Khu Long Đường. Viết đến đây tôi hi vọng độc giả nhớ kỹ tên miền của chúng tôi.
Thân ảnh Khổng Lập Gia và Tống Hiên xuất hiện gần một bãi cát.
Vị trí nơi đây vắng vẻ, xa rời khu vực thành thị, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, thảm thực vật tươi tốt, bình thường hiếm có người đặt chân đến, hơn nữa còn nằm gần bờ biển, có thể nói là một chỗ ẩn thân cực tốt.
Hai người đứng dưới một cây dừa, biểu tình u ám, không khí trầm ngưng, không ai có tâm tư mở miệng nói chuyện.
Khụ khụ khụ...
ⓚyhuyen.comTống Hiên đột nhiên dùng tay che miệng lại, ho khan dữ dội.
Trọn vẹn ho hơn mười giây mới miễn cưỡng ngừng lại, hắn xòe bàn tay ra, một vũng máu đỏ tươi chói mắt vô cùng.
"Cảm thấy thế nào?" Khổng Lập Gia nghiêng đầu hỏi.
"Không tốt lắm."
Tống Hiên vận chuyển nội tức, làm lòng bàn tay thấm máu tươi bốc hơi hết sạch, sau đó chậm rãi lắc đầu, không cố ý che giấu sự yếu ớt của mình: "Ít nhất phải tĩnh dưỡng hơn nửa năm."
Đan Kính Đại Tông Sư thể phách cường tráng, sinh cơ tràn đầy, sức mạnh hồi phục kinh người, không thể so với võ giả bình thường, cần tĩnh dưỡng hơn nửa năm, đã được xem là vết thương khá nghiêm trọng rồi.
ⓚyhuyen.com
Khổng Lập Gia nghe vậy, không khỏi im lặng không nói gì.
ⓚyhuyen.comTình cảnh chật vật của bọn họ lúc này, có thể dùng câu "tổn thất cả vợ lẫn quân" để hình dung.
Thù lao mà Cầm Long Khống Hạc cam kết chưa lấy được, đội ngũ bồi dưỡng vất vả đang đối mặt với sự vây quét, ngay cả bản thân Tống Hiên cũng bản thân chịu trọng thương, thậm chí còn mất đi một lọ thuốc quý giá có tiền cũng không mua được.
Xuất đạo mấy chục năm, bọn họ chưa từng làm qua loại việc buôn bán thua lỗ này?
"Bích Cảng Thành không thể ở lại nữa rồi."
Khổng Lập Gia kềm chế lại tạp niệm, thở ra một hơi dài, trầm giọng nói: "Đi Phù Tang đi, trước tiên ẩn mình một thời gian, đợi phong ba qua đi rồi lại xuất sơn một lần nữa."
"Đáng chết!"
Tống Hiên hung hăng một quyền nện vào cây dừa bên cạnh, đập nó gãy ngang thành hai đoạn, đầy bụng tức giận không có chỗ xả, nhịn không được lại nhổ ngụm máu.
So với Tống Hiên, Khổng Lập Gia lại bình tĩnh hơn nhiều.
Hoặc có thể nói, hắn đã tiếp nhận hiện thực.
ⓚyhuyen.com
Nước đổ khó hốt, kết cục đã định, cuồng nộ vô năng thì có ích lợi gì? Chẳng qua chỉ tăng thêm phiền não mà thôi.
"Làm ăn mà, có lời thì có lỗ, lần này lỗ rồi, lần sau kiếm lại là được."
Khổng Lập Gia dùng ngữ khí bình thản an ủi Tống Hiên: "Huống hồ, chúng ta cũng không phải là không thu hoạch được gì."
Tống Hiên mặt mũi âm trầm nói: "Ta nghĩ không ra có thu hoạch gì."
"Liên tiếp giao thủ với hai vị người đại diện của Võ Minh, khiến ta đối với tu luyện võ đạo có cảm ngộ sâu hơn."
Khổng Lập Gia hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn về phía biển cả mênh mông xa xăm: "Hai chúng ta không phải võ giả thuần túy, có thể bước vào cảnh giới Đan Kính, chủ yếu là nhờ vào phẫu thuật cải tạo gen, so với những Đại Tông Sư dựa vào bản thân tu hành mà thăng cấp, chúng ta thiếu đi nội hàm dung hội quán thông, do đó, mỗi một phần cảm ngộ đều cực kỳ quý giá, ngươi hẳn phải hiểu rõ."
Nghe lời này, Tống Hiên không khỏi ánh mắt lấp lánh, như có điều suy nghĩ.
"Đợi sau khi đến Phù Tang, ta muốn bế quan tiềm tu."
Khổng Lập Gia thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Tống Hiên, tiếp tục nói: "Ta có dự cảm, lần sau xuất quan, thực lực của ta sẽ có tiến bộ cực lớn."
Tống Hiên yên lặng gật đầu, trong lòng ngũ vị tạp trần, nửa đố kị nửa hâm mộ, nhất thời không biết nên nói gì.
Tuy rằng bọn họ là sát thủ, nhưng sát thủ cũng có sự theo đuổi.
Đối với những sát thủ luôn sẵn sàng liều mạng mà nói, sức mạnh mới là căn bản để lập thân, có sức mạnh, liền có tất cả.
"Chúc mừng."
Tống Hiên khô khốc thốt ra một câu, chợt chuyển đề tài: "Ngươi cảm thấy trong Võ Minh trú địa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Long tiên sinh và Hạc tiên sinh thật sự thất bại sao?"
"Bọn họ khẳng định thất bại rồi, Võ Minh bốn phía xuất kích chính là bằng chứng tốt nhất." Khổng Lập Gia nhàn nhạt nói.
Mặt Tống Hiên co giật một cái, cơn giận thật vất vả mới kiềm chế lại được lại bắt đầu trỗi dậy: "Hai tên phế vật, thế mà ngay cả một tên tiểu tử lông bông cũng không giải quyết được!"
"Cái tên tiểu tử lông bông trong miệng ngươi, là Viêm Hoàng Võ Minh Chi Chủ, người thừa kế do Đỗ Hoài Chân đích thân chọn lựa, Đại Tông Sư trẻ tuổi nhất giới võ thuật."
Khổng Lập Gia liếc Tống Hiên một cái, không lạnh không nóng nhắc nhở: "Đừng quên, chúng ta cũng chính là bại tướng dưới tay hắn, hắn lợi hại đến mức nào, ngươi ta rõ ràng nhất."
Tống Hiên khá bất mãn: "Sao ngươi lại nói lời làm tăng khí thế của kẻ địch, làm mất uy phong của bản thân? Tuổi của hắn bày ra đó, dù lợi hại đến mấy, cũng chỉ là một tên tiểu tử lông bông hai mươi mấy tuổi mà thôi!"
"Biết hổ thẹn mà dũng cảm, ta chỉ là nhận rõ chênh lệch giữa hai bên."
Khổng Lập Gia cũng có chút không vui, cau mày nói: "Tống huynh, đối với người mạnh hơn mình, bất kể là địch hay bạn, đều nên giữ đủ sự tôn trọng, tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính mình."
"Được thôi, ngươi nói đúng."
Vì bị thương, Tống Hiên không đủ tự tin, sáng suốt từ bỏ việc tranh cãi với Khổng Lập Gia: "Tiếp theo chúng ta làm gì?"
"Đợi."
Khổng Lập Gia ngẩng đầu nhìn trời, mặc cho hạt mưa rơi trên mặt, ánh mắt u thâm như đáy giếng: "Nơi đây là địa điểm hội hợp đã hẹn trước, chúng ta đợi thêm nửa giờ, nếu như vẫn không có người đến, liền lập tức rời đi."
Cùng lúc đó.
Cách Bích Cảng Thành mấy chục dặm trên vùng biển quốc tế, một chiếc du thuyền cỡ trung không nhanh không chậm lái đi.
Chiếc du thuyền này tổng cộng có sáu tầng, đầu đuôi dài đến hơn trăm mét, nhìn từ xa, giống như một ngọn núi nhỏ di động.
Mà ở bên trong phòng lái trên tầng cao nhất của du thuyền, một nam tử thân hình cao lớn đi qua đi lại, sự nôn nóng tràn ngập trên nét mặt.
Thân cao của hắn gần hai mét, thể phách cường tráng khôi ngô, ngũ quan đường nét rõ ràng, mang đến cho người ta cảm giác cứng rắn lãnh khốc, chính là Richard-Claymanson từng lộ mặt một lần.
Bên cạnh Richard, lần lượt đứng một nữ tử da trắng tóc vàng mắt xanh, tướng mạo diễm lệ, cùng với một nữ tính châu Á tóc dài buông xõa trên vai, khuôn mặt xinh đẹp.
Ngoại trừ điều này ra, còn có ba tôn Bố Lạc Mạc Tư được vũ trang đến tận răng, đường hoàng chiếm giữ các cửa ra vào của phòng lái, đôi mắt đỏ tươi bắn ra hung quang bốn phía.
Richard dựa theo mệnh lệnh của Cheng Allan, từ Phù Tang điều đến một chiếc du thuyền xa hoa, dừng ở vùng biển quốc tế làm đường lui, đồng thời hẹn trước thời gian hội họp và ám hiệu tiếp đầu.
Nhưng mà, trước đây không lâu, hắn đã mất đi liên lạc với Cheng Allan.
Cheng Allan là người phụ trách Cục Tình báo Viễn Đông, một khi mất liên lạc, ảnh hưởng tiêu cực gây ra lớn hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng, đặc biệt là vào thời khắc mấu chốt này.
Không có tin tức từ Cheng Allan, Richard liền trở thành người mù và người điếc, hoàn toàn không biết gì về những chuyện đã xảy ra ở Bích Cảng Thành.
Chính vì lý do này, hắn mới tấc lòng đại loạn, hệt như kiến bò trên chảo nóng.
"Vẫn chưa liên lạc được sao?" Richard chợt ngừng bước, nghiêm giọng hỏi một thuộc hạ.
Tên thuộc hạ kia mồ hôi đầm đìa, tay cầm điện thoại vệ tinh, vẻ mặt hoảng loạn lắc đầu.
Richard thấy thế, không khỏi nổi giận trong lòng, nhưng vẫn kiềm chế không phát tác.
Hắn bực bội cởi bỏ áo khoác, cởi cà vạt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiếp tục gọi, nếu điện thoại của Cheng Allan không gọi được, thì gọi cho người khác, nhất định phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
Theo một tiếng ra lệnh của Richard, phòng lái lập tức trở nên càng bận rộn hơn.
Đinh linh linh!
Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại di động trong trẻo đột nhiên vang lên, lọt vào tai Richard, quả thực như nghe thấy tiếng trời.
Richard nhanh như chớp giật lấy điện thoại, nhấn nút nghe: "Alo?"
Sau một khắc, một giọng nam khàn khàn trầm thấp, tràn đầy mệt mỏi từ trong ống nghe truyền ra: "Richard, tôi là Thẩm Ngọc Hiên, xảy ra chuyện rồi!"