những điều này, đã là ngày thứ hai rồi, mà sáng ngày thứ hai, trời vừa sáng Diệp Vân liền rời khỏi căn nhà đã bị khóa, lúc giữa trưa thì đã đuổi kịp Chu Trúc Thanh. Lúc này Chu Trúc Thanh đang đi cùng một thương đội, nhìn dáng vẻ của bọn họ, hẳn là thương đội thường xuyên qua lại Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Tinh Đấu Đại Sâm Lâm ngoài sản xuất Hồn Hoàn ra, da lông Hồn Thú, cốt nhục cùng với dược thảo trong rừng rậm cũng là mục tiêu của rất nhiều mạo hiểm gia, nhưng bởi vì Tinh Đấu Đại Sâm Lâm là do Vũ Hồn Điện quản hạt, cho nên Hồn Sư đối với việc săn giết Hồn Thú mới không điên cuồng đến thế, nhưng hàng năm vẫn không ít hàng hóa xuất ra từ nơi này, mà thương đội mà Chu Trúc Thanh đi cùng, chính là đội thường xuyên qua lại giữa các thành phố lớn và Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Không thể không nói, Chu Trúc Thanh quả thật thông minh, nàng lúc rời khỏi tiểu trấn đã không lựa chọn một mình lên đường, mà là chờ khoảng một lát, đi cùng một thương đội. Như vậy tuy rằng phải bỏ ra một chút Kim Hồn Tệ, nhưng mà lại an toàn không ít, mà lại còn có thể ngồi xe ngựa thoải mái. Cho dù không thể kịp thời đến thành trấn, ngủ đêm trên xe ngựa cũng phải so với trực tiếp cắm trại thoải mái hơn nhiều, huống chi người nhiều, ngay cả gác đêm cũng không cần nàng.
Đương nhiên, người nhiều cũng có phiền toái của người nhiều, tỉ như những kẻ thường xuyên lên đây tỏ vẻ ân cần, Chu Trúc Thanh rất phiền bọn họ, nhưng lại ngại vì thương đội này là của bọn họ, cho nên không tốt lắm để trực tiếp cự tuyệt, chỉ có thể lạnh lùng xử lý, không đi quá mức để ý tới bọn họ.
Thật ra cũng là Chu Trúc Thanh không có kinh nghiệm gì, trong tình huống này, nàng chỉ cần đem thân phận Hồn Tôn trực tiếp lộ ra, những người này đừng nói là phiền nàng nữa, đoán chừng ngay cả nói chuyện cũng phải chú ý một chút. Dù sao Đấu La Đại Lục tuy rằng mỗi người đều có Võ Hồn, nhưng có thể trở thành Hồn Sư thì trăm người không có một, thường xuyên đều là một thôn có thể xuất hiện một hai người thì đã xem như là lợi hại rồi, cho nên thân phận Hồn Sư vẫn là vô cùng tôn quý.
Chu Trúc Thanh không hiểu những điều này, cho nên nàng nhẫn nhịn sự quấy rầy của những người này, mà tình huống này vẫn luôn tiếp diễn cho đến ngày thứ năm, cuối cùng cũng đã xảy ra biến hóa.
Vào ngày thứ năm, thương đội này đã gặp một đội cướp. Nhưng mà gặp phải cướp là chuyện rất bình thường, dù sao Hồn Sư của thế giới này vẫn còn rất nhiều, bởi vậy khi những Hồn Sư này thực sự không có tiền trong tay, cũng sẽ làm những chuyện chặn đường cướp bóc.
Vốn dĩ chuyện này thì, cũng không tính là gì, thương đội cũng không phải lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, bởi vậy bọn họ ngoan ngoãn giao ra tiền chuộc, mà đám người này cũng hiểu quy tắc của cái nghề này, lấy xong tiền liền chuẩn bị rời đi, nhưng mà khi bọn họ chuẩn bị rời đi thì ngoài ý muốn đã xảy ra.
ḳyhuyen.com
Một Hồn Sư cao gầy trong đám người này lúc rời đi vừa vặn thấy Chu Trúc Thanh trong xe ngựa, lập tức kinh vi thiên nhân, sau đó sắc tâm chợt nổi lên, thoáng cái liền không đi nổi nữa, muốn đem Chu Trúc Thanh đi.
Người của thương đội đã nhận Kim Hồn Tệ của Chu Trúc Thanh, cho nên có nghĩa vụ bảo vệ Chu Trúc Thanh, lại thêm trong số bọn họ cũng có không ít người đối với Chu Trúc Thanh ôm lấy huyễn tưởng, bởi vậy bọn họ lập tức liền không chịu nữa. Nhưng mà bọn họ trên cơ bản đều chỉ là người bình thường, đội trưởng đội hộ vệ có thực lực mạnh nhất trong thương đội cũng chỉ là một Đại Hồn Sư cấp hai mươi lăm, nhưng trong số năm người đối phương lại có ba Đại Hồn Sư cấp hai mươi trở lên, trong đó người có thực lực mạnh nhất đã đạt tới cấp ba mươi hai, căn bản cũng không phải là thứ bọn họ có thể chống đỡ.
Sự chênh lệch thật lớn về thực lực khiến bọn họ chỉ kiên trì ba phút thì toàn bộ đã bị đánh ngã trên mặt đất, mà ngay tại khi bọn họ cho rằng tiểu mỹ nhân trong xe ngựa đã là thịt trong chén của bọn họ, tiểu mỹ nhân này đã lộ ra hàm răng nanh sắc bén của nàng.
Chỉ mười giây, sau mười giây, năm người này liền ngã trên mặt đất, mà quần áo trên người bọn họ cũng biến thành những mảnh vải, còn giống trang phục ăn mày hơn cả trang phục ăn mày.
PS: Không biết từ lúc nào đã đến cuối tháng nữa rồi, ngày mai sẽ là ngày mồng một tháng năm rồi, Phiêu Tuyết ở đây xin chúc các thư hữu lễ hội vui vẻ! Sau đó thì, cuối tháng rồi, ai có phiếu thì tranh thủ nhân đôi mà nhanh chóng ném vào đi, bằng không thì hết hạn rồi sẽ lãng phí đấy.