Thương thế của Tô Minh hồi phục rất nhanh, nếu không phải Liễu Thiên Sương tha thiết yêu cầu, Tô Minh đã muốn xuất viện rồi. Hai ngày nay Liễu Thiên Sương có rảnh là đến, trừ việc gọt táo cho Tô Minh ra, thì chính là thỉnh giáo Ngũ Cầm Hí, Tô Minh đều phải nghi ngờ Liễu Thiên Sương có phải cố ý hay không.
Ngày đầu tiên Liễu Thiên Sương cưỡng hôn Tô Minh bị cắt ngang, một cỗ nhuệ khí của nàng liền toàn bộ biến mất. Nhìn thấy Tô Minh đều đỏ mặt, Tô Minh thỉnh thoảng trêu ghẹo một phen, khiến Liễu Thiên Sương mặt đỏ tai đỏ.
Chiều ngày thứ hai Tô Minh rốt cuộc nhịn không được rồi, hắn tìm Lam Anh mua cho hắn một bộ quần áo, đổi quần áo xong liền vụng trộm xuất viện rồi.
Hắn là thật sự không ở lại được nữa rồi.
Tô Minh thay quần áo xong, từ phòng vệ sinh đi ra, Lam Anh nhìn trợn cả mắt lên.
Nam nhân thích nhìn nữ nhân xinh đẹp, nữ nhân thì lại chẳng phải thích nhìn nam nhân anh tuấn sao? Dáng vẻ của Tô Minh tuy không tính là đặc biệt anh tuấn, nhưng ngũ quan lại cực kỳ đẹp mắt, lông mày kiếm, mắt sáng như sao, sống mũi cao ngất, hai mắt tựa như xoáy nước sâu thẳm, không thấy đáy, khiến người ta trầm mê. Lại thêm hiện tại tu luyện tiểu thành, da của hắn càng ngày càng hoàn mỹ, đơn giản chính là được phân chia theo tỉ lệ vàng. Đoạn thời gian này thậm chí còn cao lên không ít, tiếp cận một mét tám, cơ bắp và khung xương đều đặn, chân dài, eo như chó đực, điển hình là móc treo quần áo. Áo T-shirt trắng và quần thường ngày làm nổi bật dáng người thon dài của hắn càng thêm cao ráo. Lại thêm kinh nghiệm đoạn thời gian này, đã gặp qua đủ loại ca bệnh nguy cấp, cũng gặp phải các loại tinh anh, một cỗ khí chất trên người liền càng ngày càng trầm ổn, nụ cười trên mặt cũng càng lộ vẻ ôn hòa hơn, bình dị gần gũi.
“Nhìn gì thế? Chưa từng thấy nam nhân nào đẹp trai như vậy sao?” Tô Minh cười trêu ghẹo nói.
Gò má Lam Anh hơi ửng hồng, sẵng giọng, “Ta chưa từng thấy nam nhân nào mặt dày như vậy!”
ḱyhuyen.ⓒom
Tô Minh nghiêm mặt sửa sai nói, “Nói bậy, làm gì có chỗ nào dày, ta vừa mới soi gương rồi, rõ ràng là trắng hồng, có thể thổi bay vỡ.”
“Khách khách…” Lam Anh cười nghiêng ngả, “Tô Minh, ta phát hiện ngươi thật sự rất tự luyến đó!”
“…”
Lam Anh lái chiếc Trường Thành, kiểu xe không lớn, rất thích hợp cho nữ hài tử. Nàng thành thạo mở đĩa CD, âm thanh trên xe phát ra tiếng ca du dương, trong khàn khàn mang theo từ tính, giống như mèo cào vào lòng người. Trên mặt Lam Anh lộ vẻ hưởng thụ, nhìn về phía Tô Minh, “Tô Minh, ngươi đi đâu?”
“A?” Tô Minh ngẩn người, chợt cười nói, “Nhà ta ở Hồng Trấn, ngươi đưa ta đến nhà ga đi.”
“Đại ca, ngươi để ý chút đi, hiện tại đã là chập tối rồi, chuyến xe khách nông thôn cuối cùng đều đã đi rồi, ngươi đến nhà ga làm gì?” Lam Anh trợn trắng mắt nhìn Tô Minh một cái, nói.
Tô Minh có chút do dự, “Vậy ta trở về bệnh viện ở một đêm nữa?”
“Thôi vậy, sợ ngươi rồi.” Lam Anh trợn trắng mắt, nói, “Đến chỗ ta ở tạm một đêm đi.”
“Như vậy không tốt a, lỡ như bạn trai ngươi trở về bị hiểu lầm thì không tốt đâu?” Tô Minh có chút do dự.
“Hì hì, người ta còn chưa có bạn trai mà.” Lam Anh thở dài một hơi.
ḱyhuyen.ⓒom
“Không thể nào? Chẳng lẽ thẩm mỹ quan của nam nhân bên ngoài đều bị bóp méo rồi sao?” Tô Minh có chút không thể tin nổi, nói, “Lại có thể bỏ qua đại mỹ nữ như ngươi sao?”
Nghe được lời khen của Tô Minh, Lam Anh mày nở mày cười, đồng thời đại thổ khổ thủy, “Chúng ta làm y tá ấy mà, người khác đều nói tốt lắm tốt lắm, thật ra chúng ta rất bận, mà lại vòng giao thiệp cũng hẹp. Giống như các cô nương khoa chúng ta, còn hơn một nửa vẫn độc thân đó.”
“Ô hô, giới thiệu cho ta một chút đi.” Tô Minh cười hì hì nói, “Đương nhiên rồi, yêu cầu của ta rất cao, không xinh đẹp bằng ngươi thì ta không muốn đâu.”
Lời khen vòng vo của Tô Minh khiến Lam Anh cười không ngừng khanh khách, “Được, chị sẽ để ý giúp ngươi một chút, xem có ai thích hợp với ngươi không.”
Lam Anh ở tại tiểu khu Hưng Hoa Uyển phụ cận bệnh viện số một thành phố. Tiểu khu này đã khoảng hai mươi năm rồi, là phòng ở cũ, nhìn qua rất cổ kính. Nhưng lợi ích duy nhất chính là rẻ, giống như Lam Anh mướn một phòng một sảnh cũng chỉ ba trăm năm mươi, đối với tiểu y tá như Lam Anh mà nói vẫn tính là thực tế.
Tòa nhà là nhà cầu thang bộ, tổng cộng 7 tầng, Lam Anh ở lầu năm. Cầu thang rất hẹp, trong không khí tràn ngập một cỗ mùi nấm mốc.
Lam Anh có chút xấu hổ, “Hơi lộn xộn một chút, không được chê bai nha.”
“Sẽ không đâu, sẽ không đâu.” Tô Minh khoát khoát tay, nói, “So với điều kiện nhà ta tốt hơn nhiều.”
ḱyhuyen.ⓒomLam Anh đi trước, Tô Minh đi sau, cầu thang rất dốc, đèn cầu thang cũng hơi lộ vẻ có chút mờ tối. Tô Minh nhàm chán quan sát xung quanh, rất nhanh liền bị Lam Anh hấp dẫn ánh mắt.
Nàng hôm nay mặc váy ôm mông sọc, làm nổi bật đường cong có lồi có lõm kia, trông rất khoa trương. Bờ mông cao ngất càng thêm tròn trịa, dưới váy ngắn, hai đôi chân thẳng tắp thon dài tròn trịa, không có một chút tì vết nào. Theo bước chân của nàng, làm cho váy ôm mông mở ra, nhãn lực của Tô Minh rất tốt, từ khe hở có thể nhìn thấy chiếc quần lót màu trắng kia, Tô Minh trợn cả mắt lên.
Thể chất của hắn càng ngày càng tốt, nhất là sau khi Bạch Xà nhận chủ, dục vọng của hắn cũng càng ngày càng mãnh liệt. Mà hai ngày nay ở bệnh viện càng bị Liễu Thiên Sương trêu chọc đến không muốn không muốn, bây giờ nhớ tới đôi gò bồng cao ngất kia, trong lòng Tô Minh liền có một đoàn lửa đang cháy.
Liễu Thiên Sương không mềm mại như tiểu quả phụ kia, cũng không phong phú như Từ Đan Phi, nhưng lại có tính đàn hồi. Lại thêm thân phận của nàng, khiến Tô Minh càng cảm thấy vô cùng kích thích.
Rất nhanh Lam Anh liền mở cửa, không gian phòng ở không lớn, trong phòng khách chỉ có ghế sofa cũ, còn có một cái bàn nhỏ. Nhà bếp là ban công cải tạo mà thành, phía trên còn phơi quần áo, còn có một số nội y đủ màu sắc, khiến Tô Minh hoa mắt. Gò má Lam Anh hơi ửng hồng, vội vàng xông vào thu sạch quần áo, tay chân luống cuống.
“Ngươi ngồi trước một lát, ta đi tắm rửa một cái.” Lam Anh rót một chén nước cho Tô Minh, cười nói, “Vi khuẩn trong bệnh viện quá nhiều rồi, trở về ký túc xá quen thuộc tắm một cái sẽ dễ chịu hơn một chút.”
“Được.” Tô Minh lười biếng tựa vào ghế sofa, nghe tiếng nước trong phòng tắm có chút suy nghĩ vẩn vơ, có vài lần muốn mở Hỏa Nhãn Kim Tinh để thưởng thức, cuối cùng vẫn là đè nén ý nghĩ này xuống.
Tô Minh nhàm chán uống nước, muốn tìm chút việc gì đó để làm, nhìn thấy chiếc TV rất kiểu cũ kia, Tô Minh đi tới vừa bật lên, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tô Minh đi tới, mở cửa, nhìn thấy một thanh niên mặc âu phục và giày da, rất anh tuấn, tóc mái chải rất gọn gàng, sáp vuốt tóc bóng loáng đến nỗi cả con ruồi cũng đứng không vững, ôm một bó hoa hồng. Nghe thấy cửa mở, bá một cái lập tức quỳ một chân xuống, với một giọng nói rất từ tính mà nói, “Anh Anh, anh thật sự rất yêu em, làm bạn gái của ta đi!”
Hắn giơ bó hoa hồng lên, vừa nói chuyện vừa ngẩng đầu, rất có phong thái. Nhưng khi ánh mắt của hắn rơi vào trên người Tô Minh, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại trên mặt, sắc mặt tái xanh, tay cầm hoa hồng run rẩy, tức giận nói, “Ngươi là ai? Ngươi sao lại ở đây? Anh Anh đâu?”
“Ồ, Anh Anh à, nàng đang tắm mà.” Tô Minh ngẩn người, chợt nói.
“Các ngươi…” Sắc mặt Bạch Vân Phi bá một cái trở nên tái nhợt, “Tốt lắm, hai tên gian phu dâm phụ các ngươi, các ngươi… tức chết ta rồi!”