Chương 890: Ngư Tràng Kiếm

Mặt trời mọc rồi lại lặn, trăng lên giữa trời, vầng trăng khuyết treo cao, phủ lên một tầng sa mỏng mờ ảo. Núi non như rừng, cây cối xanh tốt um tùm, thỉnh thoảng có vài tiếng chim hót vang lên, gió nhẹ thổi qua, cây cối phát ra tiếng xào xạc. Mảnh sơn lâm này người đặt chân đến rất hiếm, khắp nơi đều là nham động cô quạnh, trong một nham động rộng rãi, Tô Minh khoanh chân ngồi, tựa như một bức tượng điêu khắc. Hắn trần trụi thân trên, dưới lớp da ẩn hiện một tầng quang mang đỏ rực đang chảy, khiến làn da của hắn được nhuộm thành trong suốt long lanh. Nhiệt lực khủng bố từ trong lỗ chân lông của hắn xuyên thấu mà ra, bốc lên từng trận hơi nước màu trắng. Nếu có người từ Tiên Võ thế giới xuyên việt tới nhìn thấy tình cảnh này, nhất định sẽ kinh hô thành tiếng. Chảy dưới lớp da của Tô Minh, dĩ nhiên là Thái Dương Chân Hỏa! Trong không khí nham động tràn ngập một luồng nhiệt khí, khiến không khí bị nhuộm thành cực kỳ nóng rực. Thái Dương Chân Hỏa Tô Minh tu luyện tuy là ngụy Thái Dương Chân Hỏa, nhưng uy lực lại cũng không kém, có thể dễ dàng thiêu hủy thép. Cho dù là thiên kiêu ở Tiên Võ thế giới, cũng tuyệt đối sẽ không có ai dám tùy tiện làm liều như thế, dám dùng Thái Dương Chân Hỏa đốt cháy thân thể của mình. Tô Minh tinh thần lực toàn bộ chìm vào trong cơ thể, hắn phát hiện từng đạo kiếm khí màu đen giống như cá bơi, đây là thứ Thập Tam nhờ Ngư Tràng Kiếm lưu lại. Kiếm khí sắc bén hỗn hợp với khí tức hung lệ của Ngư Tràng Kiếm, không ngừng phá hủy tổ chức cơ bắp của Tô Minh, như ác quỷ ăn mòn thân thể Tô Minh, điên cuồng thôn phệ huyết khí của Tô Minh mà lớn mạnh, vô cùng quỷ dị. Thậm chí ngay cả Tạo Hóa Kinh cũng không thể làm gì nó, chỉ có thể bị động khôi phục những vết thương do kiếm khí đi qua lưu lại. "Cho ta thiêu!" Tô Minh chuyên tâm trí chí thi triển Huyền Hỏa Ấn, chia Thái Dương Chân Hỏa thành từng sợi ngọn lửa nhỏ, có kích cỡ tương đương sợi tơ nhỏ. Theo sự sử dụng của hắn, Huyền Hỏa Ấn được nắm giữ ngày càng tinh thuần, từng cây sợi tơ Thái Dương Chân Hỏa nóng rực đan xen, dệt thành từng cái lưới đánh cá, bao phủ từng đạo kiếm khí đó. Kiếm khí của Ngư Tràng Kiếm tuy xảo quyệt, nhưng Tô Minh đã bày ra Thiên La Địa Võng trong kinh lạc trong cơ thể. Hàng trăm hàng ngàn sợi tơ Thái Dương Chân Hỏa từng lớp bọc đánh, cuối cùng chỉ còn lại một đạo kiếm khí sắc bén nhất, không ngừng chạy loạn, tuần tra ở tim Tô Minh. "Kiếm khí của lão quỷ đó cũng không tính là kỳ dị lắm, nhưng dùng thanh chủy thủ này thôi phát ra thì lại cực kỳ khó đối phó, ngay cả Tạo Hóa Kinh trong thời gian ngắn cũng không có cách nào tước đoạt luyện hóa." Sắc mặt Tô Minh âm trầm, hắn cầm lấy đoản kiếm Ngư Tràng, một luồng cảm giác băng lãnh lập tức từ tay của hắn lan tràn khắp toàn thân. Thân thể của hắn tựa hồ cũng sắp bị đóng băng. Tô Minh hừ lạnh một tiếng, một luồng Thái Dương Chân Hỏa từ đầu ngón tay của hắn dũng nhập vào trong Ngư Tràng Kiếm, một luồng âm thanh thảm thiết nhiếp hồn đoạt phách vang lên. Ngư Tràng Kiếm giống như có sinh mệnh điên cuồng run rẩy, trên đó có một luồng sương mù màu đen đang giãy giụa, hình thành một khuôn mặt quỷ đen như mực đáng sợ, hướng Tô Minh điên cuồng gào thét, giãy giụa, gầm thét, cuối cùng dưới sự đốt cháy của Thái Dương Chân Hỏa mà tan biến như khói mây. Từng đạo kiếm khí trong cơ thể Tô Minh cũng biến thành nước không nguồn, bị Thái Dương Chân Hỏa bắt giữ, nhanh chóng đốt cháy sạch sẽ không còn gì. kyhuyen.