Chương 609: Ngừng lại
Hy vọng.
Đây là kiến trúc nổi bật nhất trong khu vực được công ty Dreamer kiểm soát ở Pacifica, cũng là tòa Megabuilding đầu tiên từng đại biểu cho quá trình đi hướng bình thường của Pacifica. Giờ đây sau khi Pacifica bị Hansen chiếm đoạt hơn phân nửa, nó liền trở thành sở chỉ huy tạm thời của Dreamer trong thời kỳ chiến tranh.
Emma · Watson lặng lẽ đứng trước cửa sổ sát đất, hiện tại đã là nửa đêm...
Cuối cùng cũng đến ngày này rồi.
ⓚyhuyen.ⓒomTựa hồ không có gì thay đổi cả, cư dân Night City bị chiến tranh và AI tàn phá cuối cùng vẫn không thể rời khỏi mảnh đất này: số tài sản ít ỏi, bảo hiểm Cyberware và những khoản nợ chưa trả hết đã níu chân bắt họ phải sống sót ở nơi ngày càng tồi tệ này.
Tia sáng Neon lan tràn trên bầu trời hắt xuống trước cửa sổ, biến ảo thành đầm lầy đỏ thẫm trong Optic xanh lam của Emma.
“Sắp rồi...”
Nàng thì thầm.
Tia sáng chói lọi đột ngột bùng cháy trong khu nhà nào đó ở đằng xa, ngay sau đó từ hướng Dogtown, trận địa tên lửa đất đối không cũng đồng thời dấy lên vành đai ánh sáng bạo liệt.
Một tin nhắn được gửi đến từ bộ phận Netrunner do Sasha và Kiwi dẫn đầu:
ⓚyhuyen.ⓒom
【 Tất cả nội tuyến ở Dogtown đã hành động, kế hoạch Reshape đang được thi hành, kết thúc. 】
ⓚyhuyen.ⓒom“Alo ?”
Ánh sáng trò chuyền hiện ra trong Optic của Emma, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng tràn đầy sức quyến rũ chết người như thường lệ.
Lời nói của Suzuki Takera có chút do dự, “Người Heywood và người của Yorinobu đã tiến vào vị trí, chúng ta sẽ thực hiện kiểm soát và thanh trừ từng bước theo kế hoạch... Con cáo già Hansen bắt đầu co rút lại, xem ra là định từ bỏ tất cả địa bàn chiếm được để rút về Dogtown, lấy lại quyền kiểm soát khu vực chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
“Rút về...”
Emma khẽ lặp lại, móng tay mắt mèo tinh xảo mang vẻ hung tợn trước khi săn mồi, đầu ngón tay lướt qua lớp kính lạnh lẽo của cửa sổ.
Giây tiếp theo, chậu cây cảnh đặt ở cái giá cạnh đó liền bị hất đổ trực tiếp !
Tiếng rè rè của tia lửa điện từ dây đèn trên sàn và chậu cây vỡ vụn đã khiến người nói chuyện ở đầu dây bên kia càng thêm trầm mặc, tiếng cười điên loạn của nàng đột ngột bùng nổ trong phòng:
“Rút về ?”
“Hắn cho rằng chỉ cần làm rùa rụt cổ thì mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp sao ? Giữ vững mảnh đất chó má của mình rồi tiếp tục làm trùm buôn lậu là đường lui của hắn đúng không ?”
ⓚyhuyen.ⓒom
Âm thanh thở dốc lớn vang lên cùng lúc với tiếng răng nghiến ken két vì nỗi hận thấu xương —
“Lần này, ta sẽ để cho Hansen không thể rút về được nữa...”
Suzuki Takera hiện đang ở một nơi nào đó trong Pacifica hơi siết chặt lấy lớp bảo vệ quân sự bằng sợi carbon cường độ cao và áo chống đạn trên người mình ngay khi ánh sáng trò chuyện trong mắt biến mất, vẻ sầu muộn tràn đầy dưới hàng lông mày gần như nhíu thành chữ 川.
“Amigo ! Mấy thằng nhãi con Barghest ranh ma này chạy còn nhanh hơn cả thỏ, nhưng ta vẫn bắn chết được vài đứa !”
“Sao hả ? Không biết lần này có thể cầm tới bao nhiêu ngày tháng sống yên ổn đây —”
Jackie cắm vũ khí vào túi bên hông rồi chậm rãi đi tới, nhưng khi thấy ánh mắt của Suzuki nhìn về phía mình, hắn liền thầm chửi một câu trong lòng.
Fuck...
Xem ra có vị nào đó không định kết thúc dễ dàng như vậy.
“Là nàng ?”
Jackie lên tiếng dò hỏi.
Tuy nhiên chưa kịp để Suzuki trả lời, phó quan của Bộ phận an ninh Dreamer liền trực tiếp chặn trước mặt hắn, “Tổng thanh tra ! Tình hình hiện tại vẫn ổn, chúng ta nên đẩy lên tiếp theo lệnh của Chủ tịch —”
“Mẹ kiếp ! Tên khốn nhà ngươi đang nói cái quái gì vậy ?”
Sắc mặt Jackie thay đổi, lập tức đưa hai tay ra nắm chặt cổ áo phó quan, ánh mắt sắc bén kia nhìn chằm chằm vào phó quan không chút sợ hãi nào trước mặt, quát lớn: “Người Heywood đã hy sinh bao nhiêu cho cuộc chiến này ? Chúng ta tới Pacifica là vì tình nghĩa, chẳng lẽ bây giờ còn muốn đi đánh chiếm Dogtown sao ?”
Tuy nhiên phó quan chỉ dừng lại một chút, “Jackie tiên sinh... Hy sinh là do ai mang tới ?”
“Chủ tịch Emma nói không sai, nếu không nhổ tận gốc vài loại cỏ dại cứng đầu, chúng ta sau này sẽ không có ngày tháng yên ổn — Chẳng lẽ ngài đã quên mất triết lý sống vì tự do của người Heywood sao ?”
“Trong lúc lũ rác rưởi từ Dogtown kiểm soát Pacifica, người nhà của ta và của rất nhiều huynh đệ khác ở đây đều...”
Hắn tựa hồ không muốn nói tiếp nữa.
“Kể cả Lin tiên sinh cũng đã thiệt mạng trong hành động, chẳng lẽ chúng ta nên bỏ mặc khối u ác tính này ở đó mà không quản sao ?”
Ánh mắt kinh ngạc, tức giận và bất an của Jackie dần dần biến thành một tia buồn bã...
Hắn đương nhiên hiểu rõ đạo lý diệt cỏ tận gốc, chỉ là trong cục diện hỗn loạn như bây giờ, hành động càng nhiều liền đồng nghĩa với mất đi càng nhiều — Hắn không còn là nhãi con Heywood thích lái mô tô trên đường phố và chỉ muốn làm truyền kỳ vang danh thiên hạ nữa, bởi vì trách nhiệm, cho nên mới có lo lắng.
Suzuki Takera im lặng rất lâu mới khàn giọng mở lời.
“Cứ hành động theo ý của tiểu thư Emma đi.”
Suzuki sau đó liền nhìn sang Jackie, “Pacifica và Dreamer rất cảm kích sự trợ giúp của các ngươi và Nomad, nhưng “không muốn hy sinh gia tăng” có đôi khi lại không phải là giải pháp cho một số chuyện... Xin lỗi.”
Jackie ngẩn người, sau đó phất tay ngồi xuống thùng đạn như đã nản lòng.
Mọi người đều chìm vào bầu không khí nặng nề, chỉ im lặng lắng nghe âm thanh pháo nổ và xe bay gào thét ở phương xa.
“Yorinobu chắc chắn sẽ không đồng ý hành động luôn vào hôm nay, hắn thật vất vả đối kháng với Saburo đến bây giờ... Haizz !”
Jackie không ngừng hút thuốc.
“Vậy ngươi...”
Suzuki mở lời.
“Xin lỗi.”
Lời nói của Jackie khiến ánh mắt Suzuki hơi tối lại.
Nhưng ngay sau đó đại hán Heywood liền nói: “Người Heywood có lựa chọn của riêng mình, ta không thể dùng đạo lý lớn lao để cho hàng xóm láng giềng đã mất đi người thân tham gia vào cuộc chiến này, nhưng vì huynh đệ và đồng bạn, ta có thể, hơn nữa ta tin rằng sẽ có rất nhiều người đi theo...”
“Nói đến đây liền khiến ta nghĩ đến một giấc mộng rất vớ vẩn — Ở trong đó, ta và Amigo ở Arasaka đã nhận nhiệm vụ đi trộm Chip ngu xuẩn tại Konpeki Plaza, sau đó ta liền chết đi một cách không rõ ràng ở đó.”
“Fuck... Có trời biết ta đang nói cái quái gì.”
Cảm xúc của Jackie có vẻ hơi hỗn loạn.
“Ý của ta là, ở con đường đi tới ngày hôm nay, sự trợ giúp của Lin với chúng ta và Heywood là rất nhiều, cho nên ta đương nhiên không ngại đi Dogtown một chuyến vì huynh đệ, nhưng về cư dân Heywood bị tổn thương... Ta muốn để bọn họ tự lựa chọn.”
“Được.”
Suzuki gật đầu.
Kết quả này đã là rất ổn rồi, nếu Lin tiên sinh còn sống thì cũng nên cân nhắc để Pacifica yên ổn lại, chứ không phải là để Dreamer tấn công tiếp sau khi đã chịu tổn thất nặng nề.
Nhưng có vài chuyện vốn dĩ không nên cân nhắc tới đường lui —
Ngay khi mọi người đang cố gắng tiêu hóa cảm xúc này bằng sự im lặng ngắn ngủi, tiếng động cơ xe bay gào thét liền truyền đến từ phía trên.
Nữ nhân đứng bên khung cửa xe bay mặc bộ đồ chiến thuật màu đen tuyền, mái tóc dài bay lượn trong làn gió đêm của Pacifica, giống như đôi cánh của con quạ sắp chết.
Mọi người đồng loạt đứng dậy, im lặng nhìn nàng đi ra từng bước sau khi xe bay hạ cánh.
“Jackie, ta rất vui khi nghe thấy những lời này của ngươi.”
“Hãy để người Heywood đi đến khu vực nằm trong kiểm soát tại Pacifica a, sẽ có người lo liệu.”
Đây chính là Emma, tựa hồ là một người bình thường không thể bình thường hơn được nữa, nhưng chỉ cần nàng nhìn về phía Dogtown... Nàng chính là một kẻ điên chính hiệu.
...
Cánh cổng quân sự ngăn cách Dogtown và Pacifica đã ầm ầm mở ra !
Từng chiếc xe và binh lính đang đổ xô vào Dogtown dưới mệnh lệnh gấp gáp, đám sĩ quan phụ trách thỉnh thoảng nhìn về phía khu vực còn bùng cháy ngọn lửa chiến tranh ác liệt tại Pacifica, hàng chục chiếc xe bọc thép sơn biểu tượng Barghest cán qua vùng đất khô cằn để tạo thành vòng phòng thủ, nòng pháo đồng loạt quay về phía khu vực xảy ra xung đột nằm giữa Pacifica và Dogtown.
Tiến độ chiến tranh rất thuận lợi, đội ngũ của Dreamer cơ hồ là bất chấp mọi giá cả và tổn thất để tiến lên một cách điên cuồng với đội hình mũi nhọn dày đặc, mức độ vũ khí trang bị của mỗi binh lính đều nhiều hơn Barghest gấp mấy lần.
Emma đã rút ra khoản tài chính nền tảng nhất để công ty hoạt động tới nuôi dưỡng đội quân, điều nàng muốn làm rất đơn giản, đó là liều mạng cắn chết đối phương !
Nữ nhân như quạ đen này đá văng thi thể Barghest bị nổ nát nửa mặt nạ sang bên cạnh, nhìn xuống mảnh đất khô cằn này như tử thần chân chính.
Ngay ở 3 phút trước, Emma thậm chí còn định ra lệnh ném bom thẳng vào Longshore Stacks, nàng cho rằng đó là căn cứ hậu cần của Hansen, dù phải hy sinh dân thường thì nàng cũng định làm vậy —
Nếu không phải Suzuki Takera kiên quyết lựa chọn dẫn đội đột phá, chỉ sợ Dogtown đã chìm trong biển lửa rồi.
“Tiểu thư Emma, phía Arasaka yêu cầu chúng ta lập tức ngừng lại các hoạt động quân sự xuyên qua đường biên giới — Arasaka Yorinobu tiên sinh đã gọi cho ngài nhiều lần...”
Giọng nói nhàn nhạt của Kiwi vang lên trong bộ đàm, tựa hồ không có bất cứ chuyện gì có thể khiến nàng bộc lộ cảm xúc.
“Ngừng lại...?”
Đồng tử như rắn độc của Emma đột ngột co lại, “Không cần.”
“Nếu hắn vẫn muốn ổn định lại rồi mới đi tấn công Saburo, vậy thì chúng ta cứ làm việc của riêng mình... Hãy truyền lời của ta cho Yorinobu.”
Nàng liếm bờ môi đỏ mọng một cách phấn khích.
“Sau đêm nay, trên bản đồ của Night City sẽ chỉ còn một nơi tồn tại, Pacifica hoặc là Dogtown; ta sẽ không xin lỗi bất kỳ ai, cũng sẽ không đến Arasaka Tower để nghe hắn nói mấy câu triết lý vớ vẩn, ngươi cảm thấy ta làm đúng không, thân yêu ?”
Kiwi không nói gì, Sasha im lặng một lúc lâu rồi mới trả lời —
“Ta đồng ý.”
Emma ưa thích có người ủng hộ mình, “Thật tuyệt.”
“Bắt đầu đi, Suzuki dẫn đội xé toạc phòng tuyến từ phía Vista Del Rey, Heywood tiếp tục đánh nghi binh, Sasha... cướp đoạt quyền khống chế đài phát thanh của Dogtown rồi bịt miệng Hansen lại, ngoài ra —— Dùng cơ sở dữ liệu hoàn chỉnh mà Người bù nhìn lưu lại để vô hiệu hóa tất cả cơ giáp của Barghest.”
Kiwi không hiểu sao lại thở dài.
Thế cục dường như trở nên mất kiểm soát sau khi mất đi Lin, nhưng nàng cũng cho rằng đây là chuyện xấu, dù nàng rất rõ... Một khi Emma tiếp quản Dogtown, chỉ sợ sẽ xảy ra sự kiện ác tính hơn, thanh toán dù sao cũng là sở trường của Emma.
Mấy ngày nay, không ít sĩ quan Barghest đều bị Emma đích thân tới tra tấn, phần lớn đều không chịu nổi mà phải khai ra thông tin.
Kiwi không nhận ra giọng nói của mình có chút run rẩy.
“Đã tiếp quản kênh công cộng của Dogtown, mặt khác dựa theo ý đồ trước đó... Đã xâm nhập vào bằng cửa sau của Lin tiên sinh.”
“Rất tốt.”
Bờ môi của Emma hiện ra độ cong bệnh hoạn, “Hãy để mọi người nghe thấy di ngôn của Thượng Tá.”
Nghe tín hiệu vòng thứ hai của hành động vang lên, quân đội Dreamer bắt đầu càn quét tất cả bằng vũ khí đất đối đất...
“Thật muốn nhanh chóng lên vũ trụ gặp hắn...”
Đây liền giống như pháo hoa nở rộ trước khi chuyến tàu tốc hành đến nơi người yêu khởi hành, Emma rất thích.
Tan rã, vỡ vụn, xung kích tràn ra khắp nơi như lũ lụt !
Khi Jackie toàn thân cháy đen lao vào dòng lũ thép bằng chiếc mô tô ARCH đã được độ lại của mình, đội tiên phong của Emma đã phá hủy bức tường phía đông của Dogtown, một lượng lớn rác thải xây dựng được lấp đầy vào cống rãnh để tạo thành thông đạo tạm thời cho xe tăng và cơ giáp.
Giai đoạn khốc liệt nhất của chiến tranh đô thị đã đến...
Chiến đấu trên đường phố.
Điều thú vị và mỉa mai nhất chính là, dù vũ khí phát triển đến đâu, một khi chiến tranh bùng nổ, những ngôi nhà mỏng như giấy trước hỏa lực của pháo hạng nặng lại trở thành từng cứ điểm cần chiếm giữ, giống như cầm cưa cùn mài ra từng nắm thịt vụn từ trên cơ thể.
Jackie Wells nhìn xem đủ loại mảnh vụn cơ thể của binh sĩ Barghest trên đống đổ nát, LA Chingona Dorada trong tay chưa bao giờ ngừng lại —
“Vì Amigo !”
Lửa giận của hắn không kém hơn bất kỳ ai.
Một nhân vật cực kỳ quan trọng đối với đủ loại lựa chọn trên con đường tương lai của hắn ra đi khiến Jackie bắt đầu quen thuộc với cuộc tàn sát này, mô tô của hắn liền như con ngựa nhanh nhẹn nhất trên chiến trường, binh sĩ Barghest chỉ có thể trơ mắt bị làm thịt dưới tình huống mạng lưới liên lạc mất kết nối.
Nhìn thấy...
Đội tiên phong của Emma.
Nàng tiến lên cùng lúc với binh lính, dù cho Suzuki có ngăn cản, nhưng Emma vẫn xông pha chiến trường theo tính cách điên cuồng của mình.
Jackie tông đổ cánh cửa sắt của tòa nhà đã nhiều lần cản trở cuộc tấn công của Dreamer, súng máy hạng nặng động năng được đặt ở cửa sổ phía trên vẫn đang nhả đạn điên cuồng, Jackie xông vào liếc mắt nhìn xe mô tô nằm trên mặt đất phía sau mình —
Hắn đang định tông đổ cánh cửa tầng hai, một làn khói cay nồng lại đột nhiên tràn vào !
Không ổn !
Khí độc ?!
Jackie vội vàng khởi động Syn-Lung mà Vik lắp đặt cho mình, cúi đầu xông vào tầng hai vẫn còn tiếng súng.
Jackie giải quyết từng kẻ địch trong làn khói vàng xanh một cách chính xác, cho đến khi nòng súng đỏ ửng chĩa vào một bóng người đang co ro ho sù sụ dưới đất ——
Là một đứa trẻ.
Jackie không nghĩ ngợi gì liền ôm lấy đối phương rồi xông ra ngoài.
Đây không phải người của Barghest, chỉ là gia đình nào đó bị chiếm dụng tạm thời, đứa trẻ này hẳn là trốn trong tủ quần áo, sợ hãi lắng nghe binh sĩ nổ súng điên cuồng trong nhà mình.
Nhìn tòa nhà bị làn khói vàng xanh bao phủ phía sau, nội tâm Jackie liền bị cảm giác choáng váng sau khi tàn sát và lửa giận tột độ chiếm lấy, trước mặt không phải công trình quân sự... tại sao lại trực tiếp sử dụng phương thức tấn công bằng lựu đạn sinh học ?
“Con mẹ nó ngươi đang kéo tất cả mọi người vào Địa Ngục !”
Tiếng gầm của Jackie khiến quân đội Dreamer vừa mới tiến vào quét dọn dừng lại mấy phần.
Thấy Emma cầm 【 Lựu đạn MOLODETS BioHaz 】 trong tay, hắn lập tức vươn tay giật lấy, “Ngươi quên rồi sao ?! Longshore Stacks là khu vực mà ngươi từng kiểm soát và bảo vệ ! Ngươi muốn làm gì ?”
“Khu ổ chuột và xóm nghèo đang bốc cháy, Emma ! Bọn họ không có lựa chọn, nhưng chúng ta có !”
Ánh mắt Emma chỉ có vẻ ngoan cố đến điên cuồng, nàng nhìn chằm chằm Jackie, môi khẽ mở từng chữ một nói: “Vậy thì... đốt sạch !”
Jackie tiến lên một bước, người đàn ông kiên cường từ Heywood thở hổn hển, bắt buộc Emma nhìn thẳng vào mình, “Này, chica — Lin sẽ không làm thế đâu, chẳng lẽ hắn không biết cách lợi dụng Rogue AI tới thanh tẩy Dogtown sao ? Chẳng lẽ hắn không có năng lực thả khí độc vào Dogtown sao ?”
Hắn quay đầu nhìn lại tòa nhà đầu tiên bị Emma đối xử như vậy, hắn biết bây giờ vẫn còn kịp để thay đổi một số chuyện.
Đừng để lửa giận của Emma bùng cháy một cách tùy tiện như thế nữa, hành động chém đầu chính xác đang cấp bách vô cùng...
Không chỉ Emma có thể nghe thấy lời nói của Jackie, mà cả nhân viên cấp trung và cấp cao chỉ huy hành động chiến đấu, thậm chí cả binh lính trong phạm vi liên lạc cũng có thể nghe thấy...
Họ đều im lặng dừng lại khi nhìn sang tòa nhà bốc lên lớp khói vàng xanh như tháp báo hiệu ở đằng xa, tiếng súng thậm chí còn trở nên thưa thớt.
“Jackie... ngươi muốn làm Thánh Mẫu sao ?”
“Ngươi là người của Hội Cứu Tế sao ? Muốn mọi người tin vào Chúa ?”
Ngôn ngữ của Emma tràn đầy chế giễu.
Jackie không vội, mà đáp lại bằng giọng nói đã được kìm nén lửa giận của mình: “Không, đó là vì chúng ta là người... Toàn bộ Dogtown, không, 80% Night City đều là rác rưởi ! Chúng ta không phải rác rưởi !”
“Kẻ tạo thành tất những điều này chính là lũ quyền quý đang uống rượu ngon trên vũ trụ, còn có thành phần tội phạm kinh tởm có thể làm ra bất cứ điều gì vì tiền bạc và quyền lực như Hansen !”
“Để ta và người Heywood đi lên trước, chỉ một cơ hội thôi, được không ?”
Emma đột nhiên im lặng.
Có những chuyện, nàng cũng chẳng khác gì với cư dân Night City, thậm chí có thể nói là đã chai sạn từ lâu
Nàng từng không hiểu vì sao Lin lại cắt đứt con đường buôn bán của tập đoàn Cuba, cũng không hiểu vì sao Animal chỉ được phép dùng thuốc Hormone tăng cường thể lực và Combat Stim, tên kia cười nói “Chất gây nghiện không nên tồn tại, dù sao quy tắc ở quê nhà ta là vậy”.
“Một khi cơ thể bị tổn hại, não bộ cũng sẽ nhiễm bệnh theo, Emma... thế giới này không nên như vậy.”
Phảng phất hơi ấm khi bàn tay hắn vuốt ve gò má mình một cách nhẹ nhàng vẫn còn lưu lại chân thật như vậy trên làn da —
Emma nhìn Jackie, nhìn về phía đồng bạn và huynh đệ của Lin.
“Hansen trốn trong Black Sapphire, dùng người sống làm lá chắn... ta...”
Tinh thần của Emma đã xuất hiện vấn đề, Jackie nhanh tay giật lấy thuốc chống loạn thần từ tay nàng, nắm chặt cổ tay nàng —
“Cho nên ngươi định làm đồ tể giống như hắn sao ?”
Lời này vừa thốt ra, không ai không im lặng.
Lin là một khối nam châm, hắn tập hợp lại những kẻ dám chiến đấu nhưng lại tràn đầy thiện ý về cùng với nhau... Nhưng mà sức mạnh đoàn kết này lại trở nên mỏng manh tột cùng khi người lãnh đạo biến mất, đám người từng giết ra khỏi vòng sàng lọc khôn sống mống chết tại Night City này chính là ác ôn dám đột phá ranh giới cuối cùng...
Ngay khi ánh mắt Emma trở lên run rẩy và hơi thở bắt đầu dồn dập, sau cùng, nàng vẫn không thể dứt bỏ được tâm lý trút giận mỗi khi hành động.
Giọng nói luôn bình thản của Kiwi bây giờ lại vang lên trong kênh với vẻ hơi kích động —
“Đã sàng lọc ra tín hiệu của Hansen, thằng chó này vẫn đang cố gắng kích hoạt bom hạt nhân !”
Sasha cười lạnh một tiếng tiếp lời nàng: “Chương trình đều sớm bị Lin phá hỏng từ lâu rồi.”
Jackie lại một lần nữa ấn bàn tay đang cố gắng giơ lên của Emma, “Dùng người của Heywood, hai tiểu đội, ta sẽ đi cắt đứt nguồn năng lượng dưới lòng đất của Black Sapphire, để cho đối phương quỳ gối chết đi trong ổ chó của mình —”
Tựa hồ có thứ gì đó bị rút ra khỏi ánh mắt Emma, nàng khẽ hỏi: “Nên đối phó với Black Sapphire như thế nào ?”
Jackie giơ tay, “Nhân lúc Hansen chưa kịp chuẩn bị, hơn nữa trong trường hợp Black Sapphire không có mục tiêu nào là dân thường, hay dùng thủ đoạn mà ngươi am hiểu nhất — Chica, thủ đoạn của ngươi chỉ nên dùng ở lúc đối phó với kẻ ác.”
“Nói hay lắm !”
Tiếng gió vù vù vang lên trong kênh liên lạc, giọng nói của Panam được gió làm nổi bật lên rất là tự do —
“Ta mang theo tay thiện xạ và cựu chiến binh NUSA dày dặn kinh nghiệm của Aldecaldos, và cả Saul đại nhân đã vinh quang nghỉ hưu của chúng ta nữa !”
“Panam...”
Giọng nói trầm ấm như cha nàng vang lên một cách bất đắc dĩ.
“Ta và Kiwi chỉ đợi tín hiệu ra tay.”
Sasha đột nhiên mở lời.
Kiwi lạnh lùng nói: “Vì sao luôn có nhãi con không biết tôn trọng sư phụ ?”
Jackie liếc nhìn đồng bạn Heywood có thể tin xuất hiện phía sau mình, “Vậy thì người Heywood chúng ta nhất thiết phải xuất hiện.”
Giọng nói của Suzuki đồng thời truyền đến.
“Ta và Takemura tiên sinh đã hoàn thành nhiệm vụ mai phục cũng sẽ tăng tốc tiến đến —”
Khẩu âm kỳ lạ của Takemura tiếp lời Suzuki: “Tục ngữ có câu, 'Võ sĩ không thể từ bỏ đạo nghĩa của mình' (một hồi im lặng). Ý chí chiến đấu của ta khác hẳn với loại binh sĩ nhân bản nào đó từng làm việc cho NUSA... Kuso ! Thói quen sinh hoạt của tên kia quả thực là rác rưởi.”
“Ta rất vui khi nghe thấy nghé con Nhật Bản có thể nói ra lời như vậy, miền Tây rất am hiểu việc thuần hóa mấy kẻ không phục tùng như ngươi, mặt khác — Địt mẹ mày.”
Khẩu âm lười biếng của ông chú nước Mỹ, ngoài Lowell ra thì còn ai vào đây nữa ?
Takemura tức giận mắng: “Vì sao hắn lại nghe thấy ?”
Suzuki khẽ nói: “Ngài quên tắt hệ thống liên lạc...”
Takemura nhìn chằm chằm vào màn hình 3D, “Chết tiệt, ta nhất định đã bấm nhầm vào cái gì đó rồi...”
...
Trời vừa hửng sáng.
Dogtown tan hoang trở thành một đống lửa cháy rụi.
Nhưng có người đã đứng trên giá treo cổ, không thể quay đầu lại được nữa.
Sâu trong lô cốt tại Black Sapphire, Hansen nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát.
Hắn biết mình sẽ mất đi tất cả.
Nhưng phẩm chất của quân nhân chuyên nghiệp khiến hắn không muốn từ bỏ cơ hội cắn ngược lại địch nhân.
“Con đĩ điên rồ của Dreamer ? Nàng nên tiếp tục làm món đồ chơi...”
Lời chưa dứt, tất cả màn hình đột ngột thay đổi !
Ngay cả ánh mắt độc ác của Hansen cũng biến ảo...
Subnet nội bộ đã bị xâm nhập đến mức này sao ?
Trong đoạn livestream do Sasha xâm lấn phát ra, Emma đang đứng trên đỉnh tháp phát thanh, dưới chân là biển lửa nuốt chửng hơn nửa khu phố.
“Trông có vẻ rất khí phách nhỉ ? Con đĩ !”
Hansen khoanh tay như thể rất hứng thú.
Hắn thỉnh thoảng còn nhìn về phía sau, nơi đó để động cơ hạt nhân, tuy không thể kích nổ bằng cách thông thường, nhưng Hansen tự tin có thể gây ra không ít rắc rối cho đối phương.
“Kurt · Hansen.” Giọng nói Emma được khuếch đại thành tiếng thì thầm của quỷ dữ thông qua hệ thống loa phóng thanh toàn thành phố, “Ngươi nói Dogtown cần tự do ? Vậy ta sẽ giải phóng nó cho ngươi —”
Emma cơ hồ phớt lờ lời nói của Hansen, hắn ra hiệu cho binh lính phía sau đừng xao động, im lặng nhìn nụ cười của nữ nhân này.
Đó là một dự cảm rất xấu...
Trong hình ảnh.
Emma giơ tay, đội đột kích do Dreamer dẫn đầu đổ từng thùng chất lỏng ăn mòn sinh học vào đường ống thông gió nào đó.
Sắc mặt Hansen cuối cùng cũng thay đổi...
Cấu trúc chi tiết của Black Sapphire tại sao lại bị lộ ra ngoài ?!
Cơ hồ không chút do dự, binh sĩ ở khu vực dưới lòng đất rộng lớn của Black Sapphire đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, đợi đến khi Hansen gào thét “tránh né” thì... tựa hồ đã quá muộn.
Trong tiếng kêu thảm thiết.
Emma nhìn vào camera như thể mình là streamer ảo ngọt ngào: “Để ta đoán xem, Thượng Tá, binh lính của ngươi đang tan chảy phải không ?”
Hansen ôm nửa khuôn mặt bị bỏng dù được binh lính che chắn bằng tấm khiên —
Hắn đấm vỡ bảng điều khiển: “Tìm cách mở chương trình tự hủy của nó ra ! Fuck !”
“Chương trình đã bị khóa chặt.” Âm thanh điện tử lạnh lùng của Kiwi vang lên, “Ngươi còn 19 phút để sám hối với Night City.”
Sasha nghiến răng như mèo con kêu ô ô —
“Lão đại chó má !”
Hansen gầm lên đẩy binh sĩ bên cạnh ra, hắn chĩa khẩu súng cỡ lớn trong tay vào thiết bị hạt nhân rồi bắn phá điên cuồng, binh sĩ xung quanh cúi thấp người theo bản năng, trên mặt mỗi người đều là vẻ tuyệt vọng, bọn họ không khỏi nuốt nước bọt khi thấy Cyberware của đồng đội tan chảy trên diện rộng dù chỉ bị dính một chút chất lỏng ăn mòn mà thôi.
Đoàng đoàng đoàng !
Hansen gầm lên, sắc mặt càng thêm đáng sợ dưới ánh lửa của từng phát bắn.
Khi hết đạn, Hansen nhìn thứ đồ bỏ đi có thể rò rỉ phóng xạ kia, ra hiệu cho chuyên gia kỹ thuật của Dogtown tiếp tục xử lý.
Chuyên gia không muốn, vậy thì một viên đạn sẽ khiến người thứ hai tiếp tục.
Một tiếng nổ trầm đục dữ dội vang lên !
Tựa hồ toàn bộ cơ sở dưới lòng đất đều rung chuyển.
Hansen bây giờ mới nhìn về phía cánh cửa lớn vừa dày vừa nặng dưới lòng đất Dogtown ở đằng xa...
“Mau tới khoá chặt !”
Hansen phun nước bọt, đôi mắt xám trắng của hắn như con sói già đang chống cự ngoan cố bằng địa thế hiểm trở.
Tuy nhiên binh sĩ liên tục lùi bước lại khiến Hansen nổi giận không thôi, hắn giơ súng bắn lên trên, không lâu sau lại có một binh sĩ xuất hiện phía trước.
Hansen giơ súng nhắm thẳng vào lưng đối phương, dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, tên lính kia đã đi đến trước thiết bị khóa chặt rồi nhẹ nhàng nhấn xuống nút ấn...
Là mở ra.
Chưa kịp để Hansen phản ứng lại, trên người binh sĩ kia liền lóe lên ánh sáng, kẻ vừa hiện ra diện mạo chân thực chính là một nam nhân da đen cao lớn mặc áo khoác dài, bên huyệt thái dương của hắn là đường vân Cyberware được nạm đốm đỏ lấm tấm.
Hansen thậm chí không biết đối phương là ai, đồng thời trong lúc thế cục chuyển biến bất ngờ, một binh sĩ nữ phía sau liền chớp thời cơ vươn tay siết chặt cổ Hansen, kèm theo ánh sáng lập lòe, một cô nương gốc Phi có vài nốt tàn nhang trên mặt đã xuất hiện...
Cánh cửa đột ngột mở ra dưới sự giãy giụa của Hansen !
Một hồi đông đông đông của Sandevistan khiến màng nhĩ Hansen đau nhói !
...
Trong quảng trường tĩnh lặng, là từng bộ xác chết chồng chất lên nhau và thành viên đội tinh nhuệ đứng thẳng tắp.
Trong khu tin tức công khai trên internet mà bất kì ai cũng có thể truy cập, Hansen bị dùng sức nhấn mạnh xuống đến mức phải quỳ rạp ra đất.
Emma bây giờ đang nắm một con dao nhỏ có màu trắng bạc trong tay, trên đó khắc chữ 'Perjury ( Ngụy Chứng )'.
Giọng của nàng nhẹ nhàng như lời thì thầm của tình nhân: “Ngươi biết không ? Hắn luôn nói ta quá điên khùng...”
Hansen cảm thấy cổ mình lạnh buốt, yết hầu không tự giác mà nhấp nhô...
Lưỡi dao đột ngột ấn xuống !
“Nhưng nếu... Ta điên sớm hơn một chút, ngươi liền không có cơ hội chạm vào hắn !”
Hansen biết, mình có lẽ sẽ chết không yên lành, đặc biệt là khi rơi vào tay người phụ nữ này...
Âm thanh xương sọ vỡ vụn vang lên, dòng máu đỏ thẫm bắn tung tóe trên khuôn mặt trắng như tuyết.
Tí tách —
Đôi mắt thất thần của Emma hơi chuyển động, nàng tùy ý ném vật tròn vo kia xuống đất, dùng một lực không lớn để hoàn thành cắt chém chậm rãi...
【 Mã hóa 08077-V 】
【 Thông tin này đã được mã hóa, sẽ tự động xóa bỏ sau 003 】
【 Emma, hắn đã trở về. 】
Emma cứ thế đứng yên tại chỗ, phảng phất đang nhìn vào tương lai tĩnh mịch đến đen kịt một màu, phảng phất nàng chú định thuộc về bóng tối.
Máu của Hansen nhỏ xuống đầu ngón tay, nở ra một đóa hoa màu đen.
...
...