Chương 612: Đối thoại Long Quân, danh tiếng Thánh Tông!
Tiên Xu, Giang Tây.
Mặc dù chỉ mới hai năm, nhưng Giang Tây so với thời kỳ Tịnh Thổ thống trị đã xuất hiện những thay đổi vi diệu, số lượng tu sĩ đã dần dần bắt đầu tăng lên.
Mà ở trung tâm Giang Tây.
Long Cung khi xưa đã được dời đến đây, Lão Long Quân chiếm cứ trong đó, nhưng lại ràng buộc long tộc dưới trướng, không hề thay thế Chính Khí Đạo trên thực tế.
Kết quả là toàn bộ Giang Tây hiện tại vẫn do thuộc hạ cũ mà Lữ Dương để lại, những tu sĩ của Hương Hỏa Thần Đạo, Hoàng Thành Ti năm xưa đến phụ trách quản lý, còn Lão Long Quân, cho đến toàn bộ long tộc thì được cung phụng ở trên cao, hai bên đạt được một sự cân bằng vi diệu, bình thường ai cũng không can thiệp vào ai.
kyhuyen.ⓒomGiờ khắc này, bên trong đại điện Chính Khí Đạo.
Một thân hoa phục, thần sắc nghiêm nghị, Tiêu Sơn ngồi ngay ngắn.
Sau khi Lữ Dương rời đi, với tư cách là nhân vật số hai của Hương Hỏa Thần Đạo, hắn đương nhiên gánh vác trọng trách.
Hoàng Thành Ti vốn hỗn loạn vì Lữ Dương biến mất, cũng là dưới sự cai trị bằng bàn tay sắt của hắn mới khôi phục lại sự yên bình.
Sau đó, cũng có mấy tên Hương Hỏa Thần không có mắt chạy tới “Thuyết phục”, muốn khoác hoàng bào cho hắn, kết quả đều bị hắn dùng gậy đánh chết.
Chỉ vì Tiêu Sơn kiên quyết tin rằng:
kyhuyen.ⓒom
“Đại nhân tuyệt đối không chết!”
kyhuyen.ⓒom“Từ sớm vào năm đại nhân cầu Kim, ta đã tự nguyện được đại nhân luyện hóa, nếu đại nhân thật sự thân vong, ta cũng chắc chắn phải chết, chết theo người.”
“Nếu ta không chết, đại nhân cũng chắc chắn không sao cả!”
“Cho nên trước khi đại nhân trở về, ta phải thay đại nhân trông coi cho tốt Giang Tây, nếu không chính là coi thường sự tài bồi và tin tưởng bao năm của đại nhân đối với ta…”
Tiêu Sơn hai mắt nhắm nghiền, yên lặng tinh luyện hương hỏa.
Mà ở sau lưng hắn, Lữ Dương vừa nghe những tạp niệm trong lòng Tiêu Sơn, vừa cảm khái thở dài: “Lòng trung đáng khen, năm đó quả không nhìn lầm ngươi.”
Con Rối Dây phát động!
Giây tiếp theo, bóng hình của Lữ Dương liền trùng khớp với Tiêu Sơn, ngay sau đó “Tiêu Sơn” liền mở mắt, thở ra một hơi thật sâu.
‘Xin lỗi, tạm mượn nhục thân một lát...’
Hắn đã rất lâu không dùng Con Rối Dây, thế nhưng bây giờ bản thể của hắn đang ở tận Thiên Ngoại, cũng chỉ có thể thông qua loại thủ đoạn này để trở về.
kyhuyen.ⓒom
Sau đó Lữ Dương liền đứng dậy, bấm pháp quyết, cưỡi một đạo độn quang bay thẳng về hướng Long Cung, đồng thời vận đủ pháp lực, một đạo thiên âm thoát ra khỏi miệng, cứ thế ầm ầm truyền vào trong Long Cung: “Long Quân tiền bối, vãn bối Lữ Dương, có việc cầu kiến, xin hãy hiện thân một lần.”
Trong nháy mắt, sâu trong Long Cung, một đạo thần thức nhanh chóng thức tỉnh.
Lữ Dương?
Trở về rồi?
Lão Long Quân đưa mắt nhìn qua, sau khi thấy “Tiêu Sơn” thì đầu tiên là nhíu mày, sau đó lại bấm ngón tay tính toán một lát, lúc này mới lộ ra vẻ hiếu kỳ nồng đậm.
‘Tính không ra.’
‘Nhìn thế nào đi nữa, Yêu này cũng chính là tên Tiêu Sơn kia, nhưng một tên Trúc Cơ cỏn con sao có thể dám nói dối với ta, lẽ nào là khôi lỗi bí pháp lợi hại nào đó?’
Nghĩ đến đây, Lão Long Quân liền thả thần niệm ra.
Giây tiếp theo, Lữ Dương liền cảm thấy một trận trời xoay đất chuyển, khi nhìn lại thì đã rơi vào sâu trong Long Cung, đối diện là một trung niên cường tráng bước tới.
Không cần nhiều lời, chỉ riêng sự chênh lệch vị cách truyền đến từ trên người vị trung niên, đã khiến Lữ Dương xác nhận thân phận của đối phương.
“Vãn bối Lữ Dương, ra mắt Lão Long Quân.”
“...Ngự Cực Tư Mệnh Chân Quân?”
Lão Long Quân nhíu chặt mày, im lặng một lát rồi mới đột nhiên nói: “Đạo hữu năm xưa lánh đi Thiên Ngoại, bặt vô âm tí), không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện này nói ra thì dài dòng...”
Lữ Dương cũng không né tránh, thẳng thắn kể rõ ngọn ngành việc mình đến Thiên Ngoại tìm kiếm đột phá, lại bị Tịnh Thổ mai phục, bị Cương Hình Bố Đạo Chân Quân tập kích.
Lão Long Quân lúc này mới tin quá nửa.
‘Một tên Trúc Cơ, không thể nào hiểu được những bí mật giữa các Chân Quân, huống hồ còn nói rõ ràng như vậy... xem ra thật sự là vị Ngự Cực Tư Mệnh Chân Quân kia rồi.’
Nghĩ đến đây, trên mặt Lão Long Quân lúc này mới hiện lên nụ cười, chủ động đáp lễ: “Đạo hữu quả nhiên thủ đoạn phi phàm, ở xa tận Thiên Ngoại mà còn có thể quay về hiện thế. Đạo hữu yên tâm, mảnh đất Giang Tây này lão hủ thay ngươi coi rất tốt, đám lừa trọc Tịnh Thổ kia mấy lần tới gây sự, đều bị lão hủ đánh đuổi về rồi.”
“Đa tạ tiền bối bảo vệ.”
Lữ Dương mỉm cười, chủ động bày tỏ thiện ý của mình, xem như đã nhận cái tình này của Lão Long Quân, Lão Long Quân nghe vậy nụ cười trên mặt càng thêm chân thành.
“Dám hỏi đạo hữu, lần này đặc biệt tìm đến lão hủ, là vì chuyện gì?”
“Đến để vấn đạo.”
Lữ Dương cũng không dây dưa, trực tiếp đi vào chủ đề: “Vãn bối gần đây tu vi có chút tăng trưởng, nhưng lại phiền não vì việc Không Chứng Quả Vị, lúc này mới đến hỏi tiền bối.”
“Không Chứng?”
Nghe lời này, Lão Long Quân nhất thời nheo mắt lại, trong lòng hơi kinh ngạc: ‘Dáng vẻ này... không giống như là mơ tưởng viển vông, mà là thật sự đã có thu hoạch.’
‘Thiên phú của người này cao đến vậy sao?
Cầu Kim đăng vị chưa đến mười năm, nghe nói đã luyện chế được kiện Chân Bảo đầu tiên, bây giờ lại còn cảm ngộ được Không Chứng rồi?
Chí Tôn Quả Vị thật sự lợi hại đến thế? Sao năm đó ta lại không có cảm giác này... hay là nói, người này thật sự là một thiên kiêu vạn người có một?’
Im lặng một lát, Lão Long Quân mới thấp giọng nói:
“Nếu Không Chứng mà đạo hữu nói, là sự tiến thêm một bước của Cầu Đạo Tiên Pháp... vậy thì lão hủ quả thực có biết một chút, có thể thử giải đáp thắc mắc cho đạo hữu.”
“Đa tạ tiền bối!”
Lữ Dương nghe vậy chắp tay, lập tức nóng lòng nói: “Dám hỏi tiền bối... cái gọi là Không Chứng, có phải cần năm kiện Chân Bảo chống đỡ mới có thể thành công không?”
‘Hít!’
Lời này vừa thốt ra, Lão Long Quân nhất thời hít một hơi khí lạnh trong lòng: ‘Không phải giả, hắn thật sự đã ngộ ra rồi, hơn nữa còn không chỉ là *sơ khuy môn kính (vừa tìm thấy cửa)!,
“Đúng là năm kiện.”
Lão Long Quân trầm giọng nói: “Thông thường mà nói, ba kiện Chân Bảo cấu thành Cầu Đạo Tiên Pháp, duy trì Động Thiên bất trụy đã là cực hạn của tu hành rồi, muốn ngưng luyện kiện thứ tư, cho đến kiện thứ năm, độ khó cực cao, hệt như lạch trời, trong truyền thuyết chỉ có Chí Tôn Quả Vị mới có thể thuận lợi đạt thành.”
Lại đoán đúng rồi!
Lữ Dương trong lòng hơi vui, vội vàng tiếp tục hỏi: “Ý nghĩa của việc Không Chứng Quả Vị là gì? Đối với việc đột phá Nguyên Anh có trợ giúp ra sao?
Xin tiền bối dạy ta.”
Lão Long Quân: “...”
Ngươi còn thật sự dám hỏi!
Chỉ thấy Lão Long Quân nhe răng, sau đó vung tay một cái, phong cấm nhân quả xung quanh, rồi mới thấp giọng nói: “Lão hủ cũng chỉ là nghe đồn mà thôi.”
“Đạo hữu nghe rồi, chớ có truyền lung tung.”
Lữ Dương nghe vậy nhất thời hai mắt sáng lên.
Đây là sắp nói đến phần cốt lõi rồi?
“Vãn bối hiểu!”
Không chút do dự, Lữ Dương đi mấy bước đến trước mặt Lão Long Quân, cũng thi pháp cách ly nhân quả: “Xin tiền bối chỉ điểm.”
“Theo như ta biết, Không Chứng Quả Vị vốn dĩ phải là tu hành sau Kim Đan hậu kỳ, sau cấp Đại Chân Quân mới có, dùng Quả Vị do chính mình Không Chứng ra nuốt đi Quả Vị ban đầu, từ đó vĩ lực quy về tự thân, không còn bị bất kỳ ngoại lực nào trói buộc hạn chế, vô lậu vô khuyếT, chính là Kim Đan viên mãn!”
Trong nháy mắt, Lữ Dương chợt thấy thông suốt.
‘Kim Đan viên mãn... thì ra đây chính là Kim Đan viên mãn!
Chẳng trách... hửm?’
Đột nhiên, Lữ Dương hơi nhíu mày: ‘Đại Chân Quân ở Kim Đan hậu kỳ, đều là do nhiều Quả Vị hợp thành, lẽ nào cần phải nuốt hết tất cả Quả Vị sao?’
Lão Long Quân nghe vậy liếc nhìn Lữ Dương.
Không hổ là người của Thánh Tông, nhanh như vậy đã phản ứng lại rồi.
“Không sai.”
Lão Long Quân khẽ gật đầu: “Cho nên những Đại Chân Quân thành tựu nhờ *tập chúng chi lực (sức mạnh của tập thể), đừng thấy uy phong, thực tế đã không còn hy vọng đột phá đến viên mãn nữa rồi.”
Bởi vì muốn đột phá đến viên mãn, thì phải nuốt đi các Quả Vị khác, nhưng vị cách Đại Chân Quân của bản thân lại là dựa vào các Chân Quân khác mới chống đỡ được, một khi đối phương lựa chọn phản bội, vị cách sẽ rơi xuống, đừng nói là đột phá viên mãn, ngay cả hậu kỳ cũng không giữ được, ngược lại còn là trộm gà không thành lại mất nắm gạo.
‘Thật âm hiểm!’
Lữ Dương nghe mà khóe mắt hơi giật, rồi lại nhìn Lão Long Quân... vị này dừng lại ở Kim Đan trung kỳ vô số năm, biết đâu vẫn còn có dã tâm!
Bởi vì muốn đột phá Kim Đan viên mãn, cho nên mới luôn dừng lại ở Kim Đan trung kỳ, muốn tìm kiếm phương pháp độc chiếm các Quả Vị khác để thành tựu Đại Chân Quân?
‘Chẳng trách Ngang Tiêu tự tin tràn đầy, chí ở ngôi vị Đạo Chủ, bởi vì hắn thật sự có cơ hội!’
‘Ngược lại là cái gọi là phương pháp tập chúng chi lực thành tựu Đại Chân Quân này, nhìn như giúp người ta tiến thêm một bước, thực chất lại là triệt để cắt đứt tiên đồ đi lên.’
Quá âm hiểm độc ác!
“Phương pháp này, ban đầu là từ đâu truyền ra?”
Lời còn chưa dứt, Lữ Dương đã hiểu mình vừa hỏi một câu ngu ngốc.
Mà Lão Long Quân nghe vậy thì dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn hắn một cái, sau đó nói ra đáp án không ngoài dự đoán của hắn: “Còn có thể là từ đâu truyền ra được nữa.”
“Đương nhiên là Thánh Tông rồi.”