Chương 569: CHƯƠNG 569: BIẾN SỐ DUY NHẤT

Hoàng Thánh Kiệt ngẩn người, lập tức bừng tỉnh: "Khi hai người ở hai bên cửa đạt được thống nhất thì cửa sẽ mở khóa. Nhưng trong quy tắc trò chơi nói là người chơi chỉ có thể mở một cánh cửa trong phòng. Nghĩa là có thể có tình huống lỗi thế này: Bác sĩ đồng ý yêu cầu, cửa cũng mở khóa rồi. Nhưng cô cố tình đi mở cánh cửa dẫn tới Phòng Nghỉ. Như vậy điểm y tế của cô vẫn sẽ đưa cho Bác sĩ bình thường, nhưng Bác sĩ cũng không cách nào đi gặp người khác được nữa." Tiền Lệ gật đầu: "Đúng vậy. Cấu trúc Phòng Chẩn Trị nơi Bác sĩ ở rất đặc thù, chỉ có thể là bệnh nhân đi vào phòng Bác sĩ, Bác sĩ không thể chủ động mở cửa vào phòng bệnh nhân. Cửa của các bệnh nhân khác không được mở khóa nên đương nhiên không gặp được Bác sĩ. Sau khi tới Phòng Nghỉ, tôi cố tình dùng lời nói để cô lập người chơi không xuất hiện ở Phòng Nghỉ. Hơn nữa tôi cố ý nhấn mạnh khái niệm thời gian ba vòng trò chơi đầu tiên này. Như vậy các người cũng sẽ lo lắng nếu vòng tới không xuất hiện ở Phòng Nghỉ thì chắc chắn cũng bị tôi cô lập. Lại tính đến vòng 2 Bác sĩ vẫn chưa nhận được thuốc đặc biệt, điều này làm suy yếu ý muốn gặp Bác sĩ của các người, hạ thấp mức phong bì các người bỏ ra. Tóm lại ngay từ lúc mở màn trò chơi tôi đã dùng cách đó để ngăn cản các người gặp Bác sĩ. Dĩ nhiên đối với Bác sĩ thì họ cũng chẳng lỗ: tuy tôi không tới gặp họ nhưng phong bì dùng để mở cửa họ vẫn thực sự nhận được. Và cực kỳ tình cờ là vòng thứ nhất sau khi vào Phòng Nghỉ tôi đã nhận ra Trương Uyên ngay lập tức. Hai chúng tôi lập tức nhận ra đây là cơ hội tốt. Chúng tôi cực kỳ ăn ý lợi dụng sự chênh lệch thông tin này để tạo ra một trò lừa bịp, tức là lần lượt đóng vai người dẫn dắt dư luận và phái đối lập trong Phòng Nghỉ. Khi rời đi, mượn lần huých nhau đó tôi đã nhét cho anh ta một viên thuốc. Hành vi giao dịch không mượn máy móc này sẽ bị coi là giao dịch vi phạm quy tắc, nhưng hình phạt chỉ là khấu trừ 10% thu nhập cuối trận, đối với chúng tôi hoàn toàn có thể chấp nhận được. Mà sở dĩ phải chia thuốc là để thuận tiện cho trò lừa bịp sau đó. Trở về phòng tôi lập tức gọi điện cho anh ta và hoàn thiện chi tiết của kế hoạch này." Tiền Lệ khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Theo quy tắc trò chơi, Người nhiễm bệnh sẽ làm mới ngẫu nhiên trong số những người chơi khu vực. Người nhiễm bệnh có thể là một trong hai chúng tôi, cũng có thể là người khác. Bất kể là trường hợp nào chúng tôi đều đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó. Nếu không ai trong chúng tôi bị chọn, chúng tôi sẽ tiếp tục dùng cách diễn song chèo, một người cô lập bài xích người nhiễm, một người bày tỏ thiện cảm với người nhiễm. Để chia rẽ các người sâu thêm. Còn nếu một người trong chúng tôi trở thành Người nhiễm bệnh, thì sẽ xuất hiện tình huống thực tế đã xảy ra thế này: Trương Uyên là Người nhiễm bệnh thực tế, uống thuốc thông thường để gồng mình chịu đựng và cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì; còn tôi thì cố tình ngụy trang thành Người nhiễm bệnh, không uống thuốc gồng mình chịu cơn đau thường, dụi đỏ mắt, cố tình rửa mặt và để sót lại ít nước đọng... Tóm lại mượn phương pháp đó để Người nhiễm bệnh thực sự là Trương Uyên có thể truyền đau đớn đặc biệt cho các người. Ở vòng chơi tiếp theo, hai chúng tôi lần lượt đưa ra 5000 điểm y tế để đảm bảo gặp được Bác sĩ. Các người vì đột nhiên bị lây nhiễm nên nhất thời không kịp trở tay, muốn tới Phòng Nghỉ làm cho rõ ranh giới chuyện gì đang xảy ra, đối chất trực tiếp với Trương Uyên, lại do dự xem có nên đi gặp Bác sĩ không, nên rất khó hạ quyết tâm vung ra đủ nhiều điểm y tế ngay lập tức. Chúng tôi là người có chuẩn bị đấu với kẻ không chuẩn bị, có thể đại khái dự tính được mức giá tâm lý của các người, đủ để đảm bảo chiếm lấy cơ hội gặp mặt quý báu này." Chu Tiểu Oánh cau mày: "Nhưng ở vòng tiếp theo em cũng đã đưa ra 4000 điểm y tế mà! Lẽ nào vòng đó chị đưa nhiều hơn 4000 điểm? Chị lấy đâu ra nhiều điểm thế?" Tiền Lệ lắc đầu: "Không, các vòng sau đó chúng tôi không đưa thêm bất kỳ điểm y tế nào nữa. Bởi vì ở vòng đó tôi và Trương Uyên đã thuyết phục được Bác sĩ để họ tham gia vào kế hoạch của chúng tôi. Nói đơn giản là để họ tin rằng hợp tác với chúng tôi nhất định có thể vắt kiệt toàn bộ thời gian thị thực của các người. So với việc nhận phong bì rồi gặp các người thì đây là lựa chọn nhàn hạ hơn mà thu nhập cũng cao hơn." Chu Tiểu Oánh vẫn chưa hiểu lắm: "Nhưng..." Trương Uyên bổ sung: "Trong ba vòng trò chơi trước đó, hai vị Bác sĩ đã nhận ra hai sự thật: Thứ nhất, trình độ của tôi và Tiền Lệ cao hơn các người và trò lừa bịp đã cơ bản hoàn thành, đủ để vắt kiệt thời gian thị thực của các người; Thứ hai, tôi và Tiền Lệ ra tay hào phóng hơn các người, sẽ tuân theo thỏa thuận chia cho họ đủ nhiều điểm y tế. Cho nên phương án hai chúng tôi đưa cho Bác sĩ là: chúng tôi lần lượt độc quyền thuốc loại O và loại F rồi bán cho các người. Còn Bác sĩ chỉ cần nhập hàng và đếm tiền là được. Đối với họ đây là lựa chọn nhàn nhất. Dĩ nhiên nếu kế hoạch của tôi và Tiền Lệ không thành công, không đưa đủ điểm y tế cho họ thì họ cũng có thể chọn hủy kèo bất cứ lúc nào để gặp các người." Hoàng Thánh Kiệt không khỏi đại ngộ. Cậu từng thử đưa ra 5000 điểm y tế nhưng Bác sĩ vẫn không mở cửa. Đó không phải vì người khác đưa giá cao hơn, mà vì Bác sĩ đã đạt được hợp tác với Tiền Lệ và Trương Uyên nên muốn tránh những rắc rối này. Nếu Bác sĩ chọn gặp Hoàng Thánh Kiệt, cậu có thể hỏi cụ thể có những loại thuốc nào, sự khác biệt giữa các thuốc là gì, hoặc sẽ truy vấn Bác sĩ trước đó đã gặp ai. Bác sĩ chưa chắc đã giỏi nói dối và lừa lọc, một khi bị lộ sơ hở thì không chỉ khó lòng tiếp tục lừa được Hoàng Thánh Kiệt mà còn có khả năng kéo theo trò lừa bịp của Tiền Lệ và Trương Uyên cũng bị vạch trần. Trong mắt Bác sĩ, 5000 điểm y tế mà Hoàng Thánh Kiệt gửi tới sớm muộn gì cũng là vật trong túi mình, nên họ căn bản chẳng bận tâm. ⒦yhuyen.Com Hoàng Thánh Kiệt đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, khóe miệng khẽ giật: "Hai vị Bác sĩ ở khu C chúng ta đúng là hạng người chỉ nhìn tiền thôi nhỉ... Chẳng trách lúc trước người chơi kia chỉ đích nói rằng tên Sale Trần Quang Minh dùng thời gian cực ngắn đã đả thông được kênh phân phối khu C chúng ta. Bởi vì Người Thẩm Định và Bác sĩ khu vực chúng ta căn bản chẳng hề có ý định kháng cự, thuần túy là 'nhất phách tức hợp' (vừa nghe đã đồng ý)..." Rõ ràng khu C thất thủ nhanh như vậy là kết quả của sự "hướng về nhau". Trần Quang Minh ngay lần gặp đầu tiên đã thuyết phục được Người Thẩm Định, mà Bác sĩ lại nhanh chóng bị Người Thẩm Định cùng Tiền Lệ, Trương Uyên thuyết phục. Những người này chẳng trải qua bất kỳ sự cọ xát nào đã cùng nhau dệt nên trò lừa đảo. Không phải Trần Quang Minh mạnh cỡ nào, mà là căn bản chẳng gặp phải sự kháng cự nào. Rất nhanh, Hoàng Thánh Kiệt lại có nghi vấn mới: "Vậy Luật sư Lâm anh lấy được thuốc loại M từ tay Bác sĩ lúc nào vậy?" Lâm Tư Chi giải thích: "Vòng thứ nhất. Hai vị Bác sĩ này quả thực không phải hạng người có trình độ đạo đức cao, nhưng những kẻ hám tiền thường cũng có nghĩa là hạng người 'trông mặt mà bắt hình dong' (nhìn người để đối đãi)." Hoàng Thánh Kiệt ngẩn người: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Lâm Tư Chi gật đầu: "Chỉ đơn giản vậy thôi." ________________________________________
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị