Chương 512: Phần vinh quang này ta sẽ không độc hưởng
“Ầm!”
Ánh sáng trắng rực rỡ vào giờ khắc này đã chiếu sáng cả trời đất, thế nhưng Tiêu Hoàng Hậu dưới sự chiếu rọi của ánh sáng giờ phút này lại là lộ ra một vẻ mặt kinh hãi vạn phần.
Tất cả đều xảy ra quá nhanh.
Từ lúc Lữ Dương triệu hồi ra Càn Thiên Tổng Nhiếp Vạn Tượng, với thế sét đánh không kịp bịt tai mà ra tay, dùng Thần diệu vượt ngoài dự liệu của nàng để đánh lén một đòn.
Cho đến khi nàng hoàn hồn lại.
кyhuyen.ⓒomKhông đợi nàng từ trong sự chấn động và nghi hoặc mà lấy lại sức, tầm nhìn đã bị kiếm mũi lấp đầy, rõ ràng là Lữ Dương tay cầm Lịch Kiếp Ba đã giết đến trước mặt nàng.
Trong tình huống này, nàng nên làm thế nào?
Nàng có thể làm thế nào?
‘Dữ Thế Đồng!’
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Tiêu Hoàng Hậu cứng rắn chống đỡ sự khó chịu của việc hồn phách bị dao động, khó mà suy nghĩ nhiều, chỉ có thể lập tức móc ra lá bài tẩy hộ thân mạnh nhất.
Trong chốc lát, chỉ thấy từng đạo từng đạo đường vân như mạng nhện thuận theo viên quang sau đầu nàng lan ra, nối liền thiên địa, đem toàn thân nàng bảo vệ ở chính giữa, giờ phút này, bất kể là đòn tấn công mạnh đến đâu rơi trên người nàng, kết quả duy nhất chính là do thiên địa gánh thay, sau đó kẻ địch sẽ gặp phải Thiên Phạt.
кyhuyen.ⓒom
Thế nhưng thứ nàng chào đón lại không phải là kiếm quang trong dự liệu.
кyhuyen.ⓒomMà là bàn tay của Lữ Dương, trong lòng bàn tay, Minh Quân Trị sáng choang, sáng rực rỡ cứ thế không chút trở ngại mà quét lên trên Dữ Thế Đồng.
Tước đoạt!
Dưới sự chú ý hoảng sợ của Tiêu Hoàng Hậu, Dữ Thế Đồng mà nàng xem như lá bài tẩy cứ thế bị Lữ Dương bóc ra, lại hướng về phía hắn mà tự lao vào lòng.
“Soạt soạt!”
Hương hoa ngập trời lần nữa trở nên nồng đậm, biển hoa vây quanh mà đến, định nhấn chìm thân ảnh của Tiêu Hoàng Hậu, giúp nàng né đi tai kiếp, từ trong tay Lữ Dương độn chạy.
Thế nhưng đã quá muộn, vừa rồi Tiêu Hoàng Hậu bị kiếm quang của Lữ Dương kích động, gần như là toàn lực thúc giục Dữ Thế Đồng, giờ phút này chuyển đổi thần thông, mặc dù chỉ có một phần ức vạn của một sát na, chung quy vẫn là chậm nửa nhịp, mà Minh Quân Trị của Lữ Dương đã ở ngay trước mắt nàng, căn bản không thể né tránh!
Giây tiếp theo, Minh Quân Trị của Lữ Dương đã vỗ trên người nàng.
Bách Hoa Cung? Tước đoạt!
Hàm Vạn Bảo? Tước đoạt!
кyhuyen.ⓒom
Còn về các thần thông khác nguồn từ Thất Diệu Thiên, còn có linh bảo hộ thân, một thân phượng mũ loan bào, tất tần tật bị tước đoạt!
Một món cũng không chừa lại cho Tiêu Hoàng Hậu!
Chỉ một cái chớp mắt, Tiêu Hoàng Hậu đã từ một Trúc Cơ viên mãn Đại Chân Nhân cao cao tại thượng, thân mang mười đạo thần thông trở thành một cái xinh đẹp quý phụ mỏng manh yếu đuối.
“Ngươi...”
Trong chốc lát, thân thể trần như nhộng của Tiêu Hoàng Hậu rơi trong ánh ráng, một gương mặt xinh đẹp trắng nõn vì giận mà đỏ bừng, lại bị Lữ Dương một tay trực tiếp trấn áp ở dưới.
“Ư ư ư!”
Lữ Dương đối với Đạo hạnh của Tiêu Hoàng Hậu đã sớm thèm nhỏ dãi đã lâu, hiện giờ cuối cùng cũng tóm được cơ hội, tự nhiên sẽ không có nửa điểm khách sáo, lập tức vận chuyển Bổ Thiên Chân Kinh––
“A!”
Trong chốc lát, xung quanh tức thì vang lên tiếng kêu thê lương mà diễm lệ của Tiêu Hoàng Hậu.
....
Bên ngoài Khôn Ninh Cung, Long Hưng Thái tử cảm thấy có chút không đúng.
“Mẫu hậu còn chưa xuất quan sao?”
Nghe thấy lời này, Ngũ Quân Đề Đốc đang canh trước cửa đồng loạt lắc đầu nói: “Thưa Điện hạ, bọn thần không biết, có lẽ còn cần một chút thời gian nữa là được...”
“Còn cần thời gian?”
“Hiện giờ trong ngoài Thiên Ngô Thành đã nội loạn rồi!
Bách Quan và Hoàng Thành Ti, Ngũ Quân Doanh đánh thành một đoàn, chính là lúc cần Mẫu hậu chủ trì đại cục a.”
Long Hưng Thái tử vẻ mặt bất mãn: “Trước đó đã nói cần thời gian, bây giờ còn cần thời gian, thời gian này phải đến lúc nào mới xong?
Mẫu hậu hồ đồ rồi!”
Lời tuy nói vậy, hắn lại không dám xông vào Khôn Ninh Cung, chỉ có thể nhìn Khôn Ninh Cung rung chuyển ngày càng kịch liệt, mơ hồ dường như còn có âm thanh truyền ra, lại không nghe rõ được nội dung cụ thể mà nhíu mày, đến cuối cùng đành phải phất tay áo bào, xoay người rời đi, chỉ để lại một tòa Khôn Ninh Cung đang khẽ lay động.
....
Đại điện u tối.
Màu sắc các thần thông tràn trề trước đó đã sớm ảm đạm, sự va chạm kịch liệt cũng đã kết thúc, chỉ còn lại hai tiếng hít thở nặng nề vang vọng trong đại điện.
Tiêu Hoàng Hậu hai mắt nhắm chặt, toàn thân đều là những vết đỏ ửng vừa mới để lại, pháp y dùng để hộ thân càng bị xé thành mảnh vụn, một gương mặt ngọc tinh xảo viết đầy vẻ mờ mịt, suy nghĩ dường như vẫn còn lang thang ngoài trời, hồi lâu sau mới giật mình một cái, tỉnh táo lại, vẻ mặt khó mà diễn tả thành lời.
“Ngươi...” Tiêu Hoàng Hậu nhìn về phía Lữ Dương bên cạnh, ánh mắt say mê.
Nàng là Hoàng hậu của Gia Hữu Đế, là quốc mẫu của Đạo Đình.
Thế nhưng ngay vừa rồi, nàng lại bị Lữ Dương không chút thương xót mà trấn áp, bất kể cầu xin tha thứ thế nào đối phương cũng không để ý, cho đến khi đem nàng đánh ngất đi.
Cái cảm giác tôn nghiêm và thân khu cùng bị làm nhục này, nàng vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm.
Thật sự là khiến người ta muốn dừng mà.... không đúng!
Giây tiếp theo, Tiêu Hoàng Hậu đột ngột cắn chặt đôi môi đỏ mọng: ‘Là Bổ Thiên Chân Kinh!
Một trong những ma công thượng thừa nhất của Ma Tông, ta đây là bị hắn luyện thành lô đỉnh rồi!’
Nghĩ đến đây, Tiêu Hoàng Hậu lập tức chém đứt tạp niệm trong lòng, trên dung nhan hoàn mỹ cũng lần nữa hiện lên sự tôn quý và ung dung của một vị Hoàng Hậu, mặc dù khí chất bực này và động tác nàng giờ phút này đang ôm chặt lấy Lữ Dương hoàn toàn không xứng, có điều ngay cả chính nàng cũng không chú ý đến điểm này.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Tiêu Hoàng Hậu hạ thấp giọng, nghiến răng nói: “Bổ Thiên Chân Kinh... ngươi là Chân Nhân của Ma Tông?
Muốn thông qua loại thủ đoạn này để có được đạo hạnh và kiến thức của ta?”
“Ừm...”
Cho đến lúc này, Lữ Dương mới phát ra âm thanh: “Số lượng bàng bạc như vậy, xem ra trước đó Hoàng hậu nương nương người nói thông đọc Tứ Khố Đạo Tàng không phải là hư ngôn.”
Đạo hạnh của Tiêu Hoàng Hậu thật sự rất cao.
Cao đến mức Bổ Thiên Chân Kinh lại không có cách nào một lần thu hoạch xong, đây vẫn là lần đầu tiên Lữ Dương gặp phải tình huống này, lúc này mới không nhịn được mà lên tiếng tán thưởng.
‘Chỉ là khổ cho ta.’
Lữ Dương lắc đầu, trong lòng thở dài:
‘Tuy bản thân ta không ham nữ sắc, nhưng vì để tu hành, ta cũng chỉ có thể nhắm mắt làm liều, lại thêm mấy lần nữa, thật sự là quá làm khó ta rồi!’
Nói xong, hắn liền lần nữa ôm lấy Tiêu Hoàng Hậu.
“Gian tặc!”
Tiêu Hoàng Hậu đều kinh ngạc đến ngây người: Ngươi còn tới!?
Ngặt nỗi nàng hiện giờ một thân thần thông, pháp lực, pháp bảo đều bị Lữ Dương dùng Minh Quân Trị tước đoạt qua, căn bản không sức ngăn cản động tác của Lữ Dương.
Vì vậy nàng chỉ có thể giơ lên nắm tay trắng nõn, dụng lực đấm vào ngực Lữ Dương.
Lữ Dương thấy vậy khẽ cười một tiếng: “Hoàng hậu nương nương... thật ra người đối với thần có sự hiểu lầm rất lớn, nếu nghiêm túc so sánh, thần và người mới là một phe.”
Tiêu Hoàng Hậu tức đến thanh lệ chảy ngang:
Không phải là một phe sao, bây giờ đều thành một thể rồi!
Lữ Dương cũng không để ý, tiếp tục nói: “Hoàng Hậu nương nương người đã làm nhiều như vậy, chẳng qua cũng chỉ là muốn cầu Kim, điểm này thật ra thần cũng có thể giúp người.”
“Đương nhiên, tiền đề là người tự nguyện tiến vào món pháp bảo này của thần.”
Nói xong, Lữ Dương liền lấy ra Vạn Linh Phiên, cờ phiên bay phất phới, hắc khí cuồn cuộn từ trong đó trào dâng, để lộ ra một luồng khí cơ khiến Tiêu Hoàng Hậu sợ mất mật.
‘Đây là pháp bảo gì?’
Tiêu Hoàng Hậu trong lòng suy tư, cũng hiểu ra ý của Lữ Dương, lập tức lắc đầu nói: “Ngươi muốn ta gia nhập trận doanh của ngươi, cùng ngươi tạo phản sao?”
Lữ Dương nghe vậy lắc đầu, trầm giọng nói: “Thất bại rồi mới là tạo phản, thành công rồi chính là Tĩnh Nạn!
Không phải sao?”
(Dịch Tĩnh Nạn: Là dẹp yên khó khăn, ổn định thiên hạ, ám chỉ sự chính danh, được công nhận.)
Lời vừa dứt, Tiêu Hoàng Hậu không kìm được mà nín thở, thân thể mềm mại căng thẳng.
Thế nhưng Lữ Dương vẫn chưa dừng lại:
“Hơn nữa Hoàng Hậu nương nương, với Đạo hạnh và Tu vi của người, ở Đạo Đình hẳn cũng xem như là thân ở ngôi cao rồi a, thế nhưng người còn có thể tiếp tục tấn thăng sao?”
“Người có hy vọng cầu Kim không?”
“So với việc đó, Nhi tử của người... tên Thái Tử vô năng trong miệng người, hắn lại có thể trong tương lai hợp tình hợp lý mà lên ngôi, trở thành Kim Đan Chân Quân.”
“Người không cảm thấy uất ức sao?”
Đôi mắt như lửa của Lữ Dương khiến Tiêu Hoàng Hậu bất giác cúi đầu.
Thế nhưng giây tiếp theo, bàn tay của Lữ Dương liền bóp chặt lấy cằm của nàng, cưỡng ép đem nó xoay qua, khiến Tiêu Hoàng Hậu không thể không tiếp tục đối diện với hắn.
“Trợn to mắt nhìn ta!”
Giọng nói của Lữ Dương như ma âm quyến rũ nhất, sâu thẳm vang lên: “Hoàng hậu nương nương, ta đã từng nghe qua một câu nói như vậy, hôm nay nguyên văn tặng lại cho người.”
“Tuy đêm cầu Kim rất ngắn ngủi, nhưng phần vinh quang đó lại sẽ kéo dài rất lâu, mà phần vinh quang này ta tuyệt đối sẽ không độc hưởng.”
Lời vừa dứt, Vạn Linh Phiên dao động.
Mơ hồ, Ngoại Đạo Quả vị Thất Diệu Thiên đã triệt để viên mãn mà Lữ Dương mang về từ kiếp trước, từ từ để lộ ra một đạo khí cơ yếu ớt.
“!?”
Tiêu Hoàng Hậu nháy mắt trợn to hai mắt.
Cùng lúc đó, Lữ Dương cũng cụp mắt xuống, hai người cứ thế đối diện nhau, tiếng hít thở càng nặng nề, nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu dần dần tăng lên.
Giây tiếp theo, Tiêu Hoàng hậu không còn từ chối nữa, chủ động ôm lấy Lữ Dương.