Quan Vũ Hân đứng bên cạnh Lâm Trọng, nhìn cái bàn vẫn còn dính dầu mỡ cùng một mảnh hỗn độn trên mặt đất, trong lòng có chút khó xử, không biết nên đặt chân xuống chỗ nào.
Nàng ta tính thích sạch sẽ, nếu không phải có Lâm Trọng và Quan Vi ở bên, bình thường tuyệt đối sẽ không đặt chân đến loại địa phương này.
Đại khái do dự hơn mười giây, Quan Vũ Hân mới cẩn thận từng li từng tí dựa vào Lâm Trọng ngồi xuống, hai chân ngọc thon dài khép chặt lại, kiễng chân lên, chỉ sợ đụng phải những mảnh giấy ăn bị các thực khách khác vứt bỏ trên mặt đất, tư thế ngồi cứng nhắc vô cùng.
Lâm Trọng nhìn ra Quan Vũ Hân không được tự nhiên, nói nhỏ bên tai nàng: "Quan dì, bằng không dì ra ngoài xe đợi chúng con? Sau khi ăn cơm xong, con sẽ mang thức ăn qua cho dì."
Quan Vũ Hân khẽ lắc đầu: "Không sao đâu, ta cứ ở đây ăn cùng các con."
⒦yhuyen.comDương Doanh và Quan Vi trước kia thường xuyên ghé thăm tiệm mì nhỏ của Liêu lão bá, được cho là nửa khách quen, bởi vậy không giống Quan Vũ Hân câu thúc như vậy, dời tới hai chiếc ghế, ngồi xuống đối diện Lâm Trọng và Quan Vũ Hân.
Quan Vi nhìn bộ dáng như giẫm trên băng mỏng của Quan Vũ Hân, nhịn không được miệng nhỏ nhắn nhếch lên một cái, nói không kiêng nể gì: "Đồng chí Vũ Hân, con bây giờ càng ngày càng nghi ngờ, rốt cuộc là có phải hay không mẹ con ruột của con, tại sao tính cách của chúng ta lại không giống một chút nào vậy?"
Quan Vũ Hân nghe vậy lòng giật mình một cái, chân mày to dựng ngược, trừng mắt nhìn Quan Vi giả vờ giận dữ nói: "Lại đang nói bậy gì vậy? Nếu con không phải do mẹ sinh ra, lẽ nào là từ trong khe đá nhảy ra sao?"
"Con chỉ thuận miệng nói thôi, mẹ làm gì mà phản ứng lớn như vậy." Quan Vi thân thể rụt về phía sau, "Thật vô vị, ngay cả đùa giỡn cũng không được nữa."
"Sau này không cho phép lại đem loại chuyện này ra đùa giỡn." Quan Vũ Hân duỗi ra ngón tay dùng sức búng một cái trên trán của Quan Vi, bực bội nói: "Một chút cũng không buồn cười."
Ngay tại lúc mẹ con nhà họ Quan đang cãi nhau, Liêu lão bá bưng hai tô mì lớn từ nhà bếp đi ra, đưa cho khách nhân đã sớm đợi trên một cái bàn khác, sau đó dùng tạp dề xoa xoa tay, đi đến trước bàn của Lâm Trọng và những người khác.
⒦yhuyen.com
Khi hắn nhìn thấy Quan Vũ Hân, hiển nhiên sửng sốt một chút.
⒦yhuyen.comBởi vì Quan Vũ Hân và Quan Vi quả thật quá giống, không chỉ là Liêu lão bá, tuyệt đại đa số khách nhân trong quán mì kỳ thật đều đang len lén quan sát các nàng.
Quan Vi chủ động giới thiệu: "Liêu đại bá, đây là mẹ của con."
Quan Vũ Hân khóe miệng treo nụ cười, lễ phép chào hỏi về phía Liêu lão bá: "Lão bá chào ngài, ta gọi Quan Vũ Hân, là mẫu thân của Quan Vi, đồng thời cũng là bằng hữu của Tiểu Trọng."
"Chào ngươi chào ngươi."
Liêu lão bá trên mặt chất đầy nụ cười, vết nhăn trên trán càng thêm sâu sắc, liên tục không ngừng gật đầu đáp lễ.
Khí chất và dung nhan của Quan Vũ Hân quả thật quá xuất sắc, cho dù Liêu lão bá sớm đã qua cái tuổi biết thiên mệnh, ở trước mặt nàng vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.
"Lão bá, gần đây công việc làm ăn thế nào?" Lâm Trọng hỏi.
"Rất tốt, khách nhân càng ngày càng nhiều."
Liêu lão bá nhìn về phía Lâm Trọng, trong thanh âm tràn đầy cảm kích: "Lâm tiểu ca, đây đều nhờ vào ngươi, chính là bởi vì có ngươi ở đây, cho nên mới không có lưu manh dám tới gây chuyện, hơn nữa ngươi còn cho chúng ta một khoản tiền lớn, phần ân tình này, không biết nên báo đáp như thế nào mới tốt."
⒦yhuyen.com
"Lão bá ngài quá khách khí rồi, những sự tình kia đối với ta mà nói chỉ là việc nhỏ, không cần để ở trong lòng." Lâm Trọng mỉm cười: "Nếu muốn báo đáp ta, vậy thì mời chúng ta ăn một tô mì đi."
Nửa giờ sau.
Dưới ánh mắt tiễn đưa của Liêu lão bá, một nhóm Lâm Trọng đi ra tiệm mì nhỏ.
Lâm Trọng nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn một chút bầu trời.
Lúc này đã mười giờ, đỉnh đầu mặt trời chói chang, nhưng cũng không tỏ ra quá nóng bức.
Mùa hè sắp qua đi, bước chân tháng chín dần đến gần, mà Dương Doanh và Quan Vi cũng chẳng mấy chốc sẽ khai giảng.
Hai thiếu nữ tay cầm tay đi ở phía trước, bước chân nhẹ nhàng, dáng người uyển chuyển, dù chỉ là nhìn bóng lưng của các nàng, cũng có thể cảm nhận được hơi thở thanh xuân hoạt bát.
Lâm Trọng và Quan Vũ Hân rơi lại phía sau mấy mét, vừa đi vừa trò chuyện.
"Hân tỷ, tỷ thật sự quyết định muốn đi cắm trại sao?" Lâm Trọng nhướng nhướng lông mày, bình tĩnh hỏi.
"Đương nhiên rồi, hôm qua không phải đã nói tốt rồi sao?"
Quan Vũ Hân hai cánh tay ôm ở trước ngực, cùng Lâm Trọng sóng vai mà đi, biểu lộ trên mặt nàng nhẹ nhõm vui vẻ, giữa hai lông mày ẩn chứa một tia chờ mong: "Ngươi nhưng không được đổi ý!"
Lâm Trọng từ trên xuống dưới quan sát Quan Vũ Hân mấy lần: "Nhưng bộ quần áo này của tỷ..."
"Bộ quần áo này làm sao? Không dễ nhìn sao?"
Quan Vũ Hân buông xuống hai tay, xoay một vòng trước người Lâm Trọng, theo động tác này của nàng, vạt váy dài lập tức bay lên, đẹp đến mức giống như một bức tranh.
"Mặc dù đẹp mắt, nhưng cũng không thích hợp đi cắm trại."
Lâm Trọng không lộ ra tiếng động hay vẻ mặt, tạt cho Quan Vũ Hân một chậu nước lạnh: "Hân tỷ, tỷ mặc như vậy chỉ sẽ tiện nghi những con muỗi kia, để chúng hút cho no bụng."
"Ngươi cho rằng ta là đồ đần sao." Quan Vũ Hân trợn nhìn Lâm Trọng một cái: "Ta lại không phải chỉ có một bộ này, trên xe còn có quần áo khác đó, đến lúc đó thay thành áo dài quần dài là được thôi mà."
Lâm Trọng khóe miệng co quắp một chút: "Được rồi, xem ra Hân tỷ đã mong đợi hôm nay đã lâu."
"Vậy cũng không phải sao, ta rất sớm đã muốn đi cắm trại rồi, nhưng vẫn luôn không có cơ hội." Quan Vũ Hân đưa tay khẽ vuốt tóc mai, khóe mắt ý cười nhẹ nhàng: "May mắn có ngươi ở đây, bằng không còn không biết phải chờ tới lúc nào nữa."
Lâm Trọng tiếp tục nói: "Nếu muốn cắm trại, còn cần chuẩn bị lều trại, màn chống muỗi, đồ ăn, nước uống cùng với thuốc phòng ngừa muỗi côn trùng đốt..."
"Những cái kia ta đều đã mua xong rồi, liền đặt ở trên xe."
Quan Vũ Hân vén lên cánh tay của Lâm Trọng, bộ ngực sữa đầy đặn áp sát vào cùi chỏ của hắn, đôi mắt đẹp lấp lánh hào quang sáng ngời: "Có điều, mua thì đã mua rồi, làm sao dựng lều trại, làm sao nhóm lửa nấu cơm, ta đều không biết chút gì cả, Tiểu Trọng ngươi muốn dạy ta."
Lâm Trọng gật đầu: "Được."
Ngay lúc này, Quan Vi đi ở phía trước đột nhiên quay đầu lại, dùng sức vẫy vẫy tay về phía Lâm Trọng và Quan Vũ Hân: "Lâm đại ca, mẹ, hai người đi nhanh lên đi, con với Dương Doanh chờ không nổi muốn xuất phát rồi."
Hai người nhìn nhau một cái, tăng nhanh bước chân.
Ở khoảng cách hơn năm mươi mét từ tiệm mì nhỏ ven đường, dừng hai chiếc xe hơi, một chiếc là Bentley màu xám bạc, chiếc còn lại thì là BMW màu trắng.
Hai chiếc xe này đều là xe riêng của Quan Vũ Hân, trong đó chiếc Bentley kia nàng mượn cho Lâm Trọng, chiếc BMW còn lại chính nàng lái.
Lâm Trọng mở cốp sau của chiếc BMW, đem toàn bộ vật dụng cắm trại mà Quan Vũ Hân mua chuyển tới chiếc Bentley, ba vị mỹ nhân lớn nhỏ ở bên cạnh giúp đỡ.
Đúng như lời nói của Quan Vũ Hân, vật phẩm nàng chuẩn bị phi thường đầy đủ, thậm chí ngay cả khăn mặt và xà bông thơm dùng để rửa mặt, cùng với đá đánh lửa dùng để nhóm lửa đều có, thể hiện ra tâm tư tinh tế chu đáo.
Đem tất cả đồ vật chuyển lên xe xong, Lâm Trọng không nhường ai ngồi vào ghế lái, Quan Vũ Hân ngồi ở bên cạnh hắn, còn Dương Doanh và Quan Vi thì ngồi ở hàng ghế sau.
Lâm Trọng lấy ra một tấm bản đồ, xác nhận tuyến đường đến địa điểm cắm trại, sau đó một cước đạp ga, chiếc Bentley phát ra một tiếng rít gào trầm trầm, lao vút về phía trước.
"Xuất phát thôi!"
Quan Vi phát ra một tiếng hoan hô, hạ cửa kính xe xuống, đem một cánh tay ngọc tuyết trắng đưa ra ngoài cửa sổ, trên gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu, tràn đầy nụ cười rạng rỡ vui vẻ.