Tô Minh có chút ngơ ngác.
Trước khi chưa gặp mặt, hắn vẫn rất có tự tin, thế nhưng là hiện tại đối mặt với việc phải gặp cha vợ, Tô Minh liền có chút hoảng sợ.
Đây là nhân chi thường tình, cho dù là một phú hào vừa cao vừa đẹp trai lại có tiền chuẩn bị gặp mẹ vợ, điều lo lắng là đến cùng mẹ vợ tương lai có tiếp nhận mình hay không? Sự hoảng loạn này không liên quan tự tin, không liên quan thực lực, bởi vì ở loại trường hợp đó, quan hệ là không ngang bằng.
Ăn của người ta miệng mềm, cầm tay của người ta ngắn a, ngươi ngay cả tiểu bảo bối người ta nuôi nhiều năm như vậy cũng muốn cuỗm đi, ngươi không được làm một đứa cháu trai cúi đầu khép mắt sao? Không lấy lòng mẹ vợ, muốn cưới vợ cũng uổng công thôi!
"Đúng rồi, cha ngươi khi nào đến a?" Tô Minh nhỏ giọng hỏi.
"Hôm nay sư thúc ta gọi điện thoại nói với ông ấy một chút về trận tỷ võ hôm nay, cha ta rất hiếu kỳ về ngươi, muốn gặp ngươi một chút." Dương Nhược Kỳ cười nhẹ nói, "Buổi sáng ngày mai chắc là sẽ đến!"
Tô Minh luôn cảm thấy có chút hoảng sợ, hỏi, "Bảo bối nhi, cha vợ thích cái gì? Rượu? Binh khí? Tiền? Hay là cái gì khác..."
Tính cách Tô Minh ngày thường nhìn như ôn hòa, nhưng Dương Nhược Kỳ lại biết đây chính là một chủ nhân vô pháp vô thiên, tứ vô kỵ đạn lại bá đạo, hiếm khi lộ ra biểu tình hoảng sợ như vậy. Dương Nhược Kỳ thấy biểu tình của Tô Minh, cảm thấy rất thú vị, cười ha hả nói, "Sợ gì chứ, cha ta lại sẽ không ăn ngươi!"
ⓚyhuyen.ⓒom
"Bảo bối à, ngươi không hiểu a!" Tô Minh nằm ườn trên ghế sofa, rên rỉ nói, "Nếu là cha ngươi ra tay đánh nhau cũng coi như xong, ta trực tiếp đánh hắn nửa tàn. Vạn nhất cha vợ hòa nhan duyệt sắc viết một tấm chi phiếu cho ta mấy trăm triệu, bảo ta rời khỏi bảo bối nữ nhi của hắn, ta là đồng ý đây? Hay là đồng ý đây? Hay là đồng ý đây? ... A, bảo bối, ta sai rồi, ta chính là nói để tráng đảm thôi mà, nữ hiệp tha mạng!"
Dương Nhược Kỳ lúc này mới buông lỏng ngón tay đặt ở bên hông Tô Minh, trên mặt lộ ra một vòng ôn nhu, tay nhỏ vuốt vuốt, có chút đau lòng nhỏ giọng hỏi, "Đau không?"
"Đau!" Tô Minh đáng thương hề hề nói.
"A, xin lỗi a." Dương Nhược Kỳ vội vàng nói, "Ta giúp ngươi xoa xoa."
"Ta đau đầu."
Một đêm cứ như vậy trôi qua, Dương Nhược Kỳ giữ chặt lấy giới hạn, nhất định phải ở sau khi Tô Minh gặp qua Dương Huyền Cơ và được đến sự thừa nhận của Dương Huyền Cơ mới cho phép Tô Minh tiến thêm một bước. Tô Minh nghĩ đến muốn gặp cha vợ, lập tức liền nhát gan, làm sao còn có loại tâm tư làm chuyện xấu kia, hai người ôm nhau mà ngủ, bình yên trải qua một đêm.
Tô Minh từ ban công tu luyện trở về, Dương Nhược Kỳ đã rời giường rồi. Nàng đã làm điểm tâm xong rồi, hai bát mì trứng rau xanh nghi ngút khói đặt ở trên mặt bàn, tỏa ra hương thơm. Nàng đang lấy quần áo giặt thay tối qua của Tô Minh từ trong máy giặt ra, chuẩn bị lấy ra ban công để phơi. Thấy Tô Minh đi vào, trên mặt nàng lộ ra một vòng ý cười, nói, "Ngươi ăn điểm tâm trước đi, ta phơi quần áo trước đã."
"Loại việc chân tay nặng nhọc này cứ để ta làm đi." Thời tiết bây giờ rét lạnh, thấy tay Dương Nhược Kỳ lạnh đến trắng bóc, Tô Minh có chút đau lòng giành lấy cái thùng, nói, "Đi, ngươi ăn mì trước đi."
"Thế nhưng là..."
Tô Minh nhấn Dương Nhược Kỳ vào bên cạnh bàn ăn, cười tủm tỉm nói, "Không được nói thế nhưng là! Bảo bối nhi, nghe lời!"
ⓚyhuyen.ⓒom
Sau đó Tô Minh xách quần áo đi ra ban công, Dương Nhược Kỳ hai tay chống cằm, xuyên qua cửa sổ nhìn Tô Minh đang phơi quần áo ở ban công. Trong đôi mắt đẹp của nàng ngưng tụ một vòng sương mù mông lung, như thu ba ngang sông, khó che giấu niềm vui trong lòng, trong miệng lại thầm nói, "Thật bá đạo!"
Tô Minh mang theo Dương Nhược Kỳ đi tới trung tâm thương mại.
"Kỳ Kỳ, nàng nói ta mặc cái gì tốt? Veston? Trung sơn trang?" Tô Minh chớp chớp mắt, "Cha ngươi có phải là người khá cứng nhắc không? Đối với hàng hóa ngoại nhập có thành kiến gì không?"
Dương Nhược Kỳ trong lòng rất buồn cười, bất quá nàng nhìn ra được Tô Minh hiển nhiên rất coi trọng lần gặp mặt này, khiến nàng rất cảm động.
"Thật ra ngươi không cần dễ dàng thay đổi bản thân." Dương Nhược Kỳ kéo tay Tô Minh, trong lòng càng ngày càng mềm mại, nhẹ giọng nói, "Cha ta ông ấy đối với những công phu bề ngoài này không quá coi trọng..."
"Vậy ta mặc trung sơn trang đi." Tô Minh cười hì hì đi đổi một bộ trung sơn trang màu đen. Khi hắn đi ra, ngay cả nhân viên bán hàng cũng không thể rời mắt. Tô Minh vốn dĩ tướng mạo đã không kém, ngũ quan thanh tú, cực kỳ dễ nhìn, tu luyện lâu dài khiến hắn có vẻ khổng vũ hữu lực, cơ bắp rắn chắc, điển hình như giá treo quần áo. Lại thêm hắn cắt kiểu đầu đinh, mặc trung sơn trang càng thêm hiển lộ tinh khôn, ổn trọng, đại khí. Lại thêm khí tràng cấp tông sư ẩn mà không lộ của Tô Minh, càng là khiến người ta liếc nhìn.
Tô Minh không phải loại tiểu sinh bạch diện như mấy gã bổng tử Hàn Quốc, khiến những thiếu nữ hoa si thét lên khi vừa nhìn thấy. Loại gối thêu hoa không có nội hàm kia rất nhanh sẽ khiến người ta sinh ra mệt mỏi về mặt thẩm mỹ. Tô Minh là thuộc về loại điển hình càng xem càng dễ nhìn, lại thêm khí chất ổn trọng của hắn, dễ dàng nhất được đến sự ưu ái của những thiếu phụ có một chút từng trải. Ngoại trừ Dương Nhược Kỳ ra, những nữ hài tử khác đang chọn quần áo trong tiệm đều mắt lộ ra tinh quang, đôi mắt đẹp dị sắc liên tục.
"Đẹp trai không?" Tô Minh thấy biểu tình của Dương Nhược Kỳ, không khỏi đắc ý nháy mắt nhăn mũi, hình tượng văn nhã của hắn tức khắc sụp đổ. Dương Nhược Kỳ lạc lạc cười không ngừng, sóng gió cuồn cuộn, "Rất đẹp trai!"
ⓚyhuyen.ⓒomTô Minh đổi quần áo ra, lại chọn cho Dương Nhược Kỳ hai bộ váy đẹp. Khi nàng mặc váy đi ra ngoài, Tô Minh nhìn đến ngây người.
Dung mạo Dương Nhược Kỳ vốn dĩ đã không kém, bất quá nàng từ trước đến nay không thoa phấn trang điểm, tóc búi đuôi ngựa, quần áo cũng lấy đồ thể thao làm chủ. Nhưng nàng luyện võ lâu dài, vóc người rèn luyện thướt tha hữu trí, vòng eo không có chút mỡ thừa nào, hơn nữa đùi thon dài. Váy dệt kim bó sát khiến đường cong của nàng được phác họa càng thêm đầy đặn tròn trịa. Tóc đen dài xõa tung, trên khuôn mặt xinh đẹp mang theo một vòng đỏ ửng, càng thêm hiển lộ mười phần nét nữ tính. Váy dài qua đầu gối, vẫn có một đoạn cẳng chân thon dài lộ ở bên ngoài, trắng nõn như ngọc, khiến Tô Minh nhìn đến máu nóng dâng trào.
"Có phải là rất khó coi không?" Dương Nhược Kỳ thấy ánh mắt của Tô Minh, ngượng ngùng cúi thấp đầu, hỏi, "Ta bây giờ liền đi đổi nó xuống!"
"Không dùng, như vậy rất đẹp." Tô Minh nhìn một chút xung quanh, đem một đôi giày bốt dài màu đen trên giá giày lấy tới, đưa cho Dương Nhược Kỳ, "Đem nó đổi thử xem."
"Tiên sinh, ngài thật có ánh mắt, đây là kiểu mới nhất giày của tiệm chúng tôi rồi." Nhân viên phục vụ cười tủm tỉm nói.
Dương Nhược Kỳ đổi giày bốt dài vào, ống giày đã qua đầu gối của nàng, tân triều mà lại hiển lộ thành thục, khiến nàng rất hài lòng. Vóc dáng Dương Nhược Kỳ cao gầy, gót giày của loại giày bốt dài này không cao, Dương Nhược Kỳ mặc vào sau khi đã đến bên tai Tô Minh. Tô Minh lại chọn cho nàng một chiếc áo khoác nỉ màu ka-ki, mặc vào sau khi nhìn qua quả thực chính là một nữ lang diễm lệ sống động, khiến những nữ nhân xung quanh ghen ghét đố kỵ hận a!
"Nhân viên phục vụ, còn có loại váy này không a? Cho ta lấy một bộ!"
"Cũng cho ta lấy một bộ!"
Nhân viên phục vụ vừa kinh vừa mừng, vội vàng lấy ra hàng tồn kho.
"Được rồi, chỉ hai bộ này thôi!" Tô Minh cười tủm tỉm nói, "Mỹ nữ, đóng gói cho ta!"
"Tiên sinh, quản lý của chúng tôi có một chuyện muốn cùng ngài và vị tiểu thư này thương lượng một chút, không biết hai vị có tiện hay không?" Lúc này, một nhân viên phục vụ mỉm cười nói với Tô Minh và Dương Nhược Kỳ.