Tại thế giới Ma Huyễn Thủ Cơ, vào năm Công nguyên 2006, ở ngoại ô thủ đô Hoa Hạ, một nam tử trẻ tuổi mặc thanh sắc trường bào, trang phục cổ nhân, lặng yên xuất hiện. Diệp Vân cuối cùng vẫn nghe theo kiến nghị của hệ thống, lẻ loi một mình trực tiếp đi tới thế giới Ma Huyễn Thủ Cơ.
Nửa giờ sau, Diệp Vân đã thay một thân y phục hiện đại, cầm một cái ba lô đi đến gần một tiệm cắt tóc bên đường. Hắn cần đổi một kiểu tóc, nếu không cứ để mái tóc dài thật sự là quá gây cho người chú ý, mà trong ba lô đựng là quần áo hắn thay ra cùng ngân tiền của Tru Tiên thế giới.
Ngươi muốn hỏi ba lô của Diệp Vân cùng y phục trên người hắn là làm sao có được? Đó đương nhiên là hắn bỏ tiền ra mua, còn tiền của hắn thì, đương nhiên là tìm "người nhiệt tình" trên đường mượn rồi, bất quá hắn cũng không mượn bao nhiêu, cũng chỉ mượn một trăm khối mà thôi.
Cắt tóc xong, Diệp Vân nhìn chính mình với mái tóc ngắn có chút xa lạ trong gương không khỏi hơi xúc động, chính mình cũng bao nhiêu năm không có kiểu ăn mặc này rồi. Mặc cổ trang mười mấy năm, bây giờ đột nhiên đổi lại y phục hiện đại cùng kiểu tóc, còn thật sự có chút không thích ứng.
Thanh toán xong tiền cho ông chủ, cầm hai mươi khối tiền còn lại, Diệp Vân hơi sầu não, tổng không thể cứ mãi tìm người "mượn" chứ. Nhớ tới trong ba lô của mình còn có chút bạc vụn cùng lá vàng, vội vàng lấy ra một ít, đến tiệm vàng đổi lấy mấy trăm khối tiền, sau đó tìm một khách sạn, cầm chứng minh thư do hệ thống làm ra mở một phòng, tắm một cái thật mỹ mãn, rồi hung hăng ăn một bữa đại xan hiện đại, sau đó liền chui vào phòng khách sạn ngủ một giấc thiên hôn địa ám.
кyhuyen.comDiệp Vân một giấc này trọn vẹn ngủ một ngày, cho đến giữa trưa ngày thứ hai mới tỉnh lại. Dùng những bàn chải đánh răng kem đánh răng vừa quen thuộc vừa xa lạ rửa mặt chải đầu một lần mới ra cửa. Hôm nay hắn chuẩn bị đi dạo thủ đô Hoa Hạ trước, tìm một chút cảm giác, dù sao hắn đã ở Tru Tiên thế giới mười mấy năm, rất nhiều thứ đều đã xa lạ rồi. Còn như ngốc nữu, thật ra Diệp Vân không coi trọng, thứ hắn thực sự muốn thật ra là Nhân Chủng Đại trong tay Hoàng Mi Đại Vương, bởi vì ngốc nữu đối với hắn thật ra cũng không có tác dụng quá lớn.
Ngốc nữu là siêu thủ cơ do các nhà khoa học của tương lai thế giới này chế tạo, có các công năng tiên tiến như biến thành hình người, quang năng sạc điện, xuyên toa thời không, điều khiển từ xa, tự vệ, trùng tổ gen, ẩn thân, vân vân. Nhưng mà những công năng này thật ra Diệp Vân cũng không cần lắm, đặc biệt là công năng xuyên toa thời không, bởi vì nó chỉ có thể ở thế giới này mới hữu dụng, đến thế giới khác bởi vì nguyên nhân pháp tắc bất đồng, công năng sáng mắt nhất của ngốc nữu này căn bản là không có tác dụng. Mà ẩn thân cũng chỉ là ẩn thân quang học, mặc dù không nhìn thấy, nhưng người vẫn còn ở đó, vẫn có thể đụng tới. Điều này đối với Diệp Vân loại người có sáu giác quan mẫn tuệ, có thể thông qua khí tức cảm ứng người xung quanh mà nói thì càng là hình đồng hư thiết. Còn như tự vệ, với tu vi Thái Thanh cảnh của Diệp Vân, còn chưa chắc ai lợi hại hơn đâu.
Đương nhiên, đây là ngốc nữu nguyên bản, nếu như là ngốc nữu đã có biến hóa rõ ràng, có nhân cách độc lập khi đến năm 2006 ở cùng Lục Tiểu Thiên thì lại khác rồi. Nhưng ngốc nữu lúc đó đã không phải là người khác có thể tùy tiện lấy đi nữa rồi, bởi vì từ nguyên kịch mà xem, ngốc nữu lúc đó đã không phải là thủ cơ đơn thuần nữa rồi, mà là một sự tồn tại tựa như yêu. Từ bộ 2 trong đó ngốc nữu có thể chân chính biến hóa thành giọt nước thuận theo đường ống rời đi, nhưng một ngốc nữu khác từ tương lai đến lại không thể, đồng thời cáo tri sự biến hóa của chúng chỉ là lợi dụng quang học cải biến cảm ứng thị giác của người, khiến người ta lầm tưởng chúng cải biến hình thái, nhưng cũng không thể thật sự cải biến hình thái của mình thì có thể nhìn ra rồi.
Nếu như hệ thống của Diệp Vân có được công năng có thể khiến người hoặc vật bị mang đi trăm phần trăm trung thành với mình trong tiểu thuyết khác, Diệp Vân không chừng còn sẽ cướp lấy ngốc nữu. Nhưng đáng tiếc hắn không có, cho nên hắn đối với ngốc nữu cũng không có ý nghĩ gì. Dù sao ngốc nữu là có đủ loại hạn chế, bởi vậy Diệp Vân ngược lại càng khuynh hướng Thái tử do Du Sở Vi phục chế. Dù sao công năng của Thái tử mặc dù không mạnh bằng ngốc nữu, nhưng cũng không có nhiều hạn chế như vậy, cho nên mang một bộ Thái tử trở về chơi đùa một chút vẫn không tệ, còn ngốc nữu thì vẫn để lại cho Lục Tiểu Thiên đi, dù sao bọn họ là chân ái.
Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Diệp Vân đều là đi chơi, ngắn ngủi ba ngày thời gian đã đi dạo khắp tất cả những địa phương nổi tiếng của cả đế đô. Đương nhiên, hắn cũng không phải là chơi bừa, trong lúc chơi cũng không quên quan tâm tin tức của Lục Tiểu Thiên cùng Hoàng Mi bọn họ. Thế là vào ngày thứ sáu, Diệp Vân liền tìm được Lục Tiểu Thiên đã thành công khởi động ngốc nữu, ngược lại là Hoàng Mi vẫn luôn không có tin tức.
Tiền tài cuối cùng cũng có lúc dùng hết, huống chi mấy ngày nay Diệp Vân tiêu tiền căn bản không có chút tiết chế nào. Mặc dù không có tiêu xài lung tung, nhưng cũng không làm oan chính mình, thế là trong ngắn ngủi hôm nay, một bọc vàng bạc nhỏ kia đổi thành những tờ tiền 'đầu người già' đã gần như bị hắn tiêu hết. Mà đúng lúc này, khi Diệp Vân đang nghĩ có muốn hay không làm thêm chút tiền, một nam tử y sam lam lũ, đầu đầy tóc vàng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt của hắn. Mà thứ khiến Diệp Vân để ý nhất là, cái túi nhỏ buộc ở bên hông của người kia.
кyhuyen.com
Nhìn nam tử tóc vàng y sam lam lũ đang đi dạo không mục đích kia, khóe miệng Diệp Vân khẽ nhếch lên, thầm nói: “Thật đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu a, đặc biệt tìm ngươi nhiều ngày như vậy đều không tìm thấy, không ngờ chính là muốn ra nước ngoài kiếm chút tiền tiêu xài thì ngươi đã tự mình đưa tới cửa rồi, Hoàng Mi Đại Vương, cái này có thể không trách ta, là chính ngươi tự mình đưa tới cửa, đã như vậy, vậy Nhân Chủng Đại của ngươi liền thuộc về ta.”
кyhuyen.com“Hoàng Mi Đại Vương này mặc dù lạc phách rồi, nhưng thực lực vẫn còn, mặc dù không mạnh mẽ như trong Tây Du Ký, nhưng sáu giác quan vẫn rất mẫn tuệ. Trực tiếp cướp pháp thuật của hắn quá mức quỷ dị, trực tiếp không nhất định có thể đấu thắng hắn, nếu là trộm thì lại rất dễ bị phát hiện, phải trước tiên phân tán sự chú ý của hắn mới được.”
Ngay tại lúc này, Diệp Vân nhìn thấy Hoàng Mi thừa dịp những người phụ cận không chú ý, đột nhiên xông đến bên cạnh một cái thùng rác lật tìm, mắt đột nhiên sáng lên, vội vàng đến phụ cận tìm mấy thanh niên tóc nhuộm hoa hoa lục lục, đưa cho bọn họ một khoản tiền, bảo bọn họ đi tìm phiền phức của Hoàng Mi Đại Vương, không cần thật sự động thủ, chỉ cần vây hắn lại xô đẩy cãi vã một chút, phân tán sự chú ý của hắn là được rồi.
Vận khí của Diệp Vân không tệ, khi hắn tìm được người trở về thì Hoàng Mi còn chưa đi xa, y nguyên vẫn còn ở trên đường đó. Mà mấy người kia nhìn thấy người mà Diệp Vân dặn dò bọn họ đi bắt nạt xong thì mắt đột nhiên sáng lên, nhanh chóng vây quanh. Diệp Vân cũng đồng thời lặng lẽ đi qua.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào, đám người kia đi đến bên cạnh Hoàng Mi xong thì nam tử cầm đầu tóc nhuộm màu vàng đột nhiên đẩy Hoàng Mi một cái, đẩy hắn ngã xuống đất. Mà đúng lúc này Diệp Vân cũng đã đến chỗ bọn họ cách khoảng mười mét, cách Hoàng Mi bọn họ một vườn hoa, nhìn như đang lơ đễnh đi lên phía trước, nhưng sự chú ý lại toàn bộ đặt trên người Hoàng Mi Đại Vương.
Hoàng Mi Đại Vương đột nhiên bị người ta đẩy ngã cũng ngây người một chút, sau đó 'xẹt' một cái liền đứng lên, nắm lấy thanh niên tóc vàng kia lớn tiếng chất vấn nói: “Ngươi vì sao đẩy ta?”
Nhìn thấy Hoàng Mi Đại Vương cư nhiên bắt lấy người của bọn họ, những người khác hô lạp một tiếng liền vây Hoàng Mi lại. Cũng vào lúc này, trong tay Diệp Vân thanh quang lóe lên, một gốc hoa cỏ trong vườn hoa bên cạnh Hoàng Mi nhanh chóng sinh trưởng, dưới sự khống chế của Diệp Vân, giống như xúc tu, lặng lẽ không một tiếng động vươn đến bên hông Hoàng Mi, thừa dịp Hoàng Mi đang cùng những người khác tranh cãi bị hấp dẫn đại bộ phận sự chú ý, nhẹ nhàng đem Nhân Chủng Đại từ bên hông hắn cởi xuống, sau đó co rút lại trong vườn hoa. Mà đúng lúc này Diệp Vân vừa lúc đi đến bên cạnh vườn hoa, rất tự nhiên từ trong vườn hoa nhặt một cái túi vải nhỏ màu xám tro nhét vào túi quần của mình.