Chương 221: Quẫn Cảnh Của Từ Đan Phi (Thượng)

Tô Minh nghe điện thoại. "Ca ca, ngươi có phải hay không quên người ta rồi?" Giọng nói của Chu Khổng Tước truyền tới từ ống nghe, giọng nói tràn đầy u oán. "Sao có thể?" Tô Minh chớp chớp mắt, nửa tháng nay hình như thật sự là không để ý tới Chu Khổng Tước này, trên Wechat Tô Minh cũng chỉ trả lời vài tin nhắn, dù sao bạn bè Wechat của hắn cũng không nhiều, tổng cộng cũng chỉ có khoảng mười mấy người, hơn nữa Tô Minh cũng chưa bao giờ lười đăng vòng bằng hữu, về cơ bản xem như một dị loại. Tô Minh tâm tư chuyển động, thở dài một hơi, nói, "Khổng Tước đệ đệ à, ngươi không biết, ca của ngươi ta những ngày này rốt cuộc bận rộn đến mức nào, ai, cái tình cảnh kia, thật sự là… không nói cũng thôi!" Hắn bận rộn ở đâu chứ? Mỗi ngày bận tu luyện, quấn quýt bên tiểu quả phụ, bận tán tỉnh Dương Tĩnh Như… Thế nhưng hết lần này tới lần khác Chu Khổng Tước lại ăn chiêu này. Nghe được cảm giác mệt mỏi mà Tô Minh cố tình giả vờ, thậm chí ngay cả cách xưng hô của Tô Minh cũng tỉnh lược, có chút đau lòng nói, "Ca ca, ngươi đừng bận rộn như vậy nữa, có phải là không có tiền không? Nếu không, ta bảo mẹ ta chuyển cho ngươi vài trăm triệu nhé?" "..." Tô Minh mở to hai mắt nhìn, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu. Mẹ nó, hắn tân tân khổ khổ mới kiếm được chút tiền cực nhọc kia, thằng nhóc này lại nói liên tục muốn chuyển cho hắn vài trăm triệu? Người so với người, tức chết người ta mà! "Khổng Tước à, cái này... người sống không thể chỉ vì tiền, còn phải có ước mơ, nếu không có ước mơ, người với cá muối có gì khác nhau?" Tô Minh chớp chớp mắt, tiếp tục nói, "Cho dù làm cá muối, chúng ta cũng phải làm con cá muối nhất... Đương nhiên rồi, kiếm tiền cũng rất quan trọng..." "Ồ, ý tứ của Tô đại ca ta đã hiểu rồi!" Chu Khổng Tước nặng nề nói, "Ta cũng có ước mơ, ước mơ của ta là trở thành nữ cường nhân giống như mẹ ta!" "..." Tô Minh nước mắt chảy đầy mặt, Khổng Tước đệ đệ, ngươi vẫn không hiểu mà, câu nói kia phía sau của ta mới là trọng điểm... кyhuyen.ⓒom "Ca, ngươi xem ta cũng sắp nghỉ rồi." Chu Khổng Tước cười hì hì nói, "Ngày 24 là đêm Giáng sinh đó, ta muốn cùng ngươi trải qua, có được hay không vậy!" "Đêm Giáng sinh? Đêm Giáng sinh là cái quỷ gì? Chẳng phải mới vừa qua đông chí sao?" Tô Minh có chút mộng bức, đối với những ngày lễ phương Tây như đêm Giáng sinh, lễ Noel này thật sự là có chút không quá quen. Tô Minh không quá thích các ngày lễ phương Tây, hắn cho rằng với tư cách là một người Hoa Hạ, chúng ta nên tuân thủ phong tục và lễ hội của đất nước mình... Nói thẳng ra, các lễ hội cả phương Đông lẫn phương Tây thật sự là quá nhiều rồi, hắn không có tiền! Nhớ khi còn học đại học, vì hầu bao eo hẹp, ngay cả Lễ Tình nhân cũng phải trải qua ở thư viện cùng bạn gái trước. "Gì?" Chu Khổng Tước giống như phát hiện ra tân đại lục, âm điệu cũng tăng lên không ít, cười hì hì nói, "Ca, ngươi sẽ không phải là ngay cả đêm Giáng sinh lễ Noel cũng không biết đó chứ? Ha ha, ngươi cũng lạc hậu quá rồi." "Khổng Tước à, không phải ta phê bình ngươi đâu nhé, với tư cách là một người Hoa Hạ, chúng ta nên đón các ngày lễ của chính mình, làm người à, không thể quên cội nguồn..." Tô Minh tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình lạc hậu, tiếp tục cãi cọ, bên kia Chu Khổng Tước còn làu bàu hơn cả hắn, một mặt nói cái gì theo kịp thời đại, hội nhập quốc tế, nói đến Tô Minh liên tục bại lui. "Được rồi, ca đồng ý với ngươi là được rồi, con thuyền tình bạn không thể nói lật là lật có đúng không? Ừ, cứ như vậy đi, đến lúc đó ta sẽ đi đón ngươi." Tô Minh buông điện thoại xuống, sau đó điện thoại của hắn lại vang lên, là số của Từ Đan Phi, Tô Minh kết nối được điện thoại, "Alo, Đan tỷ." Nghe được giọng của Tô Minh, một giọng nói non nớt kèm theo giọng nghẹn ngào, "Ca ca, con đói rồi!" Là Tiểu Hân Đồng, trong lòng Tô Minh 'lộp bộp' một tiếng, hỏi, "Đồng Đồng, con ở đâu? Mẹ con đâu?" "Huhu... Ca ca, mẹ ra ngoài rồi, con một mình ở nhà, con sợ hãi." Giọng nói rụt rè, rất tủi thân, Tô Minh đã tưởng tượng ra hình ảnh một cô gái nhỏ phấn điêu ngọc trác đang rơi lệ vô trợ ở phía đối diện, "Ca ca, con đói quá!" Tô Minh nhìn một chút thời gian, bây giờ đại khái khoảng ba giờ chiều, theo lý thì khoảng thời gian này Tiểu Hân Đồng cho dù có đói cũng sẽ không khoa trương như vậy, nói, "Đồng Đồng ngoan, con ở đâu? Ta bây giờ qua tìm con có được hay không? Đừng khóc." "Ưm ưm, Đồng Đồng không khóc, Đồng Đồng ở nhà, ca ca, Đồng Đồng chờ ca ca đó, ca ca nhất định phải đến nha." Tiểu Đồng Đồng đáng thương hề hề nói, sau đó đưa điện thoại cho một người khác. Tô Minh còn nghe thấy Đồng Đồng nói gì đó như cảm ơn thúc thúc, trái tim Tô Minh lập tức xiết chặt lại. May mắn đối phương không cúp máy, lần này người nghe điện thoại là một giọng nam, mang theo tức giận nói, "Ngươi chính là ca ca của cô gái này phải không, mấy người lớn các ngươi có thể nào có chút lương tâm không hả, một đứa trẻ con như vậy mà cũng để nó một mình ở nhà, ngươi có biết hay không như vậy nguy hiểm đến mức nào không? Ba lạp ba lạp..."
кyhuyen.ⓒom "Xin lỗi, cảm ơn ngươi." Tô Minh vội vàng hỏi, "Tiểu Đồng bây giờ đang ở chỗ nào?" "Nó bây giờ đang ở nhà ta, hộ dân đối diện ta..." Lời còn chưa nói xong, Tô Minh lập tức cúp điện thoại, chạy về nhà lấy chìa khóa xe, nói với Trương Quế Phân một tiếng, sau đó vội vã lái xe ra khỏi cửa. Tô Minh lái xe rất nhanh, nhớ tới Tiểu Đồng, Tô Minh có chút uấn nộ. Đan tỷ này đi đâu rồi chứ, thế mà lại để một đứa trẻ con mới ba bốn tuổi ở nhà! Nghĩ đến đây, tốc độ xe của Tô Minh lập tức càng nhanh hơn. Đại khái khoảng bốn mươi phút sau, Tô Minh đã đến khu tiểu khu Cẩm Tú Sơn Hà. Vốn dĩ bảo an nhìn thấy biển số xe của Tô Minh muốn chặn lại, vừa đúng lúc Vương An trực ca, một cước đá vào trên mông của tên bảo vệ kia, sau đó chạy lon ton đi tới, vẻ mặt siểm nịnh, "Minh ca, đã lâu không gặp à, ngài đây là..." Tô Minh lười cãi cọ với hắn, gật đầu một cái, "Ta có việc." "Ồ, Minh ca mau mời vào." Vương An không nói hai lời liền nâng thanh chắn lên, Tô Minh lười nói lời vô nghĩa với hắn, lái xe liền trực tiếp xông vào, tốc độ kia không sai biệt lắm với xe cấp cứu. Người trung niên bị chặn lại bên cạnh trợn mắt hốc mồm nhìn chằm chằm xe của Tô Minh, chất vấn nói, "Tại sao BJ80 của hắn đều có thể vào được, tại sao chiếc Subaru nhập khẩu của ta lại không được?" "Ngươi cùng người ta so sao?" Vương An liếc mắt nhìn hắn một cái, khinh thường nói, "Người ta là thân phận gì? Ngươi là thân phận gì? Ngoan ngoãn tìm người ra đón ngươi, bằng không thì Thiên Vương lão tử cũng không cho vào."
кyhuyen.ⓒom"..." Người trung niên uất ức thổ huyết. Tô Minh dừng xe ở bên ngoài biệt thự của Từ Đan Phi, lần nữa gọi điện thoại. Rất nhanh cửa biệt thự đối diện mở ra, một cô gái nhỏ phấn điêu ngọc trác từ đằng xa liền chạy tới, "Ca ca, ca ca..." Tô Minh ôm đứa bé nhỏ đang nhào tới vào lòng, thở phào một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười, "Đồng Đồng thật ngoan." "Ca ca, con nhớ ca ca." Tiểu Đồng Đồng vẻ mặt tủi thân, đôi mắt to đen láy long lanh nước mắt, chu môi nhỏ đến mức có thể treo cả bình dầu lên đó rồi. "Ta cũng nhớ ngươi, lại đây, ngoan, cười một cái." Tô Minh cười hì hì cù lét Tiểu Hân Đồng, Tiểu Hân Đồng ngứa ngáy cười khanh khách. Người trung niên khoảng năm mươi tuổi vốn có chút uấn nộ đuổi theo ra ngoài nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng dần dịu xuống.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị