Tâm trạng của Lão Long Quân lúc này là sụp đổ.
Nhưng là một con rồng cổ xưa đã sống tạm bợ đến tận bây giờ, tính cách của hắn khác với người bình thường.
Đa số tu sĩ đều là lúc tâm trạng ổn định thì dám đánh dám liều, lúc sụp đổ thì tham sống sợ chết, nhưng phong cách của Lão Long Quân lại hoàn toàn ngược lại.
Hắn là lúc tâm trạng ổn định thì tham sống sợ chết.
Lúc sụp đổ thì dám đánh dám liều.
ḱyhuyen.ⓒomVì vậy vào giờ khắc này, chỉ thấy gương mặt rồng của hắn dần dần vặn vẹo, lộ ra mấy phần dữ tợn, kéo theo cả ý tượng Đại Hải Thủy quanh thân cũng dần dần biến đổi.
“Cẩn thận một chút.”
Ngang Tiêu thấy vậy nhẹ giọng nói: “Đừng tưởng con lươn già này trước đó đã dùng toàn lực, huyền diệu Quả Vị Chí Tôn của Đại Hải Thủy hắn còn chưa dùng đâu!”
Bất kể là Bách Xuyên Nạp Hợp Thanh Quang hay là Trầm Âm Yểu Minh Trọc Quang, về bản chất đều chỉ là một phần của Đại Hải Thủy, không hoàn toàn đại diện cho đạo Quả Vị này, hay nói đúng hơn, đây chỉ là huyền diệu của Đại Hải Thủy sau khi rớt khỏi ngôi vị Chí Tôn, Lão Long Quân còn giấu một chiêu sát thủ!
“Ta biết.”
Lữ Dương khẽ gật đầu, không hề vì trạng thái tồi tệ hiện tại của Lão Long Quân mà lơi lỏng cảnh giác.
ḱyhuyen.ⓒom
Còn về lời nhắc nhở của Ngang Tiêu, hắn cũng đã sớm có dự liệu.
ḱyhuyen.ⓒom‘Nói cho cùng, vẫn là Đại Hải Thủy biểu hiện lực không đủ.’
Không sai, biến hóa Thanh Trọc mà Lão Long Quân đã thi triển trước đó rất mạnh, thậm chí nếu không phải Ngang Tiêu ra tay, bản thân mình đã bị cưỡng ép trấn áp rồi.
Nhưng vậy thì đã sao?
‘So với Thành Đầu Thổ thay đổi nhân quả, Kiếm Phong Kim chém giết tương lai, Thiên Thượng Hỏa định ra quy tắc, vẫn là quá bình thường.’
Nói ngắn gọn, không đủ *siêu mẫu.
(Dịch: Siêu mẫu - ý là một thứ có sức mạnh vượt trội, mất cân bằng.)
Nếu là Đại Hải Thủy trước đây thì cũng thôi, thế nhưng hiện tại Đại Hải Thủy đã lại một lần nữa đăng lên Quả Vị Chí Tôn, sao có thể không có huyền diệu siêu mẫu?
“Tiền bối người đã thấy qua chưa?
Huyền diệu căn bản của Đại Hải Thủy.” Lữ Dương thấp giọng hỏi.
ḱyhuyen.ⓒom
Ngang Tiêu nghe vậy lắc đầu: “Không biết, lúc ta xuất thế, Đại Hải Thủy đã sớm bị đánh rớt khỏi Chí Tôn, thông tin liên quan đều đã biến mất.”
Lời này vừa nói ra, Lữ Dương tức thì nhíu chặt mày.
Đấu pháp hắn có ba không đấu, kẻ địch tu vi cao hơn hắn không đấu, kẻ địch thực lực mạnh hơn hắn không đấu, kẻ địch hoàn toàn không hiểu rõ hắn không đấu.
“Hay là… tiền bối người đến đánh?”
Lữ Dương chủ động đề nghị.
“Không cần đâu, cơ hội thế này vẫn là nên nhường cho người trẻ tuổi có gan dạ hơn như ngươi thì tốt hơn.” Ngang Tiêu không chút do dự mà lựa chọn từ chối.
Bởi vì hắn phát hiện Lữ Dương có hơi không đúng.
‘Tên súc sinh này, tuy là dựa vào Báo Thế Pháp Ngoại Thân, nhưng thực lực thể hiện ra hình như có hơi quá mạnh, hắn đã cho thứ gì vào trong?’
Thông thường mà nói, Báo Thế Pháp Ngoại Thân đều là thông qua việc nhét vào một đạo thần thức, và lượng lớn pháp lực cùng ý tượng huyền diệu để hoàn thành việc khởi động, hắn trước đó cũng làm như vậy… nhưng hắn phát hiện tình hình của Lữ Dương hình như có hơi khác, trong lúc mơ hồ thậm chí đã hơi vượt qua hắn rồi!
Điều này khiến Ngang Tiêu tức thì cảnh giác.
‘Tuy không biết hắn đã dùng thủ đoạn gì, nhưng hắn không phải là đang nghĩ đến việc dựa vào loại thủ đoạn này để vào thời khắc mấu chốt cướp đi Báo Thế Pháp Ngoại Thân của ta chứ?’
Tuy đây chỉ là nghi ngờ, nhưng Ngang Tiêu rất nhanh đã nghĩ thông suốt.
‘Bất kể có phải hay không, ta đều coi là vậy!’
Nghĩ đến đây, Ngang Tiêu tự nhiên lại càng không bằng lòng ra tay, hắn chỉ mong Lão Long Quân và Lữ Dương đánh ra lửa thật, nhân đó làm suy yếu trạng thái của Lữ Dương.
Mà tâm tư này Lữ Dương tự nhiên cũng đã phát hiện.
‘Lão quỷ trời sinh tà ác!’
Lữ Dương trong lòng thầm mắng, nhưng cũng không có ý định thỏa hiệp với Lão Long Quân, ngược lại còn lấy đủ pháp lực, chuẩn bị thật sự đối đầu với Lão Long Quân một trận.
‘Bây giờ đánh, bị thương là Báo Thế Pháp Ngoại Thân, thật sự có bị tổn hại, người đau lòng là Ngang Tiêu, còn có thể thuận tiện thăm dò được át chủ bài của Lão Long Quân và Đại Hải Thủy. Mà nếu lúc này lui, sau này không chừng chính là bản thể của ta lên, đến lúc đó người xui xẻo chính là ta.’
Trong nhất thời, bầu không khí lại một lần nữa trở nên giương cung bạt kiếm.
Thế nhưng ngay vào lúc hai bên sắp sửa lại chiến đấu, một tiếng thở dài đột nhiên vang lên: “Hai vị tiền bối, các vị thật sự đã hiểu lầm ta và Lão Long Quân rồi.”
Tiếng nói vừa dứt, một bóng người hiện ra.
Khổ Hải mở ra, nước của vô tận ý tượng tuôn ra, hắn cứ thế từ trong Khổ Hải thong thả bước ra, vững vàng mà rơi vào hiện thế.
Chính là Mục Trường Sinh!
Chỉ thấy hắn một thân bạch y, tóc dài buộc thành đuôi ngựa rủ sau đầu, bóng dáng hơi hư ảo, tuy rất yếu ớt, nhưng lại khiến người ta khó mà nắm bắt được khí cơ của hắn.
“Hừ… ngươi bây giờ bằng lòng ra ngoài rồi?”
Lão Long Quân thấy vậy nhe răng, dù sao vừa rồi hắn chính là suýt nữa vì Mục Trường Sinh mà gặp phải tai bay vạ gió, cùng Lữ Dương bắt đầu một trận sinh tử chiến đấu.
Tuy là Kim Đan trung kỳ, Động Thiên bất trụy, về cơ bản đã siêu thoát khỏi cái chết.
Nhưng vẫn sẽ đau!
Ở một bên khác, Mục Trường Sinh nghe vậy thì cười khổ một tiếng, mặt mày thành khẩn giải thích: “Tại hạ nhận đại ân của tiền bối, sao có thể để tiền bối vì ta mà gánh chịu tai họa.”
Đây là lời nói dối.
Thực tế, Mục Trường Sinh trước đó chỉ mong Lão Long Quân và Lữ Dương đánh nhau, hơn nữa đánh càng kịch liệt càng tốt, chẳng qua hắn đã tạm thời thay đổi chủ ý.
Bởi vì ngay vào lúc vừa rồi, hắn đột nhiên cảm nhận được sự thay đổi của khí vận, một luồng thôi thúc khó nói ùa lên trong lòng… cảm giác này hắn quen thuộc không thể nào hơn, chính là đến từ sự chỉ dẫn của Thiên Công đã ban cho hắn khí vận, một mực che chở hắn.
Rõ ràng, Thiên Công không hy vọng hắn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.
‘Là nể mặt Long tộc sao?’
‘Cũng đúng… Chân Long nhất tộc, thiên địa quý tộc, Lão Long Quân lại càng là một trong những người cổ xưa nhất, Thiên Công không hy vọng hắn xảy ra vấn đề cũng là chuyện hợp tình hợp lý.’
Trong lúc suy tư, Mục Trường Sinh đã đến bên cạnh Lão Long Quân.
“Vạn sự dĩ hòa vi quý.”
“Các vị tiền bối, vẫn là đừng đánh nữa, còn về Thiên Nhân Tàn Thức… tại hạ bất tài, bằng lòng cùng các vị chia sẻ thông tin trong tay.”
Tiếng nói vừa dứt, hắn liền đưa tay ra.
Chỉ thấy hắn bấm pháp quyết, ấn trước ngực, sau đó nê hoàn cung mở ra, một đạo huyền quang từ trong đó phun ra, cuối cùng bổng nhiên hóa thành một cái Quả Vị.
Vô Hữu Thiên!
Đây không phải là lần đầu tiên Lữ Dương nhìn thấy cái Quả Vị Ngoại Đạo nắm giữ sự biến đổi hư thực này, thế nhưng Vô Hữu Thiên trong tay Mục Trường Sinh giờ phút này lại khác.
Giây tiếp theo, Vô Hữu Thiên thay đổi.
Quả Vị vốn nên hư ảo, giờ phút này lại hiển hóa ra thực thể, nhìn khắp nơi rõ ràng là một chiếc gương tròn, có hai mặt đen trắng, hiện ra vô tận phù lục.
Ngay sau đó, Mục Trường Sinh liền nhẹ nhàng điểm một ngón tay.
“Đi!”
Gần như cùng lúc, chiếc gương tròn do Vô Hữu Thiên hóa thành cũng theo đó mà biến đổi, mặt màu đen nhắm thẳng vào Lão Long Quân, một đạo gương quang liền chiếu xuống.
Sau đó sự thay đổi khiến cho Lữ Dương, cho đến cả Ngang Tiêu đều phải ồ lên một tiếng liền xuất hiện: chỉ thấy Lão Long Quân bị gương quang chiếu vào, một thân thương thế do Kiếp Sát Huyền Quang đánh ra, lại vào giờ khắc này trở nên hư ảo, cùng với việc gương quang rút đi, lại càng cứ thế tự dưng biến mất!
‘Đây là…’
Lữ Dương thấy vậy tức thì hai mắt híp lại, mà giờ phút này, bản thể của Lữ Dương ở xa trong Nhân Gian Thế, bên trong Chính Đạo Kỳ một đạo thần niệm nhanh chóng truyền ra âm thanh.
“Huyền diệu của Quả Vị!”
“Hắn dùng Vô Hữu Thiên tu ra được huyền diệu của Quả Vị, nhưng Quả Vị Ngoại Đạo lấy đâu ra huyền diệu?
Có thể lấy được phương pháp của hắn không?
Đối với ta sẽ có đại dụng!”
Là Thính U Tổ Sư.
Nghe thấy lời này, ánh mắt Lữ Dương nhìn về phía Mục Trường Sinh ngày càng sâu thẳm.
Pháp tu hành Ngoại Đạo?