Chương 121: Hậu sơn kinh hồn

Tô Minh trở về phòng, nhìn một chút Wechat, phát hiện có người thêm hắn làm hảo hữu. Nhìn ghi chú là Lý Thi Kỳ, Tô Minh tiện tay chấp nhận, lập tức bên kia liền có tin nhắn Wechat gửi tới. "“Tô đại ca, anh đang làm gì vậy? Sao giờ này mới thêm em?”" Phía sau là một chuỗi biểu cảm khóc thút thít đầy tủi thân. "“Ngại quá, vừa bận chút việc.”" Tô Minh nhanh chóng hồi phúc. "“Biết anh là người bận rộn, em lặng lẽ nói cho anh biết nha, mặt em đã hoàn toàn khỏi rồi, không có bất kỳ di chứng nào. Đến cả bạn thân của em cũng kinh ngạc đó, hì hì, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm, anh chính là tái sinh phụ mẫu của em mà.”" Tiếng reo mừng hưng phấn vang lên. "“Hì hì, Tô đại ca, khi nào anh rảnh, em mời anh đi ăn một bữa nhé.”" Lại là một chuỗi biểu cảm. "“Để tiểu nữ tử có thể tận lòng cảm tạ tái tạo chi ân.”" "“Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa phù đồ, không cần khách khí.”" Tô Minh hồi phúc. "“Hừ, Tô đại ca, anh không biết dễ dàng cự tuyệt một cô gái là không thân sĩ sao? Nhất là một cô gái xinh đẹp như em chứ.”" Biểu cảm kiêu căng đáng yêu. "“Được rồi.”" Tô Minh hồi phúc, "“Đợi anh có rảnh sẽ đến khu thành tìm em.”" ḳyhuyen.ⓒom "“Hì hì, thế này mới được chứ.”" Biểu cảm đắc ý. Tô Minh lại nói thêm vài câu rồi thấy Wechat của Trần Ngân Ý gửi tới. Tô Minh trò chuyện với nàng một lát, đối phương muốn gọi video nhưng Tô Minh nghĩ nghĩ rồi từ chối. Trong thôn đều còn chưa có mạng không dây, gọi video quá tốn lưu lượng. Ngay sau đó, Trần Ngân Ý lại gửi tới một chuỗi biểu tượng dao phay nhỏ máu. Tô Minh gửi một biểu cảm che mặt, "“Ái phi, trẫm đang tránh nóng, không có wifi.”" Lại là một chuỗi biểu tượng dao phay nhỏ máu. Tô Minh đành chịu, gửi mấy tấm hình Tô gia thôn. Trò chuyện một lát, Tô Minh lại nhìn vòng bằng hữu. Hắn thấy một tấm tự chụp, là của cô gái tên là ‘chanh chua’. Nàng đăng một tấm tự chụp kiểu tay kéo, khuôn mặt hạt dưa, nụ cười dịu dàng như nước, lông mày cong cong, đôi mắt to đen nhánh rất xinh đẹp, đúng là một mỹ nhân chuẩn mực. Đương nhiên đây chắc chắn là ảnh đã qua chỉnh sửa. Tô Minh để ý không phải khuôn mặt nàng mà là cây cối phía sau. Hắn phóng to tấm hình đó, cẩn thận nhìn chằm chằm. Lá cây rộng, còn mọc gai, nở những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt, dính sương sớm, nhìn qua rất đẹp. "“Ma Bì Hoa?”" Tô Minh vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra tên của gốc thực vật đó. Hắn hưng phấn đến mức tay có chút run rẩy, sao chép tấm hình xuống và gửi cho cô gái tên là Chanh Chua, hỏi: "“Xin chào, xin hỏi tên khoa học của bông hoa nhỏ màu vàng phía sau bạn là gì?”" Chờ thật lâu cũng không có hồi phúc, Tô Minh đành chịu, đành bỏ qua. Buổi chiều, hắn lại lên ngọn núi đã nhận thầu để chặt sạch đám cỏ dại, đợi phơi khô xong thì có thể đốt hủy ngay tại chỗ, lúc đó còn có thể dùng làm phân bón. Tô Minh đi ra khỏi phòng thì thấy Tô Tây Pha đang nói chuyện gì đó với Trương Quế Phân. Trên mặt hai người đều mang theo nụ cười, trông cực kỳ vui vẻ. Tô Minh chào hỏi, "“Má, có chuyện gì mà vui vậy?”"
