Chương 176: Hai ba chuyện nằm viện

Mặc dù đã là đêm khuya, nhưng trong phòng chăm sóc đặc biệt vẫn rất sôi nổi, Triệu Binh, Triệu Đông Hải, Lưu Vệ Đông cùng nhiều chuyên gia đều đang xem số liệu xét nghiệm và tài liệu hình ảnh học trong máy tính, dưới sự đối chiếu, trong lòng càng thêm chấn động. "Kiểm tra lại một lần X-quang, toàn bộ mảnh xương vỡ đã về vị trí cũ, đường nứt xương rất nhỏ, không một mảnh nào bị dịch chuyển!" "Mạch đập động mạch mu bàn chân rất mạnh, việc cung cấp máu và cảm giác ở ngón chân đều rất tốt!" "Ông trời ơi, chỉ số chức năng thận của người bệnh so trước đó giảm chừng gấp đôi, men gan đã giảm xuống phạm vi có thể chấp nhận, thật không thể tin nổi!" "Cơ bắp bị hoại tử lại có thể bắt đầu trở nên hồng hào, lại có thể sống sót! Thật lợi hại!" Trong phòng chăm sóc đặc biệt, Triệu Đông Hải, Triệu Binh, Lưu Vệ Đông cùng những người khác nhìn nhau, muốn nói gì đó, cuối cùng lại không tự chủ được mà than thở, "Trong sự nghiệp của mình, lại có thể khiến ta nhìn thấy loại y thuật được xưng là thần tích này, không uổng phí cuộc đời này!" "Mịa nó, trở về ta liền bái sư." Triệu Binh nhe răng nhếch mép, kêu lên, "Ta cũng muốn học Trung y!" Tô Minh mở mắt, ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào có chút chói mắt, Tô Minh vội vàng nhắm mắt lại, một lát sau mới chậm rãi mở ra, hắn kiểm tra một chút thân thể, phát hiện cơ bắp đã không còn đau nhức, chân khí trong cơ thể cũng hoàn toàn khôi phục lại, còn có Âm Duy, Dương Duy hai mạch Kỳ Kinh Bát Mạch cũng được quán thông, chân khí sinh sôi không ngừng, Ngũ Sắc Nhân Uân Tạo Hóa chân khí trong đan điền cũng hùng hậu không ít, khiến Tô Minh có chút mừng rỡ trong lòng. kyhuyen.ⓒom "Quả nhiên là phải phá vỡ cực hạn mới có thể đột phá a." Trên mặt Tô Minh lộ ra một tia vui mừng, thể chất của hắn hiện giờ đã rất cường hãn, ngay cả khi trên cơ thể mềm mại của Tinh Dã Anh Tử chạy nhanh ba bốn giờ cũng chỉ cảm thấy có chút mệt mỏi mà thôi, ngủ một giấc liền có thể hồi phục, lần này trị liệu Trần Hổ, tinh thần của hắn cao độ tập trung, tinh lực và chân khí tiêu hao mới dẫn đến hư thoát, nhưng loại cảm giác này cũng không dễ chịu, Tô Minh bây giờ vẫn còn sợ hãi trong lòng. Cửa mở ra, Lam Anh đi vào. "Ngươi tỉnh rồi à?" Trên gương mặt tiếu mỹ của Lam Anh lộ ra một tia vui mừng, đi tới quan tâm hỏi, "Ngươi cảm thấy hiện tại thế nào?" "Cũng được ạ." Tô Minh động đậy một chút, lúc này mới phát hiện mình còn đang cắm một ống tiểu, rất không thoải mái, Tô Minh nắm ống tiểu nhìn nhìn, vừa vặn Lam Anh nhìn qua, mặt hơi đỏ lên, nói, "Ngươi đã hôn mê ba ngày rồi, ống tiểu này..." "Là nàng cắm vào à?" Tô Minh theo bản năng hỏi. Gương mặt Lam Anh đỏ bừng, thấp giọng nói, "Ừm." "Vậy phiền tiểu thư Lam xinh đẹp có đầu có cuối, giúp ta rút nó ra được không?" Tô Minh mặt nhăn nhó, nói, "Ta bây giờ đã tỉnh rồi, không cần cái này nữa rồi." Lam Anh xin phép bác sĩ chủ quản xong thì nhanh chóng đến, mặc dù việc này nàng đã làm rất nhiều lần, thành thạo đến mức không thể thành thạo hơn được nữa, nhưng khi nhìn thấy bộ vị nào đó của Tô Minh vẫn không nhịn được mặt đỏ, tay của nàng hơi run rẩy, sau khi rút sạch nước trong túi nước, nàng một tay vịn chặt thể hang của Tô Minh, một tay chậm rãi rút ống tiểu ra. Lam Anh vẫn cảm thấy chấn động vì kích thước của Tô Minh, ngay cả cách một chiếc găng tay cao su, nàng cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng đó, lúc Tô Minh hôn mê còn không cảm thấy gì, nhưng Tô Minh bây giờ đang nhìn nàng, Lam Anh không khỏi trong lòng khẽ run lên, nàng không tự chủ được nhớ tới nội y ướt đẫm trên giá, nàng theo quán tính tưởng tượng cảnh Tô Minh cùng chiếc nội y nhỏ ma sát... Lam Anh có chút hoảng loạn, thao tác rút ống tiểu vốn dĩ đơn giản lại có thể trở nên có chút non nớt.
kyhuyen.ⓒom Tô Minh biểu thị rất thống khổ, một đoạn ống tiểu vẫn còn lưu lại bên trong niệu đạo, vừa ngứa vừa đau, loại trường hợp vốn dĩ nên rất xấu hổ này Tô Minh lại có thể không tự chủ được mà có phản ứng. Mịa nó... Tô Minh hai tay che mặt, lần này một đời anh danh hoàn toàn bị hủy! "A..." Lam Anh nhìn thấy thể hang đang nắm trong tay nhanh chóng sung huyết sưng to, kinh hô một tiếng, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ máu ra. Nàng vạn vạn không nghĩ tới, Tô Minh lại có thể vào giờ khắc này có phản ứng sinh lý, nàng nhất thời có chút không biết làm sao. Tô Minh vốn dĩ đã huyết khí phương cương, dục vọng cũng cực kỳ mãnh liệt, bị Lam Anh kích thích như vậy, ánh mắt Tô Minh rơi vào trên thân Lam Anh, không khỏi nuốt nước miếng một cái. Lam Anh dáng người rất tốt, nhất là bờ mông cong vút kia, mặc bộ y phục y tá màu hồng phấn, lộ ra một đôi chân dài thẳng tắp, mà nàng giờ phút này đang cúi lưng, đem đường cong như vầng trăng tròn ở bờ mông phác hoạ ra hoàn toàn, Tô Minh ma xui quỷ khiến đưa tay ra còn nắm hai cái... Gương mặt Lam Anh giống như tấm vải đỏ, không dám nói chuyện, vội vàng rút ống tiểu ra, "Ngươi..." Nàng cảm thấy thân thể có chút mềm nhũn. Nếu như là nam nhân khác đối xử với nàng như vậy, nàng đã sớm một bàn tay tát qua rồi, nhưng đối mặt với Tô Minh thật sự là không có tự tin gì, ân cứu mạng của Tô Minh khiến nàng khắc ghi trong lòng, mà điều nàng nghĩ đến càng nhiều hơn chính là hình ảnh đồ vật riêng tư của nàng tiếp xúc thân mật với thể hang của Tô Minh... Mặc dù Tô Minh cần phải kêu oan, nhưng tình cảnh đó lại quỷ dị như vậy, hắn nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch a.
kyhuyen.ⓒom"Anh Anh, ta..." Tô Minh quan sát thấy Lam Anh không phản kháng, mừng rỡ trong lòng, nếu là lúc trước hắn có thể sẽ kinh hoảng vô cùng, nhưng sau khi tiếp xúc nhiều với Tiểu Quả Phụ, Tinh Dã Anh Tử, Liễu Thiên Sương và nhiều nữ tử khác, Tô Minh đối với tâm lý của nữ sinh cũng có sự hiểu biết nhất định, biết Lam Anh đối với hắn không hề chán ghét, có lẽ còn có chút hảo cảm, tâm tư Tô Minh liền trở nên hoạt bát. Nếu như thừa thắng xông lên, Tô Minh có nắm chắc sẽ chinh phục được cô y tá xinh đẹp này. Lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện. Lam Anh giống như một chú chim nhỏ bị giật mình, cầm lấy ống tiểu đã rút ra vội vàng đi ra ngoài, chỉ còn lại tay của Tô Minh dừng lại ở giữa không trung, thầm mắng một tiếng, "Mịa nó!" Tô Minh kéo quần bệnh nhân lên, vội vàng đi vào nhà vệ sinh, sau khi thải hết dịch lỏng trong bàng quang mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cảm giác thấy một bộ phận nào đó vẫn còn cứng rắn như sắt, Tô Minh vội vàng vận chuyển Tạo Hóa Kinh áp chế dục niệm xuống dưới. "Ôi, ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi sao?" Trần Ngân Ý vừa giận vừa vui, trên mặt tươi cười không che giấu được tình ý nồng đậm, nàng như chim bay vào rừng cây mà nhảy vào trong lòng Tô Minh, nồng nhiệt ôm hôn Tô Minh, nói, "Cảm ơn ngươi!" "Không... ồ..." Tô Minh đang muốn nói không khách khí, tay của Trần Ngân Ý đã từ cạp quần của hắn thò vào bên trong, nụ cười trên mặt giống như hoa nở rực rỡ, sẵng giọng, "Một bụng ý đồ xấu, thành thật mà nói vừa nãy có phải đang trêu chọc người ta tiểu hộ sĩ không?" "Không có..." Tô Minh theo bản năng phủ nhận. "Phì, ta không tin, lúc ta đi vào, mặt cô y tá đã đỏ bừng rồi." Tay của Trần Ngân Ý nhẹ nhàng dùng sức, cười khẽ nói, "Đằng sau áo y tá đều nhăn rồi, ngươi còn nói không phải, huynh đệ của ngươi thành thật hơn ngươi đấy." Tô Minh hít vào một hơi khí lạnh, một tay ôm lấy eo thon của Trần Ngân Ý, liền muốn đem Trần Ngân Ý giải quyết tại chỗ, Trần Ngân Ý không lùi không tránh, nụ cười trên mặt càng tà ác hơn, "Ngươi cần phải hiểu rõ đó, ngươi bây giờ đã là danh nhân rồi, tin tức ngươi tỉnh lại bây giờ ước chừng đã truyền khắp nơi, những chuyên gia giáo sư khoa chỉnh hình kia sắp đến rồi..." "À?" Trán Tô Minh giống như bị dội một chậu nước lạnh, tà hỏa đang sôi trào lập tức tắt ngấm, sắc mặt đại biến, kéo tay của Trần Ngân Ý, vội la lên, "Nhanh đi! Nếu ngươi không đi thì không kịp nữa rồi!"
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị