Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng quyền cước va chạm vang lên dữ dội.
Đồng Khai Sơn râu tóc dựng ngược, lông mày dựng đứng, từng quyền một liều mạng oanh kích Lâm Trọng, nắm đấm màu xanh đen xé toang không khí, hệt như một viên đạn pháo đang bay, tiếng rít gào nhiếp hồn phách người.
Tuy nhiên, mặc kệ Đồng Khai Sơn tốc độ ra quyền nhanh đến mức nào, thế công mạnh đến mức nào, Lâm Trọng mỗi lần đều có thể không vội vã tiếp chiêu, hơn nữa hai chân một mực đóng đinh tại nguyên chỗ, nửa bước không lùi!
Trong trận chiến ác liệt, mặt đất dưới chân hai người không chịu nổi dư ba va chạm, xuất hiện những vết nứt lít nha lít nhít, cả đình viện dường như đều đang run rẩy.
⒦yhuyen.comGạch lát gần đó trực tiếp bị nội kình chấn thành bột mịn, còn gạch lát cách đó hơi xa thì hóa thành những mảnh vỡ nhỏ bằng ngón tay, bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng.
Mấy võ giả không kịp né tránh, bị mảnh vỡ gạch lát đánh trúng, lập tức đầu vỡ máu chảy, những võ giả khác chỉ sợ gặp phải kết cục tương tự, lấy tay che đầu, liên tục lùi lại, kéo giãn khoảng cách với hai người.
Đương nhiên, cũng có một chút võ giả tự cho mình bản lĩnh cao, gan dạ, hoặc là võ giả xem đến say mê, chẳng những không lùi lại, ngược lại còn tiến lên mấy bước, muốn nhìn càng thêm rõ ràng hơn một chút.
"Đồng trưởng lão thua rồi." Trần Hàn Châu ngồi ở vị trí đầu bỗng nhiên nói.
Thật ra, cho dù Trần Hàn Châu không nói, những người khác cũng nhìn ra được.
Đối mặt với mãnh công như cuồng phong bạo vũ của Đồng Khai Sơn, Lâm Trọng ứng đối tự nhiên, vừa nhìn đã biết là chưa dùng hết sức lực, cứ tiếp tục thế này, Đồng Khai Sơn thất bại chỉ là vấn đề sớm muộn.
⒦yhuyen.com
Cung Nguyên Long thần sắc âm trầm, sâu trong con ngươi có một tia chấn kinh khó mà phát giác, ánh mắt vẫn luôn khóa chặt trên người Lâm Trọng, nhịn không được hỏi: "Sư huynh, tiểu tử tên Lâm Trọng kia, rốt cuộc là cảnh giới gì?"
⒦yhuyen.com"Yên tâm, hắn vẫn là Hóa Kình đỉnh phong, cũng không có bước đi kia."
Cho dù tình thế bất lợi cho Vô Cực Môn, Trần Hàn Châu vẫn khí định thần nhàn, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng, thể hiện thành phủ sâu không lường được.
"Đã như vậy, vì sao công kích của Đồng trưởng lão lại không có tác dụng chứ?"
"Đồng trưởng lão trời sinh thần lực, tố chất cơ thể vượt xa võ giả bình thường, nhưng Lâm Trọng bất luận là lực lượng hay tố chất cơ thể, đều mạnh hơn Đồng trưởng lão, vì vậy Đồng trưởng lão mới rơi vào thế hạ phong."
Trần Hàn Châu nheo mắt lại, bùi ngùi nói: "Thảo nào hắn dám đến tận cửa khiêu chiến, quả thật có bất phàm chi xứ, thực lực và thiên tư như thế này, mạnh hơn đệ tử của chúng ta nhiều."
Nghe Trần Hàn Châu nói như vậy, chúng nhân Vô Cực Môn bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời lại sinh ra sự kiêng kị mãnh liệt đối với Lâm Trọng, càng thêm kiên định quyết tâm giết chết hắn.
Trên sàn đấu.
Đồng Khai Sơn một hơi oanh ra mấy chục quyền, tuy thế công kinh người, nhưng lại không gây ra chút thương tổn nào cho Lâm Trọng, hắn không khỏi nóng nảy bồn chồn, hai mắt dần dần xuất hiện tia máu, tựa như một con dã thú đang lâm vào bờ vực sụp đổ.
"Vì sao? Rốt cuộc vì sao? Vì sao tên gia hỏa này còn không chết đi!"
⒦yhuyen.com
Một âm thanh điên cuồng gào thét trong đáy lòng Đồng Khai Sơn.
Dưới sự thúc đẩy của âm thanh này, Đồng Khai Sơn tốc độ xuất thủ càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng thậm chí hoàn toàn từ bỏ phòng ngự, dốc sức tấn công, cho dù có liều mạng với Lâm Trọng đến mức lưỡng bại câu thương cũng sẽ không tiếc.
Nhưng, Lâm Trọng lại sao có thể để hắn toại nguyện.
Sở dĩ Lâm Trọng vẫn luôn giữ thế phòng thủ, không phải là sợ hãi Đồng Khai Sơn, mà là để tiết kiệm thể lực.
Bởi vì hắn biết mình hôm nay sẽ phải đối mặt với xa luân chiến, càng về sau đối thủ càng lợi hại, cho nên một chút sức lực cũng không thể lãng phí.
Theo hơi thở của Đồng Khai Sơn dần trở nên hỗn loạn, Lâm Trọng nhạy bén nhận ra cơ hội đã đến.
"Hô!"
Đồng Khai Sơn lại một quyền oanh ra, đánh thẳng vào đầu Lâm Trọng, kình lực bùng nổ, thế như lũ ống xả xuống, nhưng lại bị Lâm Trọng dễ dàng né tránh.
"Ngươi cái tên tạp chủng nhỏ bé, con chuột thối tha, có bản lĩnh thì đừng trốn!"
Chiêu thức liên tiếp thất bại, ngay cả góc áo của Lâm Trọng cũng không chạm tới, Đồng Khai Sơn không thể kìm được, trực tiếp buột miệng mắng to.
Lâm Trọng nghe vậy, ánh mắt bỗng lạnh đi.
"Thôi được, đã ngươi muốn chết, vậy ta liền thành toàn cho ngươi."
Ánh sáng lạnh trong mắt Lâm Trọng lóe lên, rút hai chân khỏi mặt đất, sau đó thân hình nhoáng một cái, không có bất kỳ dấu hiệu nào, bỗng dưng xuất hiện ngoài bốn mét.
Hai chân hắn tách ra trước sau, đầu gối hơi cong, thân trên nghiêng về phía trước, một tay dựng ở trước ngực, tay còn lại giấu ở bên hông, bày ra một tư thế dễ phát lực nhất.
"Cuối cùng cũng chịu sử xuất toàn lực rồi?"
Đồng Khai Sơn nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng hếu, phối hợp với biểu cảm vặn vẹo, trông vô cùng hung tợn: "Đến đây, để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!"
Trong lúc nói chuyện, Đồng Khai Sơn hai quyền đấm lồng ngực một cái, toàn bộ thân thể đột nhiên bành trướng một vòng lớn, bề mặt da thịt xuất hiện một tầng ánh sáng màu vàng kim nhạt, đây là dấu hiệu của việc luyện công phu hoành luyện ngoại gia đến cảnh giới đại thành.
Lâm Trọng môi mím chặt, không nói một lời, chỉ có ý lạnh trong mắt càng thêm nồng đậm.
Khi lời của Đồng Khai Sơn vừa dứt, chân trái hắn bỗng nhiên dùng sức đạp một cái, chợt thân hình bạo khởi!
"Ầm!"
Mặt đất cứng rắn dưới chân Lâm Trọng đột nhiên nổ tung, bị hắn đạp ra một cái hố cạn vuông vắn khoảng một thước, ở chính giữa cái hố cạn là một dấu chân sâu mấy tấc.
Mượn lực từ cú đạp này, Lâm Trọng hệt như phù quang lược ảnh, trong nháy mắt vượt qua mấy mét khoảng cách, xuất hiện trước người Đồng Khai Sơn, nắm đấm màu bạc đen trực tiếp lao ra!
Hổ Hình Pháo Kình!
"Gào!"
Trong không khí, chợt vang lên tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc.
Thế công xuất thủ của Lâm Trọng không tính là kinh người, ít nhất không thể so sánh với Đồng Khai Sơn, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác vô kiên bất tồi, dường như bất cứ sự vật gì cũng không thể cản được cú đấm kia.
"Hả?"
Trần Hàn Châu đang quan chiến ở bên cạnh ánh mắt ngưng lại, có chút kinh ngạc nhíu lông mày.
Phùng Tường Vân, Cung Nguyên Long, Hứa Uy Dương ba người phản ứng như đúc cùng một khuôn với Trần Hàn Châu, với nhãn lực của bọn họ, tự nhiên có thể nhìn ra điểm đáng sợ của cú đấm kia của Lâm Trọng.
"Một quyền kia lợi hại quá!"
Vương Mục mặt trầm như nước, hai mắt tinh quang lấp lánh, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Lâm Trọng: "Kình lực ẩn chứa bên trong, viên mãn vô lậu, Hình Ý Quyền của Lâm huynh, đã đạt đến cảnh giới đại xảo nhược chuyết, phản phác quy chân, nếu đổi lại là ta, cũng không chắc chắn có thể tiếp được mà hoàn hảo vô tổn, Đồng Khai Sơn lần này nguy hiểm rồi."
"So với một tháng trước, thực lực của hắn lại tiến bộ rất nhiều, không hổ là đối thủ mà ta coi trọng."
Ninh Tranh một tay nâng cằm, tư thế có chút lười nhác, thần sắc nhìn như lơ đãng, nhưng thực chất tất cả sự chú ý đều tập trung ở trên người Lâm Trọng.
Phương Vân Bác, Ngụy Tử Khanh cùng các trưởng lão Ẩn Đường Vô Cực Môn khác, cũng như các đệ tử chân truyền như Trình Phong, Từ Chân, tuy nhãn lực cao thấp khác nhau, nhưng ít ra khả năng phán đoán cơ bản vẫn còn.
Khi Lâm Trọng đánh ra cú đấm kia, tất cả bọn họ đều không hẹn mà cùng lộ vẻ kinh hãi, trái tim nhấc đến cổ họng.
Còn Đồng Khai Sơn, với tư cách là người trong cuộc, cảm nhận càng thêm sâu sắc.
"Không ổn rồi!"
Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt khiến toàn thân lông tơ của Đồng Khai Sơn dựng đứng, trong mũi hắn dường như ngửi được mùi vị của tử vong.
Trong cảm nhận của Đồng Khai Sơn, thứ đang oanh kích về phía hắn không phải một quyền, mà là một ngọn núi lớn, kình lực cường hoành bá đạo như dung nham, muốn tan rã hoàn toàn hắn!
Nguy hiểm!
Cực kỳ nguy hiểm!
Tốc độ xuất thủ của Lâm Trọng quả thực quá nhanh, đến mức Đồng Khai Sơn căn bản không kịp làm động tác né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm màu bạc đen kia càng ngày càng gần mình.