ⓒom Tạo Hóa Kinh nhanh chóng vận chuyển, tu phục thân thể bị phá hủy của Tô Minh. Tô Minh nhét một đóa Thiên Niên Linh Chi vào trong miệng, sau khi được Tạo Hóa Thụ Miêu lắc lư luyện hóa, tinh hoa cỏ cây thẩm thấu vào các tổ chức bị tổn thương, nhanh chóng tu phục thân thể bị kiếm khí làm tổn thương của Tô Minh. "Quả nhiên là sự cổ quái của Ngư Tràng Kiếm này." Tô Minh lúc này mới có thời gian rảnh rỗi đánh giá đoản kiếm Ngư Tràng. Thanh đoản kiếm này chỉ dài khoảng một thước, vốn đen như mực, dưới sự đốt cháy của Thái Dương Chân Hỏa, màu đen rút đi, biến thành màu đồng cổ, cầm trong tay nặng trình trịch, cảm giác chạm vào băng lạnh, cực kỳ sắc bén. Tô Minh lắc đầu, "Trách không được, nguyên lai dĩ nhiên là đoản kiếm do Phệ Hồn Thạch đúc thành, có thể thôn phệ linh hồn của sứ giả, hình thành kiếm sát. Hiện tại kiếm sát đã bị Thái Dương Chân Hỏa thiêu đốt sạch sẽ, mới lộ ra chân dung, thanh Ngư Tràng Kiếm này cũng không tệ." Tô Minh thưởng thức Ngư Tràng Kiếm, hắn ngẩng đầu, nhìn thấy hai con ong vàng lớn vung cánh bay vào. Hai con ong vàng lớn vây quanh Tô Minh vui vẻ bay múa. Tô Minh vươn tay, ong vàng lớn rơi vào trong tay của hắn, hai cái xúc giác vui vẻ cọ xát vào tay Tô Minh, dường như đang tranh công. "Các ngươi đã giết chết lão già đó rồi sao?" Tô Minh mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve hai con ong vàng lớn, "Làm tốt lắm!" Hai con ong vàng lớn được khen, bay múa trong lòng bàn tay của Tô Minh, rất có linh tính. Chúng sau khi được pháp lực Tạo Hóa cải tạo mà xuất hiện biến dị, cấp độ sinh mệnh có thể vượt lên, đã có linh tính cực cao. Tô Minh đối với chúng cũng chưa bao giờ keo kiệt, ngay cả Chu Quả Thiết Bì lấy từ chỗ Ngọc Cơ Tử cũng chia một chút cho hai con ong vàng lớn. Hai con ong vàng lớn càng thêm cường hãn, độc tố của chúng khiến Tô Minh đều phải đau đầu. Còn về Thập Tam... nếu là lúc thân thể hoàn chỉnh thì Tô Minh còn không có cách nào phát hiện ra sơ hở của hắn, nhưng sau khi hắn cụt cánh tay, trừ chân thân ra, những tàn ảnh khác đều không có rỉ máu. Tô Minh đã sớm phát hiện ra sơ hở của hắn, nhưng hắn thật sự không có cách nào đuổi kịp, cho nên đã phái ra hai con ong vàng lớn, lúc Thập Tam cảnh giác hạ xuống thấp nhất thì đâm Ngao Châm vào trong cơ thể của hắn, độc chết Thập Tam sống sờ sờ. Mà lại... Tô Minh cắt ngón tay, một giọt máu tươi hỗn hợp pháp lực Tạo Hóa trôi lơ lửng ở lòng bàn tay của hắn. Hai con ong vàng lớn giống như nhìn thấy món ăn ngon, nuốt máu tươi. Theo tiếng răng rắc, thân thể của chúng nhỏ một vòng, thân thể ám kim sắc như kim loại đúc thành, trở nên càng có chất cảm, hoa văn cổ kính khiến nó nhìn qua cực kỳ quỷ dị. Một lát sau, hai con ong vàng lớn vây quanh Tô Minh bay múa. Trong mắt Tô Minh hiện ra rừng rậm, cây cối, cùng với những vì sao trên trời. Gió nhẹ thổi qua, bóng cây lay động, hai con ong vàng lớn bay nhanh về phương hướng khác nhau. Tô Minh nhắm hai mắt, hắn nhìn thấy Thập Tam, vết thương trên bả vai hắn máu tươi như vòi phun, Lưu Vân toàn thân bắn máu, không biết làm sao mà kinh hoảng ngồi bệt xuống đất, dưới cái mông của hắn có một vũng chất lỏng màu vàng... Bí pháp này là thứ Ngự Thú Sư ở Tiên Võ thế giới dùng để nuôi dưỡng sủng vật, chúng có thể cùng hưởng tầm nhìn của sủng vật, những thứ sủng vật có thể nhìn thấy trong mắt của bọn họ cũng vô chỗ độn hình, đơn giản là còn thực dụng hơn cả máy bay không người lái trinh sát. Có ai có thể nghĩ tới một con ong vàng lớn dĩ nhiên là mắt của địch nhân? Tô Minh phái ra hai con ong vàng lớn, không chỉ đơn thuần là vì độc sát Thập Tam, hắn muốn tìm tới kẻ chủ mưu!
kyhuyen.ⓒom Tô Minh nhe răng nhếch miệng, Thập Tam gây ra tổn thương cho hắn cũng không nhỏ. Hiện tại thương thế của Tô Minh đã chuyển biến tốt, tính cách Tô Minh tuyệt đối không thể nào cứ thế bỏ qua. "Lưu gia?" Trong đầu Tô Minh lóe lên khuôn mặt của Lưu Vân, trong đầu chỉnh lý một lần lộ tuyến, cuối cùng xác định vị trí sở tại của Lưu Vân. "Thực lực của lão già đó bất phàm, Lưu gia cho dù có cao thủ như vậy, chỉ sợ cũng sẽ không có nhiều, không biết Lưu Vân có báo cáo lên trên hay không. Gặp phải tình huống này, chỉ sợ hắn điều đầu tiên nghĩ đến là làm sao để diệt trừ ta, hướng gia tộc giao phó. Hiện tại đoán chừng chắc là đang lùng bắt ta." Trong mắt Tô Minh sát cơ lóe lên, một lát sau, Tô Minh xuống núi.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị