Tô Minh đưa Mạnh Hạo về biệt thự của hắn, Mạnh Hạo còn muốn mời Tô Minh ra ngoài trải nghiệm đại bảo kiện một đường, nhưng bị Tô Minh từ chối.
Tiếp theo, Tô Minh lại chạy tới chợ trái cây mua hai cân táo, lái chiếc BJ80 việt dã của hắn đến biệt thự của Trần Hùng. Trần Hổ nhìn thấy Tô Minh rất vui vẻ, chân của hắn hiện tại đã tốt hơn nhiều, mặc dù vẫn còn hơi đau nhức âm ỉ, nhưng dưới tác dụng của trung dược của Tô Minh, hắn có thể cảm nhận được biến hóa của xương cốt, mỗi thời mỗi khắc tựa hồ cũng đang lớn lên, điều này khiến hắn tràn đầy lòng tin.
"Huynh đệ, cám ơn." Trần Hổ mỗi lần nhìn thấy Tô Minh đều đặc biệt cảm kích.
"Đừng khách khí." Tô Minh tiện tay ném một quả táo qua, nói, "Ăn trước một quả táo trấn an đi."
Trần Hổ nhận lấy quả táo, cắn một cái, nhai nát nuốt vào, đột nhiên nhớ tới một vấn đề, "Huynh đệ, quả táo này ngươi đã rửa chưa?"
"Không có à, ăn táo cần phải rửa sao?" Tô Minh cười xấu xa, "Ta vừa rồi đi vệ sinh còn chưa rửa tay, cái này gọi là tiết kiệm tài nguyên nước."
"Phốc..." Trần Hổ thiếu chút nữa nôn ra, tức giận đến mức đem quả táo trong tay đập về phía Tô Minh, mắng, "Thằng khốn kiếp, ngươi có thể có chút tiết tháo hay không?"
Tô Minh linh hoạt tránh thoát, "Người què, hảo hảo dưỡng thương đi, tay của ngươi chỉ thích hợp đánh máy bay, đừng vũ nhục vinh dự của vận động viên đẩy tạ người ta."
kyhuyen.ⓒom
"..." Trần Hổ tức giận đến bảy khiếu bốc khói, "Này, Tô Minh, ngươi đến tìm lão già sao? Lão già hiện tại không ở nhà."
"Nói bậy." Tô Minh nghiêm túc nói, "Ta tới đây là tìm con em ngươi."
"..." Trần Hổ nghe thế nào cũng giống mắng người, trợn trắng mắt, "Liền biết ngươi không có hảo tâm như vậy, Ngân Ý đang ở trên sân thượng hầu hạ chim của ngươi đấy."
"Cút đi." Tô Minh trợn trắng mắt, cười mắng.
Tô Minh cười hắc hắc đi ra khỏi biệt thự. Trần Ngân Ý trên ban công sân thượng đang bưng một đĩa thịt sống hầu hạ con chim ưng kia của Tô Minh. Nàng mặc một bộ váy len dệt kim bó sát, ôm mông tôn dáng, phác họa ra dáng người hoàn mỹ của nàng. Chất liệu vải có tính đàn hồi siết chặt, khiến bộ ngực sữa của nàng càng thêm kiên cường hơn, eo ếch rất nhỏ, bờ mông càng thêm nhô cao. Chiếc váy liền chỉ bao lấy một phần ba đùi, bắp đùi trắng nõn tròn trịa như ngà voi hoàn mỹ không tì vết, khiến Tô Minh cũng nhịn không được nuốt nước miếng một cái.
Tiểu Hôi nhìn thấy Tô Minh, nhiệt tình vỗ cánh bay tới. Mấy ngày không gặp, Tiểu Hôi đã lớn thêm một vòng, lông cũng càng rậm rạp hơn, có vài phần tuấn tú của chim ưng, rơi xuống trên bờ vai của Tô Minh, dùng đầu nhẹ nhàng cọ xát trán Tô Minh, rất thân mật.
"Bệ hạ, ngài đến rồi sao?" Khuôn mặt vừa giận vừa vui của Trần Ngân Ý mang theo một vẻ mừng rỡ, đôi mắt đẹp nở rộ vẻ thần thái nhàn nhạt, hướng về Tô Minh liếc một cái mị nhãn, thiếu chút nữa khiến Tô Minh thất hồn lục phách, oán giận nói, "Chim của ngài quá khó hầu hạ!"
"Ha ha, Tiểu Hôi, tự mình đi chơi đi." Tô Minh nhẹ nhàng đưa tới, Tiểu Hôi liền vỗ cánh bay xuống trên bồn hoa xanh biếc. Tô Minh nhẹ nhàng đi qua ôm lấy vòng eo thon của Trần Ngân Ý, Trần Ngân Ý thuận thế tựa vào trong lòng của hắn.
"Ngươi vừa rồi nói gì?" Ngọc mềm hương ấm trong lòng, mùi hương cơ thể thoang thoảng ở chóp mũi, hai khối mềm mại mà cực kỳ đàn hồi đầy đặn áp trên lồng ngực của Tô Minh. Tô Minh ngo ngoe muốn động, tay nhẹ nhàng vuốt ve trên bờ eo mềm mại, men theo đường cong trượt xuống, nắm được trái đào căng tròn.
Mặt Trần Ngân Ý hơi ửng hồng, nhưng không chút nào tỏ ra yếu kém, đôi mắt đẹp oán trách, thở hơi như lan bên tai Tô Minh, "Bệ hạ, thần thiếp muốn nhìn xem, chim của ngài có phải cũng khó hầu hạ như vậy hay không..."
kyhuyen.ⓒom
Một bàn tay nhỏ bé ấm áp luồn vào trong, Tô Minh hít một hơi khí lạnh.
