Chương 1189: Hoàng Kim Dung

Rễ cây rủ xuống như mái tóc xanh của mỹ nhân, nhưng lại toát ra sát khí lạnh thấu xương, từng cỗ thi thể bị rễ cây xuyên thấu, toàn thân bọn họ chi chít rễ của cây đại thụ, nhưng vẫn giữ nguyên ngoại hình của con người, vẻ mặt dữ tợn vô cùng giơ binh khí trong tay, Tô Minh nhìn thấy những võ giả kia đã cùng những thi thể này chém giết cùng một chỗ. Giữa hiện trường, chỉ có Tô Minh và Phong Dần là còn giữ được thanh tỉnh. Tô Minh nhìn Lĩnh Nam Tứ Ma đã hãm sâu trong huyễn cảnh, bèn mở miệng gầm lên một tiếng giận dữ, trong sóng âm mang theo tinh thần lực cuồn cuộn, như một lưỡi đao đâm vào thân cây hoàng kim đại thụ. Lá cây của hoàng kim đại thụ dựng thẳng lên như lông gà trống bị xù lông, lắc lư không yên. Cùng lúc đó, đòn tấn công của Phong Dần cũng đã tới, một trận gió âm gào thét mà đến, trên bầu trời bỗng chốc biến thành một vùng tăm tối, màn đêm buông xuống bao trùm lấy hoàng kim đại thụ. Tô Minh cảm nhận rõ ràng một cỗ khí tức sắc bén như đao nhọn đâm vào thân cây của hoàng kim đại thụ. Cây hoàng kim đại thụ lắc lư, phát ra tiếng gào thét. Tô Minh và Phong Dần như gặp phải búa tạ, đồng thời lùi lại mấy bước, đầu óc không tỉnh táo, bảy khiếu chảy máu. Mà huyễn cảnh do hoàng kim đại thụ tạo ra cũng đồng thời biến mất không còn một mống, lộ ra bộ mặt vốn có của nó. Đây là một cây cổ dung tựa như được đúc bằng vàng, rễ cây mọc ngang dọc chồng chéo lên nhau tạo thành thân cây, nhìn từ xa lại giống như một tòa cung điện đúc bằng vàng. Nhưng quả thật là có một tòa cung điện, theo sự phát triển của Hoàng Kim Dung, nó đã bao phủ cả tòa cung điện, nhìn qua như thể cây Hoàng Kim Dung và cung điện đã hợp lại cùng nhau làm một. Tất cả mọi người nhìn nhau, bọn họ đương nhiên cũng hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình, không khỏi hít một hơi khí lạnh. Phong Dần và Tô Minh liếc nhìn nhau, đều thấy được sự kiêng kị trong mắt đối phương. Tấn công tinh thần vốn là sở trường của âm quỷ, nhưng Phong Dần lại phát hiện tinh thần lực của Tô Minh cũng vô cùng hùng hồn, vậy mà có thể khiến cho gốc Hoàng Kim Dung này phải kiêng dè, mức độ uy hiếp của Tô Minh trong lòng của hắn được nâng cao vô hạn. "Thật đáng sợ!" Tất cả mọi người nhìn thấy thi thể treo trên rễ cây Hoàng Kim Dung, có chút trầm mặc, một màn này quả thực quá mức rung động, nhưng càng nhiều hơn chính là tuyệt vọng. Thực lực của gốc Hoàng Kim Dung này không sai biệt lắm so với âm quỷ, trên cơ bản đều là Bán Bộ Kim Đan cảnh, chỉ cần ngưng tụ yêu đan, liền có thể vượt qua thiên kiếp mà hoá hình. Nhưng hình thể của gốc Hoàng Kim Dung này thực sự quá mức to lớn, chỉ riêng chiều cao đã có tới mấy ngàn trượng, cành lá sum suê, rễ của nó thậm chí đã kéo dài ra hơn trăm km. Nguyên khí của nó cũng đặc biệt bàng bạc, thậm chí so với âm quỷ kia cũng không hề yếu hơn chút nào. Chỉ riêng ánh sáng chảy xuôi trên lá và cành cây chính là do nguyên khí của bản thân nó ngưng tụ thành, khí tức nguy hiểm kia đủ để khiến tất cả sinh vật đều phải run rẩy. ḱyhuyen.ⓒom "Cút, đây là địa bàn của ta!" Cây Hoàng Kim Dung lắc lư, trong tiếng gió gào thét, tất cả mọi người đều có thể cảm giác được ý niệm truyền đến, khiến bọn họ giật nảy mình. Một đạo nhân ảnh sải bước ra, hai mắt Tô Minh hơi nheo lại, đó vậy mà là Bình Nguyên Nghĩa đã dùng thuật thổ độn đào tẩu, cũng không biết là vì sao, Tô Minh vậy mà không cảm nhận được dao động khí tức trên người hắn, ẩn giấu vô cùng cao thâm. Hai người nhìn nhau, đều thấy được sát ý nồng đậm trong mắt đối phương. Nhưng Bình Nguyên Nghĩa không dây dưa với Tô Minh, mà là tiếp tục đi về phía trước. "Chúng ta chỉ muốn vào đại điện, không có ý định gây thù chuốc oán với các hạ." Hai tay hắn vẫn nắm chặt song đao, khí thế càng sâu, Tô Minh vậy mà cảm nhận được ba loại đao ý khác nhau hỗn hợp với nhau. Hắn một bước bước ra, phảng phất giống như một thanh thiên đao muốn chém tan mọi trở ngại. Hắn vừa đạp bước ra, đi về phía trước, đao thế như lửa khiến người ta không dám nhìn thẳng: "Nếu các hạ ngăn cản, Hoàn Vũ Bình Thị ta có song đao, một thanh tên Quỷ Thiết, một thanh tên Thần Tế, có thể chém Chư Thần!" Khi hắn đi được hơn trăm bước, cây Hoàng Kim Dung kia vậy mà yển kỳ tức cổ, không còn chút hơi thở nào, rõ ràng là đã thỏa hiệp. Bình Nguyên Nghĩa mừng rỡ, lũ Goryeo và quỷ tử Hòa Quốc phía sau cũng vội vàng theo kịp. Nhưng khi bọn họ đến ngoài trăm mét, Hoàng Kim Dung điên cuồng lay động, từng đạo rễ cây từ mặt đất xuyên ra, đâm thủng lồng ngực của lũ Goryeo không được ánh đao che chở, những tên Goryeo đó bị treo lên không trung, khí tức nhanh chóng uể oải, bị hút thành người khô. "Trời ạ, mau trốn..." Kim Chấn Quốc hai mắt muốn nứt, trong chớp mắt, lũ Goryeo chỉ còn lại chưa đến năm người, tổn thất to lớn khiến hắn đau lòng đến run rẩy. Khóe mắt Bình Nguyên Nghĩa hơi co giật, vẫn kiên định nắm chặt song đao, nơi hắn đi qua, rễ của Hoàng Kim Dung đều nhường ra một lối đi. Phong Dần cười nhìn Tô Minh, xoay người đi về phía Hoàng Kim Dung. Trên người hắn toát ra một lực lượng kinh khủng, vậy mà tại không trung ngưng tụ thành một cây chiến mâu cổ xưa đang cháy hừng hực ngọn lửa âm, toàn thân đen như mực, rỉ sét loang lổ, nhưng lại toát ra một cỗ sát khí lạnh thấu xương, che chở cho đám người Âm Quỷ Tông đi về phía trước. Tinh thần lực của Phong Dần và ý niệm của Hoàng Kim Dung va chạm trên không, rất nhanh đã đạt được thỏa thuận. "Ca, có muốn hay không ta dẫn ngươi đi?" Phong Dần cười tủm tỉm nhìn về phía Tô Minh, dáng vẻ vô hại: "Thù lao gì đó thì thôi, đương nhiên, nếu ngươi cứng rắn muốn đem nữ nô của ngươi tặng cho ta, ta cũng sẽ không từ chối hảo ý của ngươi đâu..." Đồng tử Vân Uyển hơi co lại, dưới ánh mắt của Phong Dần, nàng phảng phất giống như trần trụi toàn thân, khiến nàng kinh hãi, không khỏi nhìn về phía Tô Minh. Lĩnh Nam Tam Ma còn lại có chút tức giận, "keng" một tiếng, thân kiếm đã rút ra nửa đoạn, mũi nhọn sắc bén lộ ra.
ḱyhuyen.ⓒom "Không cần." Tô Minh liếc Phong Dần một cái, hắn không biết tên Phong Dần bị âm quỷ nhập vào này đến cùng đang suy nghĩ gì, nhưng Tô Minh vẫn từ chối hảo ý của hắn. Phong Dần nhún vai, có chút tiếc nuối cho lựa chọn của Tô Minh. Lĩnh Nam Tứ Ma, Vương Hàm và đám người khác nhìn về phía Tô Minh, trong lòng bọn họ có chút mong đợi. Tô Minh nhắm mắt lại. Lũ Goryeo, quỷ tử Hòa Quốc và người của Âm Quỷ Tông vô tình quay đầu lại, đều cười nhạo không thôi. "Vậy mà đã nhận thua rồi sao?" "Còn tưởng hắn lợi hại đến mức nào chứ..." Lĩnh Nam Tứ Ma và đám người nhìn đám võ giả của Goryeo và Âm Quỷ Tông tiến vào cung điện dưới gốc Hoàng Kim Dung, bọn họ đều rất vội vàng, nhưng cũng không có lá gan đó. Sự khủng bố của Hoàng Kim Dung đã khiến bọn họ được chứng kiến, bọn họ cũng không dám tùy tiện đi vào, chỉ có thể ký thác vào hy vọng lên đầu Tô Minh.
ḱyhuyen.ⓒomTô Minh cúi đầu. Nhưng một tia tinh thần lực của hắn lại lặng lẽ tiêu tán ra, nhẹ nhàng quấn lấy một sợi rễ cây. Tinh thần lực theo đó mà vào, Tô Minh phát hiện hình thể của Hoàng Kim Dung rất to lớn, với tinh thần lực hiện tại của hắn muốn tìm được hạch tâm của Hoàng Kim Dung quả thực rất khó khăn. Nhưng Tô Minh cũng không phải không có cách, hắn bấm một cái chỉ ấn, một vòng lửa tinh xảo quấn lấy rễ cây của Hoàng Kim Dung. Một lát sau, Hoàng Kim Dung run rẩy không thôi, một giọng nói đặc biệt tức giận vang lên trong đầu Tô Minh. "Nhân loại, lẽ nào thật sự cho rằng bản tọa không dám giết người hay sao?" Tô Minh chỉ cảm thấy đầu óc ong ong một trận, ngay cả linh hồn kim thân của hắn cũng đang run rẩy, gần như có dấu hiệu sắp sụp đổ. Tô Minh trấn định tinh thần, phát hiện hắn hiện đang đứng trong một không gian kỳ lạ, và ở trước mặt của hắn là một khối hư ảnh hoàng kim khổng lồ. Đó là hình chiếu tinh thần của Hoàng Kim Dung
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị