?
Trong cuộc đối thoại bình thường giản dị ngươi một lời ta một câu như vậy, thời gian trôi qua rất nhanh, Dương Doanh cuối cùng cũng giúp Lâm Trọng băng bó vết thương trên tay, đồng thời dùng rượu thuốc bôi khắp những chỗ bị thương trên toàn thân Lâm Trọng.
Làm xong tất cả những điều này, bất kể là Lâm Trọng hay Dương Doanh đều như trút được gánh nặng.
"Bây giờ mau trở về phòng ngủ đi." Lâm Trọng đứng lên vận động cơ thể một chút, nhìn một cái lên đồng hồ treo tường, nói với Dương Doanh, "Sắp một giờ rồi, ngày mai ngươi còn phải đi học."
"Ngày mai là chủ nhật, chúng ta được nghỉ." Dương Doanh hé miệng cười một tiếng.
ⓚyhuyen.com"Vậy thì thật là tốt, ngày mai ngươi có thể theo ta đến một nơi."
"Nơi nào vậy ạ?"
"Cửa hàng 4S, ta dự định mua một chiếc xe, bằng không thì ngày thường rất bất tiện." Lâm Trọng mặc vào áo T-shirt, "Chúng ta bây giờ đã có tiền rồi, không cần thiết phải làm oan chính mình nữa, thứ cần mua thì cứ mua."
"Vâng, được ạ." Dương Doanh vui vẻ gật đầu.
Nghe thấy Lâm Trọng muốn mua xe, Dương Doanh cũng giống như tất cả các thiếu nữ khác, vui mừng nhảy nhót không thôi.
"Vậy ta đi ngủ trước đây, Lâm đại ca ngủ ngon." Dương Doanh vẫy tay với Lâm Trọng, đi trở về phòng của mình.
ⓚyhuyen.com
Lâm Trọng tu luyện Long Hổ Kình trong phòng khách một lúc, đợi đến khi toàn thân nóng lên, ám kình vận chuyển khắp toàn thân mới trở lại phòng ngủ, nằm uỵch xuống giường, nhắm mắt lại.
ⓚyhuyen.com"Ầm ầm ầm!"
Khoảng nửa giờ sau, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tràng tiếng sấm, ngay sau đó là trận mưa to như trút nước đổ xuống.
Ngay sau khi tiếng sấm vang lên không lâu, cửa phòng ngủ của Lâm Trọng lặng lẽ mở ra, một bóng hình xinh đẹp thanh tú động lòng người rón rén bước vào.
"Lâm đại ca, huynh ngủ rồi sao?" Dương Doanh dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu hỏi.
Vừa đúng lúc này ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng sấm nổ, cơ thể Dương Doanh run một cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra thần sắc sợ hãi.
Lỗ tai Lâm Trọng động đậy, không mở mắt, cũng không trả lời Dương Doanh.
Thật ra hắn đã tỉnh lại từ lúc Dương Doanh mở cửa, nhưng cảm thấy giả vờ ngủ vẫn tốt hơn.
Dương Doanh để hai tay trước người, mười ngón tay đan vào nhau, ánh mắt lảng tránh, biểu tình trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ không ngừng thay đổi, lúc thì sợ hãi, lúc thì ngượng ngùng, nhất thời do dự không quyết.
"Ầm ầm ầm!"
ⓚyhuyen.com
Lại là một tiếng sấm nổ.
Cơ thể Dương Doanh lại run lên một cái, hai tay bịt lấy lỗ tai, không còn do dự nữa, nhẹ tay nhẹ chân đi đến bên giường, trước tiên cẩn thận quan sát Lâm Trọng vài lần, xác nhận Lâm Trọng chưa tỉnh lại mới cẩn thận từng li từng tí bò lên giường, nằm xuống sát bên cạnh Lâm Trọng.
Sau khi nằm xuống bên cạnh Lâm Trọng, cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ trên người hắn, cơ thể Dương Doanh cuối cùng cũng không còn run rẩy, nàng thở ra một hơi dài, thân thể mềm mại lập tức thả lỏng, cơn buồn ngủ ập tới, rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp.
Dương Doanh thì ngủ rồi, người bị mất ngủ lại biến thành Lâm Trọng.
Bởi vì Dương Doanh áp sát quá chặt, khoảng cách với hắn cũng quá gần.
Tư thế ngủ của Lâm Trọng rất đoan chính, cơ thể thẳng tắp, hai tay đặt bên người, đây là thói quen tốt được rèn luyện trong quân đội.
Mà Dương Doanh lại nằm nghiêng, thân thể mềm mại áp sát vào cánh tay của hắn, Lâm Trọng dù không động đậy cũng có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng từ trên người Dương Doanh, cảm nhận được sự mềm mại, rắn rỏi trước ngực nàng.
Phần mềm mại đó nâng lên hạ xuống theo nhịp thở đều đặn của Dương Doanh, ngày càng áp sát vào cơ thể Lâm Trọng, càng chết là, lục cảm của Lâm Trọng lại vô cùng nhạy bén, muốn không để ý cũng rất khó làm được.
Lâm Trọng hít thật sâu một hơi, nhẫn nại sự bồn chồn trong nội tâm, bài trừ mọi tạp niệm trong đầu, lúc này mới khó khăn chống lại sự cám dỗ của ma quỷ, từ từ tìm lại sự bình tĩnh, ép mình chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, Lâm Trọng đang miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên bị một vật nặng đè trên lồng ngực làm cho tỉnh giấc.
Hắn mở mắt ra, không khỏi dở khóc dở cười.
Không biết từ lúc nào, Dương Doanh đã từ ngủ bên cạnh hắn biến thành nằm nhoài trên người hắn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ gần trong gang tấc, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận, sống mũi cao thẳng cùng với đôi lông mày cong cong đều có thể chạm tới, thậm chí cả hàng lông mi rậm rạp cũng thấy rõ.
Bên dưới cổ áo ngủ lộ ra một vệt tuyết trắng, tựa như hai con thỏ ngọc phấn nộn vô cùng quyến rũ.
Lâm Trọng khẽ động người, hai tay đỡ lấy vòng eo thon nhỏ vừa một nắm của Dương Doanh, muốn dời nàng ra khỏi người mình.
Dù sao thì tư thế này cũng thật sự có chút quá mập mờ, đợi đến khi Dương Doanh tỉnh lại, nếu nhìn thấy một màn này, có lẽ sẽ xấu hổ đến mức muốn đào một cái địa động chui vào.
Nhưng tay của hắn vừa đụng tới vòng eo thon của Dương Doanh, cơ thể nàng liền run lên, trong miệng kêu lên một tiếng, mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Vài giây sau, mắt Dương Doanh lập tức trợn tròn, cùng Lâm Trọng mắt to trừng mắt nhỏ.
Hai người nhìn nhau ngơ ngác, không ai nói lời nào.
Sự trầm mặc như vậy kéo dài khoảng vài phút, Dương Doanh cuối cùng cũng ý thức được chuyện gì đã xảy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết đột nhiên đỏ bừng, lan đến tận gốc cổ, ngay cả lỗ tai cũng đỏ rực.
Nàng không nói tiếng nào bò dậy khỏi người Lâm Trọng, nhảy xuống giường không kịp cả mang dép lê, vặn vẹo cái mông nhỏ chạy ra ngoài, lúc ra cửa còn không quên đóng cửa phòng giúp Lâm Trọng.
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của Dương Doanh, trên mặt Lâm Trọng không nhịn được lộ ra nụ cười.
Bị Dương Doanh làm cho một trận như vậy, hắn không thể ngủ lại được nữa, thực tế thì hắn cũng không ngủ được bao nhiêu.
Lâm Trọng dứt khoát rời giường, làm một động tác ưỡn ngực, lại làm một động tác duỗi người, lập tức toàn thân xương cốt phát ra một tràng tiếng lốp bốp giòn tan.
Để có thể cho Dương Doanh an tâm đi vào giấc ngủ, hắn suốt cả đêm không hề động đậy, cơ bắp và xương cốt đều sắp cứng đờ, lúc này cuối cùng cũng có cơ hội hoạt động cơ thể, cảm giác thoải mái đó thì khỏi phải nói.
Mấy giờ sau đó, Dương Doanh đều trốn tránh Lâm Trọng, không chịu gặp mặt hắn, ngay cả ăn sáng cũng bưng vào phòng ngủ ăn.
Lâm Trọng vốn dĩ nghĩ rằng nàng sẽ trốn như vậy cả ngày, đang cân nhắc có nên một mình đi mua xe không thì Dương Doanh cuối cùng cũng từ trong phòng ngủ đi ra.
Dương Doanh đã thay một bộ quần áo, phía trên là một chiếc T-shirt màu trắng, trước ngực có vẽ hình chuột Mickey, phía dưới là một chiếc quần bò, hai bắp đùi thẳng tắp thon dài khép chặt vào nhau, toàn thân tỏa ra hơi thở thanh tân động lòng người.
Dương Doanh cúi đầu đi đến bên cạnh Lâm Trọng, cũng không dám nhìn Lâm Trọng một cái.
Dù đã qua lâu như vậy, nhưng trên mặt Dương Doanh vẫn còn vệt hồng chưa tan, từ đó có thể nhìn ra nàng da mặt mỏng đến mức nào, trong lòng xấu hổ đến đâu.
Để tránh kích thích đến nàng, Lâm Trọng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Tiểu Doanh, chuẩn bị xong rồi thì chúng ta bây giờ ra cửa đi."
Dương Doanh "ừm" một tiếng, giương mắt lên liếc Lâm Trọng một cái, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Lâm Trọng, lại vội vàng cúi thấp xuống.
Hai người một trước một sau đi ra khỏi nhà, Lâm Trọng ở phía trước, Dương Doanh ở phía sau.
Dương Doanh đi theo sau lưng Lâm Trọng từng bước, giống như một cô vợ nhỏ bị ủy khuất.
Vừa mới ra khỏi cửa không lâu, điện thoại của Lâm Trọng đột nhiên vang lên.
"Alô, Lâm đại ca, hôm nay làm gì thế, chúng ta được nghỉ rồi." Điện thoại vừa tiếp thông, trong điện thoại liền vang lên giọng nói tràn đầy sức sống của Quan Vi.
"Ta và Dương Doanh hôm nay dự định đi mua xe, ngươi có muốn cùng đi không?" Lâm Trọng cũng đã mấy ngày không gặp Quan Vi, tuy mỗi đêm đều gọi điện thoại, nhưng đối với cô nhóc hoạt bát đáng yêu này cũng thật sự có chút nhớ.
"Đương nhiên là phải đi rồi, Lâm đại ca hai người đang ở đâu?" Ở đầu dây bên kia, Quan Vi bật dậy khỏi giường, vội vàng bắt đầu mặc quần áo.
"Gặp nhau ở cửa tiệm mì nhỏ của lão bá Liêu đi."
"Được, Lâm đại ca chờ ta, ta qua ngay đây!" Quan Vi vội vàng nói một câu rồi cúp máy.
()