ḳyhuyen.ⓒom Trương Quế Phân cười mà không nói. Tô Tây Pha cười hô hố một tiếng rồi nói: "“Quế Phân tẩu tử, tôi về trước đây.”" "“Ai, Pha thúc, hay là ở lại ăn cơm rồi hẵng về?”" Trương Quế Phân cười tủm tỉm giữ Tô Tây Pha lại. "“Thôi nào, khách khí như vậy làm gì, chuyện thành công rồi thì ăn.”" Tô Tây Pha vẫy vẫy tay, ý vị thâm trường nhìn Tô Minh một cái, trông rất quỷ dị. Tô Minh không hiểu mô tê gì, gãi gãi đầu, "“Má, Pha thúc đến nhà chúng ta làm gì vậy?”" "“Thôn trưởng đó, ông ấy muốn giới thiệu bạn gái cho con.”" Trương Quế Phân vui mừng rạng rỡ nói: "“Nghe nói cô gái kia là họ hàng bên nhà biểu tỷ của ông ấy, cũng giống như con, là sinh viên đại học, điều kiện thật sự quá tốt rồi. A Minh, lần này con không được làm hỏng chuyện đâu đấy.”" "“……” Tô Minh cạn lời, "“Má, má còn chưa gặp mặt cô ấy, sao má biết điều kiện cô ấy tốt? Vạn nhất đến lúc đó không hợp thì sao?”" Trương Quế Phân ngẩn người, chợt nói: "“Thôi, sợ gì chứ. Để con đi gặp mặt một chút, đâu phải sẽ lập tức kết hôn với cô ấy……”" "“……” Tô Minh hoàn toàn cạn lời.
ḳyhuyen.ⓒomChuyện này rất nhanh có một kết thúc, Tô Minh cũng không để trong lòng. Hắn thu lúa đang phơi ở sân đập lúa về, rồi giúp nấu cơm, nấu thuốc. Ăn xong đã là tám giờ tối. Vì không có TV, Trương Quế Phân tắm xong liền chuẩn bị nghỉ ngơi. Tô Minh bảo bà uống thuốc, rồi giúp bà châm cứu một lần, Trương Quế Phân liền ngủ thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề. Khối u não của Trương Quế Phân tuy đã bị khống chế để không lan tràn trong thời gian ngắn, nhưng vẫn rất nguy hiểm. Chỉ cần có chút kích thích nhất định là sẽ dẫn đến tình trạng phù thũng nặng thêm. Tô Minh một chốc một lát cũng không có biện pháp tốt. Với thực lực hiện tại của hắn, muốn đối phó khối u ác tính vẫn còn kém một chút. Chỉ có đột phá Trúc Cơ Kỳ mới có thể có cơ hội. Tô Minh thở dài một hơi, trở lại phòng cầm lấy ba lô rồi lặng lẽ đi ra khỏi cửa nhà. Trong thôn yên ắng, chỉ có gió nhẹ khẽ lay động, lá cây thường xanh trên núi sàn sạt vang lên. Tô Minh lặng lẽ leo lên hậu sơn. Khoảng thời gian này hắn vẫn luôn muốn lên núi, nhưng Trương Quế Phân đã dặn dò nhiều lần nên Tô Minh không dám dương phụng âm vi, sợ kích thích đến bà làm bệnh tình nặng thêm. Chỉ có thể đợi đến buổi tối. Tô Minh đã rất quen thuộc con đường này, rất nhanh liền leo đến bình đài, đi tới cửa động của sơn động. Tô Minh từ cửa động đi vào. Mặc dù những bộ xương khô trên mặt đất trông rất rùng rợn, nhưng đối với Tô Minh mà nói căn bản không đáng là gì. Đột nhiên, Tô Minh nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng kinh hô. "“Là ai?”" Tô Minh đột nhiên quay đầu lại, quát lên. "“Ô ô, là em……”" Tiểu quả phụ thút thít. Nàng bật đèn pin nhỏ, chân bị trẹo một cái, đèn pin vừa vặn chiếu vào một đống xương khô, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, suýt chút nữa ngã xuống đất. Tô Minh nhanh chóng chạy chậm tới, ngồi xổm xuống, "“Em không sao chứ?”" "“Chân em đau quá.”" Khang Mẫn Nhi trong lòng an tâm một chút, tủi thân nói. Tô Minh đỡ nàng ngồi xuống ụ đá ở một bên, kiểm tra một chút chân cho nàng. Chân phải của nàng bị trẹo. Tô Minh sờ chân phải nàng, mát xa cho nàng một lát, dùng Tạo Hóa Chân Khí để phục hồi tổn thương. Rất nhanh, Khang Mẫn Nhi liền cảm thấy đau đớn giảm nhẹ đi không ít. "“Sao em lại tới đây?”" Tô Minh nhíu mày, có chút tức giận nói: "“Em không biết nơi này rất nguy hiểm sao?”" Khang Mẫn Nhi có chút tủi thân. Nàng đã tắm rửa và mặc quần áo xinh đẹp đến để "tặng phúc lợi" cho Tô Minh, nhưng lại phát hiện hắn lặng lẽ đi lên hậu sơn. Nàng vừa hiếu kỳ, lập tức liền đi theo lên, nào ngờ đoạn đường này nàng đã chịu bao nhiêu khổ. Làn da trắng nõn đều bị xước rách, vậy mà Tô Minh còn mắng nàng, Khang Mẫn Nhi sắp khóc rồi. "“Anh chỉ biết mắng em thôi.”" Khang Mẫn Nhi nước mắt tuôn rơi rì rào, càng thêm tủi thân, quay mặt đi. "“Được rồi, anh sai rồi.”" Tô Minh nhanh chóng xin lỗi, cười nói: "“Anh đây không phải là thương em sao? Em nhìn xem, em bị thương hết rồi kìa.”" Tô Minh không nói còn tốt, càng nói Khang Mẫn Nhi lại càng khóc dữ hơn. Tô Minh có chút luống cuống tay chân. Đột nhiên, Tô Minh nghe thấy tiếng động khe khẽ, tiếng động đó càng lúc càng lớn, âm phong cũng càng lúc càng lớn, khiến người ta sởn hết cả gai ốc. Tô Minh ngẩng đầu nhìn sang, từng con dơi lớn bằng nắm tay, lóe lên đôi mắt đỏ máu trong bóng đêm, đang bay vút về phía hai người họ! Tô Minh không khỏi hít một hơi khí lạnh. Hỏa Nhãn Kim Tinh giúp hắn có khả năng nhìn thấy mọi vật trong bóng đêm. Hắn thấy rõ, những con dơi này khác biệt với dơi bên ngoài. Loại dơi này đôi mắt đỏ máu, toàn thân đen như mực, ngoại hình xấu xí. Tai nhọn hình tam giác, phần miệng rất ngắn, hình dạng như hình nón. Khi mở to miệng, có thể nhìn thấy răng của chúng: răng nanh dài và sắc bén, răng cửa trên rất phát triển, có hình tam giác, sắc bén như đao, trông rất đáng sợ. Đám dơi này ít nhất cũng có trên trăm con, khiến Tô Minh sởn hết cả gai ốc. Hắn kéo phắt Khang Mẫn Nhi lên rồi bỏ chạy.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị