Cái hộp thứ ba chỉ có một cái chìa khóa.
Tô Minh nhíu mày, “Việt tiên sinh, cái này là…”
“Tô Tang đừng vội.” Việt Võ Hùng ha ha cười một tiếng, vỗ vỗ tay, cửa bao phòng được đẩy ra, Việt Tú Nhi đi trước, dẫn theo hai đại hán áo đen khiêng một cái hộp lớn bằng quan tài đi vào. Hai người đặt cái hộp ở giữa bao phòng, cúi đầu hành lễ với Việt Võ Hùng và Tô Minh, sau đó mới đứng sang một bên.
Tinh Dã Anh Tử và Hà Phong đều lộ ra một vẻ tò mò.
Việt Võ Hùng cười nói, “Nghe nói Tô Tang là một thần y, chắc hẳn đối với thuật châm cứu cổ đại của quý quốc hẳn là cực kỳ tinh thông đi?”
“Hiểu sơ mà thôi, không thể nói là tinh thông.” Tô Minh mỉm cười, khiêm tốn nói, “Cũng chỉ có thể trị bệnh nhẹ mà thôi.”
“Tô tiên sinh quá khiêm tốn rồi.” Việt Võ Hùng nói, “Đây là con gái của ta, Việt Tú Nhi, hai người các anh vừa nãy đã gặp mặt rồi.”
“Tú Nhi bái kiến Tô Tang! Vẫn mong được chiếu cố nhiều hơn!” Việt Tú Nhi mặt xinh hơi ửng hồng, hiển nhiên chuyện lúc trước vẫn còn chút bận tâm.
ⓚyhuyen.ⓒom
“Chào cô!” Tô Minh cười một tiếng, nói, “Trước đó đã nhiều lần mạo phạm, vẫn xin Tú Nhi cô nương thứ lỗi!”
Việt Tú Nhi hơi ngẩn ra, mặt hơi đỏ lên, nói, “Tô Tang khách khí rồi.”
Hà Phong trợn trắng mắt. Tên Tô Minh này mà một ngày không trêu chọc con gái người ta thì chính là rảnh rỗi đến phát hoảng, anh không thấy con gái người ta đã xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống sao? Hắn ta hết lần này tới lần khác cứ cố ý nói trúng chỗ đau.
Việt Võ Hùng ho một tiếng, nói, “Tú Nhi, mở hộp ra đi!”
“Vâng, phụ thân!” Việt Tú Nhi cầm lấy chìa khóa, uốn éo eo nhỏ mở hộp ra. Vốn dĩ cái hộp được đặt thẳng đứng, khi Việt Tú Nhi mở khóa, hai đại hán liền lấy xuống những tấm ván gỗ xung quanh hộp, đồ vật bên trong dần dần lộ ra chân dung.
“Đây… đây…” Tô Minh nhìn thấy đồ vật trong hộp, thân thể hơi run lên, hai mắt đều trợn thẳng.
“Tô Tang, anh xem, pho tượng đồng này thế nào?” Nhìn thấy biểu hiện của Tô Minh, Việt Võ Hùng vô cùng hài lòng.
Tô Minh đứng thẳng người dậy, đi đến bên cạnh tượng đồng, tay nhẹ nhàng vuốt ve tượng đồng. Sau khi trải qua tang điền thương hải, một tôn tượng đồng này lại xuất hiện trên mặt đất của Hoa quốc, khí tức cổ sơ tang thương, kể lại lịch sử của nó. Nó tượng trưng cho quá trình phát triển của Trung y Hoa quốc, đã đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của y học Hoa quốc.
Châm Cứu Đồng Nhân!
Không sai, kiện vật phẩm thứ ba này, chính là một pho châm cứu đồng nhân!
ⓚyhuyen.ⓒom
Tống triều ở quốc gia chúng ta là một niên đại bách hoa đua nở, khi đó đã xuất hiện rất nhiều thi từ hào khách, còn Trung y vào thời đại đó cũng đại phóng dị sắc.
Hơn hai nghìn năm trước, tác phẩm y học sớm nhất «Hoàng Đế Nội Kinh» của nước ta đã đưa ra khái niệm "kinh lạc". Từ đó, y thuật châm cứu cổ đại Trung Quốc cơ bản hình thành. Dùng châm cứu hành y cứu người, nhất định phải tuân theo kinh lạc huyệt vị chính xác trên cơ thể người. Thoạt đầu, Trung y quen thuộc với huyệt vị, chủ yếu dựa vào sách và đồ bản. Do không có hình ảnh trực quan để tham khảo, chẳng những không tiện, mà còn dễ dàng xảy ra sai sót. Châm cứu đồng nhân liền theo đó mà ra đời.
Y gia Bắc Tống Vương Duy Nhất tổng kết kinh nghiệm của tiền nhân, đích thân chủ trì và tổ chức thợ khéo toàn quốc đúc hai pho châm cứu đồng nhân. Nó là châm cứu đồng nhân sớm nhất trong lịch sử nước ta, có thể nói là thủy tổ của vô số châm cứu đồng nhân. Bởi vì được đúc vào niên đại Thiên Thánh, trong sử Trung y cũng được gọi là Thiên Thánh châm cứu đồng nhân, dùng cái này để phân biệt với các tượng đồng khác. Châm cứu đồng nhân bề ngoài được nặn bằng đồng, trên bề mặt có khắc kinh lạc và tên huyệt, khoang màng phổi có tạng khí, rỗng ruột, bên trong đặt ngũ tạng lục phủ và xương cốt được điêu khắc bằng gỗ. Do các thợ khéo đã điêu khắc các tạng phủ khí quan bên trong tượng đồng sinh động như thật, tượng đồng không những có thể dùng cho châm cứu học, mà còn có thể dùng cho giải phẫu học.
Điều thú vị là, loại tượng đồng này ngoại trừ cung cấp cho người ta nhận biết huyệt vị ra, còn được dùng để khảo sát trình độ châm cứu của học sinh. Nghe nói, khi thi thử, giáo viên sẽ trước tiên đem bề mặt tượng đồng toàn thân thoa sáp, bên trong tượng đồng chứa đầy thủy ngân, khiến người được thử châm kim vào huyệt. Nếu vị trí lấy huyệt chính xác, thì kim sẽ đi vào và thủy ngân chảy ra. Nếu lấy huyệt có lỗi, thì kim không thể vào.
Thiên Thánh châm cứu đồng nhân tổng cộng đúc hai pho, đáng tiếc vì chiến loạn mà đều đã thất lạc. Nghe nói hai pho Thiên Thánh châm cứu đồng nhân được cất giữ trong viện bảo tàng của Hòa quốc, nhưng vẫn còn tranh cãi.
Khi còn học đại học, Tô Minh lúc mới bắt đầu học châm cứu liền từng nghe thầy dạy châm cứu của mình cảm khái, Thiên Thánh đồng nhân có ý nghĩa đại biểu trong lịch sử phát triển châm cứu, chẳng những đại biểu cho lịch sử phát triển của châm cứu, mà còn là sự khẳng định kỹ nghệ của thợ khéo cổ đại nước ta, là kỳ trân hiếm thế trong sử Trung y. Việc Thiên Thánh châm cứu đồng nhân bị thất lạc, trong toàn bộ Hoa quốc đều là nỗi đau của tất cả những người hành nghề châm cứu!
Bây giờ, cuối cùng cũng có một pho Thiên Thánh đồng nhân sắp trọng hiện thiên nhật rồi!
Hà Phong và Tinh Dã Anh Tử liếc nhìn nhau, bọn họ đều hơi nghi hoặc một chút, khí độ của Tô Minh khiến bọn họ đều cực kỳ tin phục, nhưng đây không phải chỉ là một pho tượng đồng mà thôi sao? Tại sao Tô Minh vậy mà như thế mất bình tĩnh?
ⓚyhuyen.ⓒom“Tô Tang, ba kiện lễ vật này, đã hài lòng chưa?” Việt Võ Hùng cười không ngớt, nói.
“Ta rất hài lòng.” Tô Minh ngồi xuống một lần nữa, biểu lộ trên mặt đã khôi phục bình tĩnh, chắp tay hỏi, “Pho Thiên Thánh đồng nhân này, Việt tiên sinh là như thế nào có được?”
Thiên Thánh đồng nhân tổng cộng hai pho, đều là hình tượng thanh niên với chiều cao khoảng 1m75. Bây giờ một pho đã không sai biệt lắm tới tay, Tô Minh tự nhiên cũng nhịn không được ôm lòng tham.
“Một pho châm cứu đồng nhân này, cũng là dưới sự trùng hợp cơ duyên của ta mà có được từ trong tay một nhà sưu tập.” Việt Võ Hùng cười một tiếng, nói, “Sau khi hắn phá sản liền đem tất cả vật sưu tập đều đấu giá rồi, ta cũng chỉ là nhặt được đồ bỏ sót mà thôi.”
Tô Minh hơi thất vọng.
Việt Tú Nhi nhìn pho châm cứu đồng nhân kia, trên mặt hơi không muốn rời đi, đây quả thực là trân bảo quý hiếm! Giá trị liên thành, đối với người học Trung y mà nói, tuyệt đối là vô giá chi bảo!
“Tô Tang, bây giờ chúng ta có phải là bằng hữu rồi không?” Việt Võ Hùng cười híp mắt nói.
“Cái kia đương nhiên!” Tô Minh cười rạng rỡ hơn cả hoa cúc, nhiệt tình nắm lấy tay Việt Võ Hùng, dùng sức run lên. “Việt tiên sinh, ngài không biết pho tượng đồng này đối với ta có ý vị gì đâu, bây giờ hoàn bích quy Triệu, thật sự là quá cảm ơn ngài rồi! Chỉ là quá đáng tiếc rồi, pho Thiên Thánh đồng nhân này vốn là một đôi, bây giờ chỉ có một chiếc, quá tiếc nuối rồi! Cô độc hai ngàn năm, đến nay vẫn là hình đơn bóng chiếc, huynh đệ chia lìa, nếu là có thể gom thành một đôi, thì đó sẽ là chuyện may mắn cỡ nào!”
Cái vẻ mặt cảm khái kia, khiến khóe miệng Hà Phong và Việt Võ Hùng không khỏi giật giật.
Tên này thiếu chút nữa liền mở miệng đòi chiếc còn lại rồi.
Việt Võ Hùng muôn vàn giải thích, Tô Minh lúc này mới yên tĩnh trở lại.
“Tô tiên sinh, có tin đồn rằng một chiếc châm cứu đồng nhân khác cũng đang ở Hòa quốc chúng tôi, nhưng được cất giữ trong viện bảo tàng, với năng lực của Việt gia tộc chúng tôi, muốn cầm tới cũng có chút khó khăn.” Việt Võ Hùng cười híp mắt mở miệng nói.
“Ồ?” Tô Minh ngồi nghiêm chỉnh, “Vậy không biết muốn thế nào mới có thể để Việt tiên sinh giúp chiếc châm cứu đồng nhân kia và huynh đệ của nó đoàn tụ?”
Việt Võ Hùng trên mặt lộ ra một nụ cười, nói, “Nếu là Tô tiên sinh có thể cắt đứt tình cảm với viên Thiên Cơ Ngọc kia, ta nghĩ huynh đệ châm cứu đồng nhân đoàn tụ này, chỉ nhật khả đãi.”
“Việt tiên sinh, sau này chúng ta chính là bằng hữu rồi.” Tô Minh đánh một tiếng ha ha, bưng lên thanh tửu, cùng chén rượu của Việt Võ Hùng đụng một cái, “Đến, chúng ta uống rượu!”