Chương 754: Sự Lựa Chọn Sáng Suốt

"Anh hai, em thấy Tô Quân và hai tên họ Lý kia là cảm thấy vô cùng khó chịu, rất muốn đánh bọn chúng." Tô Tam bực bội nói. "Vội cái gì?" Tô Minh vỗ vỗ bả vai Tô Tam, nói, "Ta bảo đảm mận của ngươi có thể bán được giá tốt, thật sự không được, coi như ta bỏ tiền ra cũng mua hết mận của các ngươi!" "Anh hai, cái này sao được?" Tô Tam trừng lớn mắt, nói, "Tiền của anh hai cũng không phải từ trên trời rơi xuống, tuy rằng bây giờ Hổ Phách Hoàng Hậu rất kiếm tiền, nhưng cũng không thể phung phí như vậy a! Tuy giá của họ Lý có hơi thấp, nhưng so với các trấn khác thì quả thật đã rất thật thà rồi, bất quá chúng ta chỉ là nuốt không trôi cục tức này mà thôi, sao có thể để anh hai mua mận của chúng ta?" Tô Minh cười cười, không nói lời nào. Hắn đối với Chu Vũ Vân vẫn có chút lòng tin. "Xin hỏi, Tô Minh có ở đây không?" Cửa tiểu viện tử bị đẩy ra, một gương mặt tiếu mỹ vươn vào. "Ngươi tìm hắn làm gì?" Tô Tam hai mắt tỏa sáng, hỏi. Tô Minh ngẩng đầu lên, lập tức lộ ra một vòng ý cười, "Ôi, hóa ra là Chu tổng giá lâm hàn xá, thật là vẻ vang a!" Người đến lại là Chu Vũ Vân, nàng mặc T-shirt cổ chữ V màu trắng và quần jeans bó ống chân, ôm sát người, nhìn qua nhẹ nhàng khoan khoái xinh đẹp, tóc đuôi ngựa buộc sau gáy, rất nhanh nhẹn, bất quá, cùng với cách ăn mặc bình thường của nàng khác xa một trời một vực, lại có một phong vị khác. kyhuyen.ⓒom Chu Vũ Vân nhìn thấy Tô Minh mặc T-shirt và quần short đi biển, lười biếng co ro trên ghế trúc, giống như một con mèo Ba Tư quý phi đang co ro dưới giàn cây nho bên cạnh, lại còn có một nữ hài tử phấn điêu ngọc trác đang nằm nhoài trên bụng của hắn ngủ nướng, không khỏi trợn trắng mắt, nói, "Có quý khách đến nhà, ngươi có thể hay không thu thập một chút để bày tỏ sự coi trọng?" "Tam, đi, pha trà cho vị thần tài của chúng ta đi." Tô Minh không cho là hổ thẹn, phất phất tay, nói. "Được thôi!" Tô Tam hai mắt tỏa sáng, chân chạy lăng xăng đi tới, hắn đối với nhà của Tô Minh rất quen, đang muốn đi vào trong phòng thì, cánh cửa bị đẩy ra, Kiều Nhuận Sương tiếu sinh sinh xuất hiện, dịu dàng nói, "Ông chủ, ngài cũng không thể quên ta a!" "Ôi, hóa ra Kiều tỷ cũng đến rồi a." Tô Minh cười tủm tỉm phất phất tay, "Tam, pha hai ly, cũng không thể thất lễ với vị thần tài của chúng ta..." "Chúng ta cũng không phải thần tài, ta là đến đòi mạng đây." Kiều Nhuận Sương kéo một nữ tử ra, nói, "Đây mới thật sự là thần tài, keng keng keng..." Tô Minh giương mắt nhìn qua, lập tức có chút kinh diễm. Nữ tử này thật sự là quá cao gầy, chiều cao không sai biệt lắm với hắn, khuôn mặt tiếu mỹ, một đôi mắt đẹp đánh giá hắn, ánh mắt tràn đầy hiếu kì, nàng thật sự là quá cao gầy, thân cao tiếp cận một mét chín, thân đoạn thẳng tắp có lồi có lõm, nàng mặc đồ gần giống Chu Vũ Vân, mặc dù thua kém sự thành thục của Chu Vũ Vân, lại có một phong vị khác, bất quá nàng thật sự là quá cao rồi, nhất là nàng còn mang một đôi giày cao gót, đủ để khiến rất nhiều nam nhân ngắm mà chùn bước. "Ngươi chính là Tô Minh Tô lão bản phải không, tự ta giới thiệu một chút, Đông Phương Thực Phẩm công ty hữu hạn, Đổng Minh Ngọc!" Đổng Minh Ngọc cười tủm tỉm vươn tay trắng nõn nõn nà ra. "Đổng tiểu thư chào!" Tô Minh biết đây chính là cứu tinh Chu Vũ Vân mời đến cho mình, không dám thất lễ, vội vàng đứng lên, cười tủm tỉm đưa tay ra, "Đã sớm nghe Chu đổng khen Đổng tiểu thư không ngớt lời, khen Đổng tiểu thư thật sự là rồng phượng giữa nhân gian, bất quá, ta lại cảm thấy Chu đổng này sai rồi!" Đổng Minh Ngọc hơi ngạc nhiên. "Rồng phượng giữa nhân gian làm sao có thể hình dung sự xuất chúng của Đổng tiểu thư..." Tô Minh đứng đắn nói, "Theo ta thấy, Đổng tiểu thư mới thật sự là nữ thần!"
kyhuyen.ⓒom "Khanh khách..." Đổng Minh Ngọc cười nhẹ một tiếng, nói, "Tô lão bản quả nhiên là một diệu nhân, bất quá dù cho Tô lão bản có khoa Trân Châu thành một đóa hoa, nhưng làm ăn vẫn là làm ăn, ta cũng sẽ không ba phải đâu." "Ha ha..." Tô Minh hoàn toàn không có sự ngượng ngùng vì nịnh bợ thất bại, nói, "Đó là tự nhiên, đó là tự nhiên." Tô Tam pha trà xong bưng ra, năm người chia ra ngồi vào chỗ khách và chủ, Đổng Minh Ngọc liền nói, "Tô lão bản, nghe nói mận hổ phách của các ngươi có điểm đặc sắc, có thể hay không giới thiệu cho ta một chút?" Tô Minh bắt đầu có chút hiểu rõ tính cách của nữ nhân cao lớn này, trực tiếp dứt khoát, gọn gàng nhanh nhẹn, bất quá, Tô Minh rất thích phong cách này, ra hiệu Tô Tam đi bưng một đĩa Tam Hoa Lý qua, đặt ở trên mặt bàn, nói, "Đổng tiểu thư, đây chính là quả mận hổ phách của thôn Tô Gia chúng ta." Tô Minh đã sớm làm công phu, hắn mời mỹ nữ trấn trưởng của hắn chuyên môn sao chép một đoạn văn tuyên truyền về hổ phách, bây giờ đứng đắn đọc thuộc lòng, đem lai lịch, lịch sử, ưu điểm của hổ phách đều toàn bộ nhấn mạnh giới thiệu——Đương nhiên, lai lịch và lịch sử của hổ phách, đây chính là cố sự tình yêu thần hóa hư vô do Tô Minh có trí tưởng tượng phong phú biên soạn ra, dù sao nghe được Chu Vũ Vân, Kiều Nhuận Sương và Đổng Minh Châu ba người đều sửng sốt một chút. "Đổng tiểu thư, hổ phách tuyệt đối danh phó kỳ thực, ta nghĩ quý công ty nếu như có thể đạt thành hợp tác, tuyệt đối là chuyện đôi bên cùng có lợi." Tô Minh tràn đầy lòng tin nói. "Quả mận này gọi là hổ phách? Quả thật không tệ." Đổng Minh Ngọc cầm một quả hổ phách, đối với vẻ ngoài của hổ phách quả thật khá hài lòng, hổ phách trong tay nàng đã chín mọng, lớp vỏ thịt tử sắc trong suốt sáng long lanh, ẩn ẩn có thể nhìn thấy hạt quả bên trong giống như một con sâu, nhìn qua giống như một viên hổ phách tinh mỹ, Đổng Minh Ngọc nhẹ nhàng cắn một cái, hai mắt tỏa sáng, quả mận hổ phách này vào miệng ngọt ngào, mọng nước nhiều chất lỏng, mà lại thịt quả dày sướng miệng, so với hổ phách, so với mận của các trấn khác, quả thật là có thể áp đảo ngay lập tức! "Không tệ a, quả mận này rất ngon a!" Kiều Nhuận Sương cũng không khỏi kinh thán nói.
kyhuyen.ⓒom"Đúng, ta cũng cảm thấy, trước kia có người tặng ta một rương Vân Phi của trấn Tiền, tuy rằng không tệ, nhưng so với hổ phách này cũng kém xa rồi." Chu Vũ Vân nói. "Tô lão bản, tuy rằng hổ phách này quả thật không tệ, nhưng đơn giá năm mươi tệ, vẫn là đắt rồi." Đổng Minh Ngọc nghĩ nghĩ, nói, "Ba mươi lăm tệ, ta liền muốn toàn bộ!" "Hơn nữa, chúng ta có thể trực tiếp ký hợp đồng mười năm, trong vòng mười năm, chỉ cần Đông Phương Thực Phẩm công ty hữu hạn của chúng ta không sụp đổ, sự hợp tác của chúng ta có thể liên tục kéo dài!" Đổng Minh Ngọc ánh mắt sáng rực nói. "Cái gì?" Tô Quân và hai huynh đệ Lý Vệ Quốc, Lý Vệ Dân đang trộm nghe ở bên ngoài lập tức đại kinh thất sắc, Tô Quân không khỏi hít một hơi khí lạnh, "Tô Minh này tìm đâu ra đại lão bản? Lại muốn trực tiếp đem giá quả mận đẩy lên ba mươi lăm tệ sao? Cái này... cái này..." Trong một lúc, Tô Quân cảm thấy hai huynh đệ Lý thị ra giá ba mươi quá thấp rồi, một cỗ hối hận từ trong lòng dâng lên. Mà Lý Vệ Quốc và Lý Vệ Dân không khỏi khẩn trương, bọn họ lại rất xem trọng quả mận hổ phách này, mắt thấy con vịt sắp tới tay mắt thấy là phải bay rồi... Đổng Minh Ngọc này lại muốn độc quyền loại mận hổ phách này mười năm sao? Đổng Minh Ngọc ánh mắt bình tĩnh, mong đợi nhìn Tô Minh, trên mặt mang theo một vòng tự tin. Trước khi đến nàng đã làm công phu, quả mận của thôn Tô Gia tuy rằng không tệ, không, được cho là cực tốt, nhưng tình cảnh lại không tốt lắm, có hai huynh đệ Lý thị phong tỏa, các thương nhân trái cây khác căn bản cũng không dám làm ăn với thôn Tô Gia, mà Đổng Minh Châu dưới sự giới thiệu của Chu Vũ Vân một cước xen vào, Đổng Minh Châu cảm thấy Tô Minh khẳng định sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị