Chương 1454: Cường Giả Đối Quyết

Lâm Trọng _hiểu rõ_ _chính mình_ cùng Tiết Huyền Uyên _chênh lệch_. Tiết Huyền Uyên _đã sớm_ _đạt đến_ Đan Kình nhiều năm, _đã sớm_ _bước vào_ _cảnh giới_ _Tam Hoa Tụ Đỉnh_, _thậm chí_ _có khả năng_ chạm đến _Ngũ Khí Triều Nguyên_, Lâm Trọng _lấy gì mà sánh với_ hắn? _Tự tin_ _không phải_ _tự đại_, _ngạo cốt_ _không phải_ _ngạo khí_. Lâm Trọng _rất_ _rõ ràng_ Tiết Huyền Uyên _mạnh đến mức nào_, _dù vậy_, hắn _cũng_ _tuyệt đối_ _không_ _lùi lại_ _nửa bước_. _Điểm khác biệt giữa_ _dũng giả_ và _kẻ hèn nhát_ _nằm ở chỗ_, _kẻ hèn nhát_ _chỉ dám_ _ức hiếp_ _những người_ _nhỏ yếu_ _hơn mình_, còn _dũng giả_, _lại_ _dám_ _phát khởi_ _khiêu chiến_ _với_ _những người_ _mạnh hơn mình_. Veronica _còn muốn_ _nói chút gì_, _nhưng_ _bị_ Lâm Trọng _dùng_ _ánh mắt_ _ngăn lại_. кyhuyen.comLâm Trọng _thẳng tắp_ _nhìn về phía_ Tiết Huyền Uyên, _hai tay_ _rũ xuống_ _bên cạnh_ _chậm rãi_ _nắm chặt_, _không_ _hề_ _có bất kỳ_ _lời thừa_ _nào_, _dứt khoát_ _lưu loát_ _phun ra_ _một chữ_: "Tốt!" _Lời vừa dứt_, _thân thể của hắn_ _rung một cái_ _rồi run lên_. "Rắc rắc!" _Cùng với_ _tiếng xương cốt va chạm_ _dày đặc_ _như hạt đậu nổ_, _thân hình_ Lâm Trọng _tự nhiên_ _cất cao_ _ba tấc_, _trong nháy mắt_ _vượt quá_ _hai mét_, _cơ bắp_ _chắc chắn_ _cân đối_ _theo đó_ _bành trướng_, _giống như_ _thổi_ _khí cầu_, _khiến_ _bộ_ _hợp kim khảm giáp_ _căng phồng_. _Chỉ_ _thời gian một cái nháy mắt_, Lâm Trọng _đã biến thành_ _tiểu cự nhân_ _cao chín thước_, _cường tráng_ _khôi ngô_, _hai mắt_ _lạnh lẽo_ _bắn ra điện quang_, _khí tức_ _kinh khủng_ _giống như_ _sóng to gió lớn_, _càn quét_ _bốn phương tám hướng_. _Thế nhưng_, _tuy rằng_ _thân hình_ Lâm Trọng _biến lớn_, _nhưng_ _lại_ _không_ _hề_ _có vẻ_ _ung nhũng_, _tỷ lệ_ _vóc người_ _có thể nói_ _hoàn mỹ_, _làn da_ _trần trụi_ _bên ngoài_ _giống như_ _ngọc thạch_, _tạo cảm giác_ _kiên cố_ _không thể phá vỡ_. "Oa!"
кyhuyen.com _Nhìn thấy_ _biến hóa kinh người_ _trên người_ Lâm Trọng, Veronica _không nhịn được_ _phát ra_ _một tiếng kinh ngạc_, _con ngươi_ _xanh lam_ _đột nhiên_ _mở to_, _sâu trong đồng tử_ _lóe lên_ _thần thái_ _khác lạ_.
кyhuyen.comTiết Huyền Uyên _mặt trầm như nước_, _biểu cảm_ _không_ _hề_ _có chút_ _gợn sóng_, _không ai biết_ _trong lòng hắn_ _đang suy nghĩ_ _gì_. _Tạ Húc_ _đứng sau_ Tiết Huyền Uyên _nheo mắt lại_, _cơ bắp_ _mi tâm_ _giật giật_, _bàn tay_ _nắm_ _chuôi đao_ _lúc nào không hay_ _đã thấm đẫm_ _mồ hôi lạnh_, _từ đó có thể thấy_ _áp lực_ _lớn đến mức nào_. _Trong_ _cảm nhận_ _của_ _Tạ Húc_, Lâm Trọng _sau khi biến thân_ _đơn giản giống như_ _một con_ _Hồng Hoang_ _cự thú_, _cả cảm giác áp bách_ _lẫn_ _mức độ uy hiếp_ _đều_ _tăng gấp bội_. _Các thành viên_ _Bách Quỷ Môn_ và _Chúng Thần Hội_ _xung quanh_ _vô thức_ _lùi lại_, _ánh mắt_ _nhìn về phía_ Lâm Trọng _tràn đầy_ _kinh hoàng_ và _sợ hãi_, _tựa như_ _phàm nhân_ _nhìn thấy_ _thần chi_ _cao cao tại thượng_. _Đan Kình_ _Đại Tông Sư_ _thời_ _cổ đại_ _được_ _gọi là_ _Lục Địa Thần Tiên_, _đương nhiên_ _không phải_ _là lời nói suông_. _Đó là_ _một loại_ _tầng cấp sinh mệnh_ _mà_ _người bình thường_ _không thể nào_ _hiểu được_, _hoàn toàn_ _thoát ly_ _phàm thai nhục thể_, _bước lên_ _cấp độ siêu phàm_, _có_ _các loại_ _năng lực_ _không thể tưởng tượng nổi_. "Thì ra_ _lúc nãy_ _khi giao thủ_ _với_ Alfredo _các hạ_, hắn _vẫn chưa_ _dùng hết_ _bản lĩnh thật sự_." Gregory _từ xa_ _nhìn_ Lâm Trọng, _người_ _hoàn toàn khác_ _so với trước đó_, _nuốt nước miếng một cái_ _thật mạnh_, _trong lòng_ _không biết là_ _căm hận_ _hay_ _may mắn_: "_Võ giả_ _Viêm Hoàng_... _chẳng lẽ_ _đều_ _mạnh mẽ_ _như vậy sao_? _May mắn là_ _ta kịp thời_ _ngăn cản_ _sự_ _xung động_ _của_ _những người khác_, _nếu không_ _hậu quả_ _khó mà lường được_." _Trước_ _ngày hôm nay_, Gregory _tuy rằng_ _từng nghe nói_ _về_ _chiến tích_ _của_ Lâm Trọng, _ngoài mặt_ _cũng_ _duy trì_ _trình độ nhất định_ _sự_ _cẩn trọng_, _nhưng_ _thực tế_ _hoàn toàn_ _không xem_ Lâm Trọng _ra gì_.
кyhuyen.com _Thế nhưng_ _cái chết thảm_ _của_ Alfredo, _lại giống như_ _một đòn giáng mạnh vào đầu_, _đánh thức_ Gregory _từ_ _giấc mộng_ _cuồng vọng tự đại_, _bắt đầu_ _nhận rõ_ _thực tế_ _tàn khốc_. _Tuy rằng_ Gregory _không thể_ _hiểu được_ _sức mạnh_ Lâm Trọng _thể hiện ra_, _nhưng hắn hiểu được_ _một điều_, _đó chính là_ _trong số_ _những người bọn họ_, _không một ai_ _là đối thủ_ _của_ Lâm Trọng. _Ngay cả_ Alfredo, _người có_ _thực lực_ _mạnh nhất_ và _địa vị cao nhất_ _cũng đã chết_, _cho dù_ _bọn họ_ _ùa lên_, _thì_ _lại có thể_ _tạo được_ _tác dụng_ _gì_? _Nếu như_ _không có_ _cường giả_ _trấn giữ_, _số lượng_ _nhiều hay ít_ _cũng vô nghĩa_, _chẳng qua chỉ là_ _một đám_ _cừu non_ _đối mặt_ _với_ _sói đói_ _mà thôi_. _Nghĩ đến đây_, Gregory _quay đầu_ _nhìn về phía_ Tiết Huyền Uyên. Tiết Huyền Uyên _vẫn_ _là_ _bộ dạng_ _ung dung_ _không vội_, _thanh thản_, _hai chân_ _hơi mở_, _đứng_ _bất đinh bất bát_, _một tay_ _rũ xuống_ _bên người_, _một tay_ _chắp sau lưng_, _phong thái_ _tông sư_ _mười phần_. Gregory _thấy vậy_, _không khỏi_ _hơi_ _tăng thêm_ _mấy phần_ _tự tin_. "Kế sách_ _hiện tại_, _chỉ có thể_ _dựa vào_ _Bách Quỷ Môn_ _mà thôi_." Gregory _siết chặt_ _nắm đấm_, _đáy mắt_ _lặng lẽ_ _lóe lên_ _một tia_ _vẻ tàn nhẫn_: "Bọn họ_ _tốt nhất_ _đánh_ _ngươi chết ta sống_, _như vậy_ _chúng ta_ _có thể_ _ngư ông đắc lợi_!" _Bách Quỷ Môn_ _chưa từng_ _thật sự_ _tin tưởng_ _Chúng Thần Hội_, _mà_ _Chúng Thần Hội_ _cũng_ _có khác gì đâu_? _Hai bên_ _đều_ _ôm_ _ý đồ xấu_, _chẳng qua_ _là_ _lợi dụng lẫn nhau_ _mà thôi_. _Một khi_ _Bách Quỷ Môn_ và Lâm Trọng _đánh đến_ _hai bên đều bị thương_, _Chúng Thần Hội_ _tuyệt đối_ _không ngại_ _bỏ đá xuống giếng_, _làm_ _ngư ông đắc lợi_ _một lần_. _Trên sân_. "Hô!" Lâm Trọng _há_ _môi_, _phun ra_ _một luồng_ _khí lưu_ _màu trắng tinh khiết_. _Luồng_ _khí lưu_ _kia_ _rộng khoảng_ _hai ngón tay_, _thẳng tắp_ _như kiếm_, _toàn thân_ _như thể_ _thực chất_, _bắn ra_ _hai mét_ _rồi mới_ _từ từ_ _tan biến_. Lâm Trọng _mí mắt_ _buông xuống_, _nội kình_ _hùng hồn_ _bàng bạc_ _vận hành_ _dọc theo_ _kinh mạch_, _truyền khắp_ _tứ chi bách hài_, _thấm sâu_ _vào_ _từng_ _khí quan_, _từng_ _xương cốt_, _từng tấc_ _cơ bắp_. _Nếu như_ _giờ phút này_ _áp sát_ _cơ thể_ Lâm Trọng _lắng nghe_ _kỹ càng_, _sẽ_ _phát hiện_, _trong cơ thể hắn_ _đang vang lên_ _tiếng_ _lôi âm_ _không dứt_. _Tiếng_ _lôi âm_ _rất nhỏ_, _gần như_ _không nghe thấy_. _Trừ_ Lâm Trọng _ra_, _không_ _có bất kỳ_ _ai_ _có thể_ _nghe thấy_, _kể cả_ Tiết Huyền Uyên _đang đứng cách_ _mấy trượng_. _Sau_ _sấm mùa xuân_, _chính là_ _mưa xuân_. _Mưa xuân_ _tưới nhuần_ _vạn vật_ _trong im lặng_. _Khi_ _tiếng_ _lôi âm_ _cũng_ _quy về_ _im lặng_, _nghĩa là_ _bộ_ _luyện thể bí pháp_ _này_ _cuối cùng_ _đã đạt đến_ _đại thành_. Tiết Huyền Uyên _vẫn luôn_ _quan sát_ Lâm Trọng, _chứ không_ _thờ ơ_ _như_ _vẻ bề ngoài_. _Võ ngạn_ _có câu_: "_Quyền_ _sợ_ _thiếu niên_ _mạnh mẽ_." _Là_ _một_ _lão giang hồ_ _kinh nghiệm phong phú_, Tiết Huyền Uyên _sao có thể_ _không hiểu_ _đạo lý_ "_loạn quyền_ _đánh chết_ _lão sư phụ_" _chứ_? _Mỗi một vị_ _cường giả_ _nổi bật_ _từ_ _hàng vạn người_, _bất kể_ _trẻ tuổi_ _đến đâu_, _đều_ _đáng được_ _đối đãi_ _nghiêm túc_, _xét khắp_ _võ thuật giới_, _những ví dụ_ _lật thuyền trong mương_ _còn ít hay sao_? _Sự_ _khinh thị_ Tiết Huyền Uyên _thể hiện ra_, _càng giống như_ _một lớp_ _ngụy trang_, _dùng để_ _làm_ Lâm Trọng _mất cảnh giác_. _Nếu như_ Lâm Trọng _vì vậy mà_ _buông lỏng_ _cảnh giác_, _cuối cùng_ _nhất định_ _sẽ_ _phải chịu_ _một tổn thất lớn_. "_Ngươi_ _quả thực_ _rất mạnh_, _tuổi còn trẻ_ _mà đã_ _luyện_ _gân cốt_ _tề minh_ _đến_ _cảnh giới như vậy_, _dù cho_ _năm đó_ _khi_ _bản tọa_ _cũng_ _bằng tuổi_ _ngươi_ _cũng_ _còn thua kém_ _một chút_." Tiết Huyền Uyên _không nhanh không chậm_ _xắn_ _ống tay áo_, _để lộ_ _hai bàn tay_ _giống như_ _lão nông_ _nơi thôn dã_, _mu bàn tay_ và _lòng bàn tay_ _đầy_ _chai sạn_, _hoàn toàn không hợp_ _với_ _thân phận của hắn_: "_Nhưng_, _ngươi_ _cho rằng_ _như vậy_ _là có thể_ _đánh bại_ _bản tọa_, _thì_ _e là_ _quá ngây thơ_." Lâm Trọng _ánh mắt_ _lạnh lùng_, _bất kể_ Tiết Huyền Uyên _nói gì_, _cũng không_ _mở miệng_ _đáp lại_. _Dù sao_ _sớm muộn gì cũng_ _phải_ _thấy_ _kết quả thật_ _dưới tay_, _cần gì phải_ _lãng phí_ _tinh lực_ _mà_ _tranh cãi_ _vô ích_ _với đối phương_? "_Thôi được_, _bản tọa_ _sẽ_ _cho ngươi_ _thấy_, _Đan Kình_ _Đại Tông Sư_ _chiến đấu_ _như thế nào_." Tiết Huyền Uyên _cười_ _thâm trầm_, _sải bước_, _không nhanh không chậm_ _tiến về phía_ Lâm Trọng. "Đông!" _Khi_ Tiết Huyền Uyên _bước_ _bước đầu tiên_, _trong cơ thể_ _đột nhiên_ _truyền ra_ _một tiếng_ _nổ như sấm sét_, _bộ_ _luyện công phục_ _rộng thùng thình_ _tự động_ _không cần gió_, _từng sợi tóc_ _dựng ngược_ _lên trời_. _Rồi đến_ _bước thứ hai_. _Cùng với_ _tiếng bước chân_ _trầm đục_, _tóc_ Tiết Huyền Uyên _nhanh chóng_ _từ_ _bạc_ _chuyển thành_ _đen_, _nếp nhăn_ _trên trán_ _bắt đầu_ _biến mất_, _lưng_ _hơi khom_ _trở nên_ _thẳng tắp_, _làn da_ _trở nên_ _căng và săn chắc_, _cả người_ _trông_ _trẻ ra_ _ít nhất_ _hai mươi tuổi_.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị