“Viên gia này rốt cuộc là phát điên cái gì? Lại đem chiếc Công Chúa Hào này chạy đến trên vùng biển quốc tế?” Đồng tử của Tô Minh chợt co rụt lại, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ nồng đậm. Cho dù hắn hiện tại là vô hạn tiếp cận Võ giả Trúc Cơ cảnh, hoặc là nói cho dù hắn là Tu luyện giả Trúc Cơ cảnh, nhưng là trên đại dương bao la nhìn qua không thấy bờ này, vậy cũng lộ ra nhỏ bé và bất lực như thế. Trừ phi Tu luyện giả cao giai nắm giữ Thủy độn thuật, mà trong phạm vi ngàn mét lại vừa lúc có đá ngầm hoặc hải đảo, mới có thể sinh tồn tiếp!
“Hải tặc… Hải tặc vì sao lại lên Công Chúa Hào?” Sắc mặt của Bruce, Cage, Ruth cũng khó coi tới cực điểm, sự hung tàn của hải tặc vượt xa dự liệu của người khác, bọn chúng bạo lệ, khát máu, rất nhiều thương thuyền, sau khi bị bọn chúng chặn lại, chẳng những đem toàn bộ vật sống trên thuyền cướp đi, còn thích trói người lại, lấy tư thế hành hình dùng góc 45 độ bắn đạn xuất vào đầu người!
Nghĩ đến đây, Bruce cũng không bình tĩnh.
Phòng điều khiển của Công Chúa Hào đã bị khống chế, thuyền đã thả neo, không thể nhúc nhích, xung quanh càng bị thuyền hải tặc vây quanh, những tên hải tặc đó đang cầm súng đạn reo hò, ánh mắt nhìn về phía Công Chúa Hào giống như nhìn về phía dê béo đợi làm thịt, hung tàn mà khát máu.
Trên boong tàu, một nam tử tóc vàng khôi ngô, mặc đồ rằn ri, sải bước đi tới, đôi mắt hắn sắc bén như kền kền, chóp mũi như mỏ chim ưng, nhìn qua liền là nhân sĩ phái diều hâu. Phía sau hắn đi theo bốn tên người da đen khôi ngô, những người da đen này mặc áo ba lỗ rằn ri và quần dài, thân thể cường tráng như tháp sắt, khối cơ bắp nhô lên như nham thạch. Đùi của bọn họ buộc quân đao, ánh mắt cực kỳ sắc bén, nhìn qua liền là quân nhân dày dặn kinh nghiệm chiến trường. Bước chân của bọn họ nặng nề, nếu là người trong nghề nhìn thấy, nhất định sẽ chấn kinh không thôi — khí tức của bốn tên người da đen này nặng nề, giữa lúc đi lại, mỗi một cây cơ bắp đều tựa như rắn độc ẩn núp trong bụi cỏ, nhìn như thả lỏng, nhưng là lại căng rất chặt, một khi có gió thổi cỏ lay, lập tức liền có thể bùng nổ ra lực lượng cực kỳ khủng bố, tạo thành đả kích thảm liệt nhất với kẻ địch!
“Đem tất cả mọi người tìm ra, tụ tập ở đại sảnh!”
“Đem toàn bộ thông tin hội viên lên thuyền đêm nay lục soát ra, từng cái so sánh, một cái cũng không cho phép lọt!”
“Nếu có phản kháng, các ngươi hẳn là biết phải làm sao!”
ḱyhuyen.ⓒom
Âm thanh của nam tử mũi ưng tràn ngập mùi máu tanh, sát khí đằng đằng, những tên hải tặc đó lập tức hống tán, ùa vào trong Công Chúa Hào.
Tiếng súng lác đác, tiếng rít chói tai, tiếng kêu cứu cuống quýt không ngớt, trở thành giọng chính trên Công Chúa Hào.
“Tô, ngươi muốn đi làm cái gì?” Bruce thấy Tô Minh mở cửa, thất thanh kêu lên, “Ngươi cứ thế ra ngoài sẽ bị hải tặc hung tàn giết chết!”
“Ta muốn đi tìm đồng bạn của ta.” Tô Minh hít sâu một cái, nói, “Bruce, các ngươi tìm chỗ trốn kỹ.”
Bruce thấy ánh mắt kiên định của Tô Minh, há miệng, nói, “Cẩn thận một chút!”
Tô Minh gật đầu, hắn muốn đi tìm Hà Phong, Viên Thiên Bảo và Viên Anh. Tuy rằng thực lực hai người Hà Phong, Viên Thiên Bảo không kém, nhưng hiện tại hải tặc chiếm đóng Công Chúa Hào, khắp nơi đều là hải tặc. Võ giả Tiên Thiên tuy rằng rất giỏi chiến đấu, có ưu thế tiên thiên, nhưng hùng sư khó địch đàn sói, Tô Minh không biết trong đám hải tặc này phải chăng cũng có cao thủ tồn tại, Tô Minh vẫn cảm thấy không yên lòng.
Tô Minh đi ra hành lang, hiện tại tất cả mọi người hoặc là bị xua đuổi đến bên phía đại sảnh, hoặc là chính mình tìm chỗ trốn, hành lang trống rỗng. Tô Minh cầm ra điện thoại, tín hiệu ở phía trên trống rỗng, không biết là bị che đậy hay là nơi này căn bản không có tín hiệu, Tô Minh thầm mắng Viên Khanh một tiếng, bắt đầu bước nhanh đi thẳng về phía trước.
“Không muốn, các ngươi tránh ra! Cút ngay!” Tốc độ của Tô Minh rất nhanh, nhưng là bước chân rơi xuống đất không tiếng động, tựa như bước chân của mèo con vậy nhẹ nhàng. Khi Tô Minh đi đến một tầng khác, nghe thấy trong một căn phòng truyền đến tiếng cầu xin tha thứ mang giọng nghẹn ngào và một vài tiếng cười dâm đãng, một luồng tinh thần lực tựa như mạng nhện thăm dò ra ngoài, rất nhanh liền thấy tình cảnh bên trong.
Hai nữ hài song sinh gần như một khuôn đúc, khoảng mười tám tuổi, giờ phút này, lại bị hai tên hải tặc lôi thôi, toàn thân bốc lên mùi tanh của biển cả đẩy lên trên giường. Trên mặt tiếu mỹ của các nàng tràn đầy sự kinh hãi, nước mắt lòa xòa giãy dụa, hai tay bất lực che chỗ yếu. Trên mặt đất nằm một phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi, vành ngoài có bảy phần tương tự với hai nữ sinh song sinh, xem ra hẳn là mẫu thân của các nàng. Trên ngực của nàng là vết đạn máu me, máu tươi chảy xuống đất, một đôi ánh mắt đã không có bất kỳ thần thái nào. Mùi máu tươi gay mũi kích thích hai tên hải tặc, bọn chúng đem súng treo ở phía sau, một bên cười dâm, một bên cởi dây lưng...
“Đáng chết!” Trong mắt Tô Minh tràn ngập một cỗ sát khí nồng đậm, từ khẩu âm của hai nữ hài song sinh này liền có thể nghe ra các nàng là người Hoa Quốc, những tên hải tặc đáng chết này vậy mà như thế hung tàn. Tô Minh một cước đạp văng cửa lớn, hai tên hải tặc kinh hãi, đang muốn cầm súng nhắm ngay Tô Minh mà quét bắn, thân hình của Tô Minh đã tựa như báo săn lướt đi, một quyền nện ở trên ngực của tên hải tặc gần nhất kia, đánh cho lồng ngực hắn sụp đổ, thân thể theo tiếng mà ngã xuống. Thừa dịp cơ hội này, Tô Minh vung ra một cây châm bạc, xuất vào mắt trái của một tên hải tặc khác, tên hải tặc đó che mắt kêu thảm không thôi. Tô Minh đã giơ tay chém xuống, máu tươi trực tiếp phun bắn lên trần nhà, mười giây sau mới dần dần chậm lại.
ḱyhuyen.ⓒom
Hai nữ hài Hoa Quốc đều sợ ngây người.
“Được rồi, mặc quần áo vào đi.” Tô Minh từ tủ quần áo một bên lấy ra hai bộ quần áo ném tới, thấy dáng vẻ vừa sợ vừa sợ hãi lại bi thương khóc lóc của đôi song sinh này, Tô Minh cảm thấy đau đầu, bất quá Tô Minh cũng căn bản không rảnh an ủi các nàng, nhíu mày nói, “Mặc quần áo tử tế, chính mình tìm chỗ trốn đi, ngàn vạn lần đừng để bọn chúng tìm thấy!”
“Cảm… cảm ơn!” Hai nữ sinh song sinh khóc nức nở giọng thấp, có chút không biết làm sao.
Tô Minh gật đầu, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Đi dọc đường, Tô Minh phát hiện mấy tên hải tặc, đều bị Tô Minh dùng thế lôi đình đánh giết. Đối với Tô Minh mà nói, lực chiến đấu của những tên hải tặc hung ác tột cùng này quả thực chính là hạ tam lạm, rời khỏi súng ống, bọn chúng quả thực chẳng có gì đáng nói.
Công Chúa Hào quá lớn, những tên hải tặc đó cũng phân tán rất lợi hại, nhưng là rất nhanh liền có người phát hiện thi thể của hải tặc. Theo mấy tiếng huýt sáo dồn dập vang lên, sự cảnh giác của tất cả hải tặc đều trong nháy mắt tăng lên tới cực hạn, bọn chúng thành đàn kết đội mà đến, không ngừng tìm kiếm tung tích của kẻ giết người.
“Chết tiệt, sự cảnh giác của những tên hải tặc này thật đúng là cao.” Tô Minh trốn ở một chỗ ngoặt kia, trốn tránh sự tìm kiếm của hải tặc, nhưng là những tên hải tặc đó vậy mà như linh cẩu không muốn mạng nhào lên, những khẩu AK đó xả đạn như mưa. Tuy rằng thân thể của Tô Minh cường hãn, nhưng cũng không dám đồng thời đối mặt với những cơn mưa đạn đó. Tô Minh trầm tư suy nghĩ đối sách, đột nhiên một đạo kình lực tựa như rắn độc bắn về phía sau Tô Minh, toàn thân lông tơ của Tô Minh dựng đứng lên, nguy cơ thấu xương làm bắp thịt của hắn trong nháy mắt phản ứng lại, cơ bắp được rèn luyện của Cửu Chuyển Tinh Thần Quyết chợt co rút lại, chợt tựa như cuồng long bạo khởi, như dây cung kéo ra bùng nổ ra tiếng vang chói tai, càng hung hãn hơn phản kích về phía cỗ lực lượng kia!
Một tiếng hừm trầm đục vang lên, Tô Minh chợt quay đầu lại, trên mặt lộ ra một vòng vẻ nghi hoặc, “Là ngươi?”