"Bệ hạ, tuy thần thiếp rất cô đơn lạnh lẽo." Trần Ngân Ý cười xấu xa ấn chặt tay Tô Minh đang tác quái, trêu chọc nói, "Nhưng mà, thân thích của người ta vẫn chưa đi đâu, tạm thời không hoan nghênh tên xấu xa của ngài đến làm khách đâu."
"..." Tô Minh cắn răng nghiến lợi, "Ái phi, nàng là cố ý phải không?"
"Làm gì có." Trần Ngân Ý tủi thân nói, "Người ta một lòng muốn hầu hạ đại điểu của Bệ hạ thật tốt..."
Tiểu Hôi ở một bên còn tưởng Trần Ngân Ý đang gọi nó, vỗ cánh kêu hí hí, chọc cho Trần Ngân Ý cười khanh khách không ngừng.
Được rồi... Tô Minh lại lần nữa thấy được phong thái của nữ lưu manh.
Trần Ngân Ý thân thể hơi cứng đờ, tay Tô Minh đã leo lên trước ngực của nàng. Trần Ngân Ý mặt đẹp ửng hồng, mềm nhũn trong lòng Tô Minh, đôi mắt quyến rũ như tơ. Tô Minh cười xấu xa nói, "Đến đây nào, cùng nhau gây tổn thương đi."
"..."
kyhuyen.ⓒomTạm biệt Trần Ngân Ý, Tô Minh ném Tiểu Hôi vào chỗ ngồi phía sau, chạy tới siêu thị trong thành phố dạo một vòng, mua rất nhiều quần áo, trong đó có đại bộ phận là mua cho Trương Quế Phân, còn có một ít là mua cho tiểu quả phụ, rất nhanh liền chất đầy cả khoang xe.
Chiếc BJ80 cứng cáp hùng vĩ tuy là hàng nội địa, nhưng lại sở hữu mị lực kỳ lạ giống như dã thú. Tô Minh nắm tay lái, cảm nhận tiếng động cơ trầm thấp và động lực cuồn cuộn, Tô Minh cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Đáng tiếc trên đường làng khúc khuỷu chín khúc mười tám cua, rừng cây xung quanh cũng rất rậm rạp, chỗ ngoặt bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện người, Tô Minh không dám lái quá nhanh, vạn nhất đụng vào người thì không tốt. Bất quá Tô Minh vẫn như cũ rất hưởng thụ cảm giác này.
Xe việt dã vừa vào làng lập tức liền làm kinh động bọn trẻ con đang vui đùa trên sân đập lúa.
"Là Minh ca!"
"Xe của Minh ca đẹp trai quá!"
Rất nhiều tiểu thí hài chạy đuổi theo sau xe, Tô Minh còn cố ý thả chậm tốc độ xe. Đợi Tô Minh dừng lại, những tiểu thí hài đó rất hưng phấn, tò mò đi lên sờ xe của Tô Minh.
Ngày thường Tô Minh không có gì tính tình, đối với tiểu thí hài tử vẫn rất ôn hòa. Ngày thường những tiểu hài tử này có bất kỳ đau đầu nhức óc đều là tìm Tô Minh khám bệnh, Tô Minh chẳng những không thu phí của bọn chúng, còn sẽ cho bọn chúng một ít kẹo các loại. Những hài tử này còn thỉnh thoảng chạy đến nhà hắn ăn chực kẹo, dần dà liền đều quen thuộc.
"Minh ca, đây là xe của ngươi sao?" Nhị lăng tử yêu thích không buông tay sờ đèn xe, hưng phấn hỏi.
"Đúng vậy. Nhị Lăng, việc đều làm xong rồi sao?" Tô Minh vuốt vuốt đầu của Nhị Lăng tử, hỏi, "Đúng rồi, Như tỷ của ngươi đâu?"
"Hì hì, Như tỷ dẫn theo tỷ ta cùng Mẫn Nhi tỷ tỷ lên núi rồi, nghe nói là phải làm rõ cái gì tài nguyên du lịch trong làng của chúng ta, còn phải chụp ảnh, dệt cái gì lưới nữa..." Nhị lăng tử gãi đầu nói, có một số thứ hắn nhớ không rõ ràng lắm.
"À." Tô Minh từ trong thùng xe phía sau lấy ra một bao kẹo Đại Bạch Thỏ ném cho Nhị Lăng tử, "Nhị Lăng, phát kẹo cho tiểu đồng bọn đi, đừng nuốt riêng nhé, không cho phép nuốt riêng!"
"Yeah. Minh ca vạn tuế!"
"Vạn tuế!"
"Minh ca, ngày mai chúng ta đi bắt cá đi."
"Minh ca, có người nhìn thấy heo rừng ở núi phía sau kìa, chúng ta bắt về ăn thịt, được không?"
Tiểu thí hài chi chi tra tra nói. Tô Minh không có bất kỳ không kiên nhẫn nào, vừa đem Tiểu Hôi phía sau thả ra.
Tiểu Hôi đã sớm không kiên nhẫn rồi, vỗ cánh nhảy lên trên bờ vai của Tô Minh.
Thoáng cái, tất cả những đứa trẻ nhìn chằm chằm vào chim ưng non trên vai Tô Minh, sôi sục.
"A, chim của Minh ca dễ thương quá!"
"Chim của Minh ca đang ở trên bờ vai kìa."
"Chim của Minh ca lớn lên thật tuấn tú!"
Nụ cười của Tô Minh cứng đờ trên mặt, những tiểu thí hài tử này!