Bắt đầu từ một khắc Tạ Húc hiện thân kia trở đi, Bác Tát Đa liền cảm nhận được cảm giác nguy cơ cực kỳ mãnh liệt. Bởi vì hắn nhận ra thân phận của đối phương. Tạ Húc từng đảm nhiệm Đệ Nhị Thần Chủ một đoạn thời gian, địa vị cao cả, chỉ sau Thần Hoàng và ba đại Thần Vương. Tên của hắn và ảnh chụp, đã sớm truyền khắp toàn bộ Hội Chúng Thần. Bản thân Bác Tát Đa bất quá chỉ là Thiên Sứ Trường mà thôi, sao có thể là đối thủ của một vị Thần Chủ. Cho nên, phản ứng đầu tiên của Bác Tát Đa, chính là chạy trốn!
Nhưng mà, áo giáp cơ khí động lực nặng nề đã liên lụy tốc độ của Bác Tát Đa. Mới chạy ra hơn ba mươi mét, Tạ Húc liền đã đuổi kịp. Vội vàng quay đầu, phát hiện Tạ Húc đang nhanh chóng tiếp cận, Bác Tát Đa không khỏi vãi cả linh hồn, hàn ý thấu xương lan tràn toàn thân.
"Chặn hắn lại!"
Nắm chặt đao Khai Sơn do thép tinh luyện chế tạo thành, tựa hồ như vậy mới có thể gia tăng cảm giác an toàn, Bác Tát Đa quát lớn ra lệnh cho tâm phúc của mình. Trong đó hai tên tâm phúc hơi chần chừ nửa giây, cuối cùng vẫn dừng bước, vung vũ khí chủ động nhào về phía Tạ Húc, vì Bác Tát Đa tranh thủ cơ hội chạy thoát thân. Còn như những tên tâm phúc khác, ngược lại còn chạy nhanh hơn. Bọn hắn biết mục tiêu của Tạ Húc là Bác Tát Đa, không chút do dự mà vứt bỏ người sau, hướng về một phương hướng khác chạy trốn. Cây đổ bầy khỉ tan, tường đổ người người xô. Ngươi còn khó bảo vệ được mình, còn muốn ra lệnh cho chúng ta? Mơ đi!
Thấy chỉ có hai tên tâm phúc nghe lệnh hành sự, Bác Tát Đa đầu tiên là trợn mắt hốc mồm, ngay sau đó nổi trận lôi đình, không nhịn được buột miệng chửi bới.
кyhuyen.com"Rác rưởi!"
"Phế vật!"
"Đồ súc sinh! Chúng mày dám phản bội ta!"
Chửi thì chửi, nhưng Bác Tát Đa chút nào cũng không có ý định quay đầu liều mạng với Tạ Húc, chỉ lo vùi đầu chạy như điên về phía trước. Tất cả những điều này nói ra thì phức tạp, kỳ thực đều xảy ra trong nháy mắt.
Tạ Húc lướt nhanh sát mặt đất, trường đao ba thước rủ xuống bên hông, thân đao dưới sự thúc giục của nội kình, bùng lên ánh sáng bạc trắng. Khoảng cách mấy trượng, trong nháy mắt đã qua. Hai tên tâm phúc của Bác Tát Đa chặn ở trên con đường Tạ Húc nhất định phải đi qua, giơ cao vũ khí, nhắm thẳng vào đầu hắn hung hăng đập xuống! Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Húc chân đạp một cái, nội kình từ lòng bàn chân phun trào ra!
"Đông!"
кyhuyen.com
Một tiếng trầm đục.
кyhuyen.comTrên mặt đất xuất hiện một vết chân rõ ràng, sâu chừng ba tấc. Mép của nó trơn nhẵn, giống như dao khắc, biểu hiện ra nội tức tinh thuần vô cùng của Tạ Húc, và lực khống chế nội tức đạt đến mức tinh diệu nhập vi. Mượn lực phản đạn truyền đến từ lòng bàn chân, tốc độ của Tạ Húc chợt tăng, từ giữa hai tên tâm phúc của Bác Tát Đa xuyên qua, trường đao thuận thế chém ngang!
"Xuy!"
Ánh đao như điện, thoáng cái đã biến mất.
Tạ Húc không chút ngừng nghỉ, tiếp tục truy kích con mồi, mà vũ khí giơ cao của hai tên tâm phúc Bác Tát Đa kia thậm chí còn không kịp hạ xuống. Chênh lệch thực lực hai bên quá lớn. Cho dù bọn hắn muốn liều mạng, cũng không thể đụng tới một cọng tóc gáy của Tạ Húc. Hai người cứng đờ xoay chuyển đầu, nhìn nhau, bên eo lẳng lặng xuất hiện một vết máu, theo thời gian trôi qua không ngừng khuếch tán. Tên tâm phúc Bác Tát Đa bên trái trước hết không chịu nổi, nửa người trên và nửa người dưới đột nhiên tách rời, máu tươi và nội tạng đổ đầy đất. Sau ba giây, tên tâm phúc Bác Tát Đa bên phải cũng đi theo vết xe đổ của đồng bạn. Hai người trên mặt đất kêu rên, lăn lộn, nguyền rủa, giống như những cư dân trấn Đa Luân bị bọn hắn giết chết, trong thống khổ vô tận nghênh đón cái chết.
Tạ Húc lúc này đã đuổi kịp Bác Tát Đa. Bác Tát Đa biết mình chạy trốn vô vọng, ngược lại còn kích phát hung tính từ trong xương cốt. Hắn lấy ra một lọ Dược tề Huyết Sôi màu đỏ tươi, toàn bộ đổ vào trong miệng.
"Lốp bốp!"
Kèm theo tiếng xương cốt nổ vang dày đặc, hình thể của Bác Tát Đa đột nhiên bành trướng, cao lớn lên, trên bề mặt da thịt trần trụi bên ngoài, hiện lên từng đường gân xanh thô to, uốn lượn như con giun. Đôi mắt vốn đầy tơ máu trở nên đỏ bừng, lượng lớn hơi nước từ khe hở áo giáp cơ khí động lực bốc lên, mang theo nhiệt độ cao khiến người ta khó có thể chịu đựng. Ba loại dược tề gen lớn, Dược tề Huyết Sôi có tác dụng phụ mạnh nhất, hiệu quả cũng rõ ràng nhất. Sau khi uống xong, cho dù là lực phản ứng, sự nhẫn nại, lực bùng nổ, lực bền bỉ đều tăng lên trên diện rộng, đồng thời sẽ bài trừ sợ hãi, e sợ, căng thẳng và các cảm xúc tiêu cực khác. Tuy nhiên, một khi dược hiệu tiêu hao hết, nhẹ thì thân thể sụp đổ, trở thành phế nhân; nặng thì khí huyết mất khống chế, nổ tung thân thể mà chết! Bác Tát Đa biết mình có bao nhiêu chênh lệch với Tạ Húc, trừ phi lợi dụng Dược tề Huyết Sôi liều mạng, nếu không không có bất kỳ phần thắng nào.
"Hô!"
Bên trong lỗ mũi phun ra hai luồng khí màu trắng, hai mắt Bác Tát Đa trợn tròn, giống như chiếc xe tải mất khống chế, ngang nhiên xông về phía Tạ Húc. Tạ Húc vẻ mặt hờ hững, vung đao liền chém! Vẻn vẹn hai lần chạm mặt, Bác Tát Đa liền bị chém đứt một tay một chân, cái gọi là liều chết phản công đơn giản giống như một trò cười.
кyhuyen.com
"Con khỉ da vàng đáng chết!"
Bác Tát Đa nằm trong vũng máu, mặt đầy cừu hận mà quát: "Cút khỏi La Ma Đan! Đây là quốc gia của chúng ta! Địa bàn của chúng ta!"
"Sau này mảnh địa bàn này là của chúng ta."
Tự tay bắt giết thủ lĩnh phản quân, hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất, tâm tình của Tạ Húc không tệ, lần đầu tiên lộ ra nụ cười. Tuy nhiên, nụ cười của hắn rơi vào trong mắt Bác Tát Đa, so với ma quỷ còn khuôn mặt đáng ghét hơn.
"Sớm muộn có một ngày, chúng mày sẽ rơi vào kết cục giống như chúng ta!"
Bác Tát Đa nghiến răng nghiến lợi, mắt muốn nứt ra, tựa hồ hận không thể ăn thịt Tạ Húc, uống máu Tạ Húc: "Ta ở địa ngục chờ ngươi!"
"Có lẽ vậy."
Tạ Húc đứng ở trên cao mà nhìn xuống đối phương, ngữ khí bình tĩnh không chút gợn sóng: "Loại súc sinh lấy việc ngược sát dân thường làm niềm vui như ngươi, địa ngục quả thật là nơi về tốt nhất. Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết quá sảng khoái, trước khi tiễn ngươi xuống địa ngục, ngươi nhất định phải đối mặt với lửa giận của cư dân trấn Đa Luân."
Đáy lòng Bác Tát Đa đột nhiên sản sinh dự cảm chẳng lành. Hắn mạnh mẽ vươn ra cánh tay hoàn hảo kia, ý đồ dùng đao Khai Sơn tự sát. Tuy nhiên, ngón tay còn chưa chạm vào chuôi đao, toàn bộ cánh tay và một cái chân khác liền bị Tạ Húc giẫm thành gãy xương vụn nát. Tạ Húc hơi quay đầu, nhìn về phía góc tối.
"Đến đây đi, hắn giao cho các ngươi rồi, các ngươi có thể tự mình báo thù cho những người đã chết."
Tiếp theo là một trận trầm mặc khiến người ta ngạt thở. Tạ Húc kiên nhẫn chờ đợi. Lại qua một lát, mấy cô gái trẻ mặt mũi sưng vù, quần áo không che thân thể từ từ từ trong bóng tối đi ra. Thân thể các nàng rất yếu ớt, bộ dáng cũng rất thê thảm, nhưng mà ánh mắt lại tràn đầy cừu hận, trực câu câu mà nhìn chằm chằm Bác Tát Đa. Cô gái trẻ đi ở trước nhất đầu tiên nhìn Tạ Húc một cái, sau đó cố hết sức nhặt đao Khai Sơn lên, dùng sức chém vào trên lồng ngực Bác Tát Đa! Thể phách cường hãn của người cải tạo gen, khiến cho nhát đao này không nhận được hiệu quả như mong muốn, ngực của Bác Tát Đa chỉ bị chém ra một vết thương máu nông.
"Gái điếm thúi! Dám làm ta bị thương!"
"Cút đi!"
"Lão tử liền nên sớm một chút giết chết chúng mày!"
Bác Tát Đa mở to mắt, tròng mắt cơ hồ muốn lồi ra khỏi hốc mắt, ý đồ dùng ánh mắt hung tàn hù dọa lùi cô gái trẻ. Đáp lại hắn, là một đao dùng sức mạnh hơn! Nhát đao này, trực tiếp chém vào mặt Bác Tát Đa! Máu tươi bắn tung tóé, lời nguyền rủa của Bác Tát Đa biến thành tiếng kêu thảm thiết. Nhiều cô gái trẻ hơn gia nhập tấn công, các nàng dùng đá đập, dùng răng cắn, dùng móng tay bấm, dùng chủy thủ cắt... thông qua hết thảy phương thức, hướng về Bác Tát Đa trút giận cừu hận và lửa giận.