Chương 225: Bạch Hoa bị bắt

Có lẽ là Kỳ Lân truyền thừa quá mạnh, có lẽ là Vân Lân Thú và Kỳ Lân huyết mạch khác biệt quá lớn, việc tiếp nhận truyền thừa có chút khó khăn. Bạch Hoa ròng rã luyện hóa hai canh giờ, mới thu bạch quang về cơ thể. Mơ mơ màng màng nhìn quanh bốn phía, cảm thấy nơi này có chút không đúng, theo bản năng nhìn về phía Vương Kỳ nói: “Cha, chúng ta có phải đã ra ngoài rồi không?” Nói xong chính mình sững sờ, Thiên Giai trung kỳ, chính mình lại có thể nói chuyện được rồi! Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Bạch Hoa, tựa như đang nhìn một con quái vật. Truyền thừa xong liền có thể miệng nói tiếng người, truyền thừa này khó lường. Bên trong là yêu thú gì lưu lại, trong rừng rậm bên ngoài có phải là có đồng tộc không? Có muốn tìm một con bắt ra ngoài không? Vương Kỳ khẽ ho một tiếng khiến lực chú ý của mọi người thu hút đến trên người mình, ra hiệu cho bọn họ đừng nhìn nữa, hướng Bạch Hoa nói: “Gọi Nhị ca. Cảm giác thế nào, truyền thừa thành công rồi?” “Vẫn chưa, có thể triệt để luyện hóa cần rất nhiều thời gian, chúng ta đi ra ngoài trước đi, trở về sau đó bế quan, để bọn họ chờ ở bên ngoài quá lâu, không tốt lắm.” ⒦yhuyenⓒom“Đi thôi.” Cũng tốt, vừa vặn sau khi trở về Vương Kỳ cũng có thể bế quan tu luyện công pháp mới nhận được, ở chỗ này là không được. Mọi người tụ tập, Vương Kỳ thôi động mật chìa, dẫn cả nhóm ra ngoài. Bạch Hoa có chút hành động bất tiện, Vương Kỳ vốn là chiếu cố sát thân, ai ngờ vừa ra khỏi tàn tích Tử Dương Tông, liền nghe Thường Bách Linh kêu lên: “Vương Kỳ, qua đây một chút.” Vương Kỳ để mọi người đi trước, chính mình lát sau đuổi kịp. Đi đến bên rừng rậm bên cạnh cửa ra vào di tích, hướng Thường Bách Linh hỏi: “Ở bên ngoài chờ lâu như vậy, có việc à?” “Vương Kỳ tiểu đệ đệ, chờ chút nữa đừng xuất thủ trước, hiểu không?” “Ngươi muốn làm gì?”
⒦yhuyenⓒom “Chờ chút nữa liền biết.” Thường Bách Linh ở trên một khối nham thạch nhô ra, nhìn người của Vũ gia và Vương gia đi về phía trước, nhất là nhìn Bạch Hoa đi đến đâu.
⒦yhuyenⓒomSau một lát, chính là lúc đi đến một nơi có nham thạch khá cao bao quanh hai bên, Thường Bách Linh bỗng nhiên nhảy đến sau lưng mọi người, vận đủ linh lực, một quạt vung bay Bạch Hoa và người bên cạnh ra ngoài. Kỳ Lân chi lực trong cơ thể Bạch Hoa vẫn chưa luyện hóa hoàn tất, tràn ngập trong cơ thể, dưới tình huống chưa luyện hóa cũng là hành động bất tiện. Rơi xuống đất từ xa, vừa vặn ngã vào vòng vây mà Thú Hoàng Cốc đã chuẩn bị từ sớm. Mục tiêu đã vào lưới, người của Thú Hoàng Cốc mai phục lập tức nắm lấy Bạch Hoa rồi chạy trốn. Trước khi đi hô lớn: “Đa tạ, không hổ là Đại Sư Tỷ Bách Vân Tông, muốn rơi chỗ nào liền rơi chỗ đó, dị linh lực thuộc tính phong được thao túng thật lợi hại.” Thường Bách Linh không có công phu để lý tới người nịnh hót của Thú Hoàng Cốc, quay người lại hợp lại Phong Lôi Triển, chặn lại Du Lôi Kiếm đang cực nhanh đâm tới của Vương Kỳ, một tiếng hừ lạnh dùng man lực quạt bay ra ngoài. Trên Du Lôi Kiếm của Vương Kỳ lôi quang đại tác, trên không từng trận lôi quang chợt lóe, từ vị trí đỉnh đầu Vương Kỳ lan tràn ra, giăng ra một tấm lưới lôi điện đường kính mười mét. Tia điện hướng phía dưới tụ tập trên Du Lôi Kiếm đôm đốp vang lên, điên cuồng loạn vũ. “Thường Bách Linh!” Thường Bách Linh cứ đứng như vậy, vẫn không mặn không nhạt nói: “Vương Kỳ tiểu đệ đệ, lúc tỷ tỷ ta phát lời thề ngươi cũng nghe thấy rồi, không để ta thực hiện lời thề, ngươi thật sự muốn nhìn tỷ tỷ ăn cơm nghẹn chết sao?” Du Lôi Kiếm của Vương Kỳ chỉ về phía trước một cái, ngay lập tức hai đạo tia điện to bằng cánh tay hướng Thường Bách Linh đánh xuống. “Đánh rắm, lại không phải ta bảo ngươi phát lời thề.” Thường Bách Linh triển khai Phong Lôi Triển chắn ở trước người, tia điện cường đại đánh tới, Phong Lôi Triển tử quang lấp lánh, lại là trực diện liền thu lấy tia điện. “Đại hữu tiến triển, xem ra truyền thừa mà ngươi đạt được không tệ. Được rồi, tỷ tỷ ta nợ ngươi một ân tình, đáp ứng giúp ngươi làm một chuyện, đừng giận nữa.” “Giúp ta cứu Bạch Hoa ra ngoài mà không hề hấn gì, chuyện này chuyện cũ sẽ bỏ qua, bằng không ta với ngươi còn chưa xong.”
⒦yhuyenⓒom “Ngươi xác định? Chỉ một Thú Hoàng Cốc nhỏ bé, muốn đoạt lại Vân Lân Thú rất đơn giản mà phải không?” Vương Kỳ bình tĩnh lại, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó. Cười lạnh nói: “Giảo trá. Ta muốn Ám Cổ Phù, một ngày không lấy được, chuyện này còn chưa xong.” “Được rồi, nhưng ta chỉ là giúp đỡ mà thôi, người chủ chiến không phải ta. Nói cách khác, ngươi đi ta liền đi, ngươi không đi ta cũng sẽ không tự mình đi.” “Có thể.” “Vậy thì cứ định như vậy đi.” Thường Bách Linh hưng phấn nhìn về phía mọi người Bách Vân Tông, nói: “Xong việc rồi, đều đi về nghỉ, rất nhanh sẽ có một trận ác chiến.” Đệ tử Bách Vân Tông cũng không phải người ngu, dùng gót chân nghĩ cũng biết nơi Vương Kỳ muốn đi không phải nơi tốt. Từng người không tình nguyện nhìn Thường Bách Linh, hỏi: “Đại Sư Tỷ, chính ngươi đi không được sao, chúng ta cũng phải đi sao?” Thường Bách Linh lập tức đổi sắc mặt, phẫn nộ quát: “Phế thoại. Ra ngoài làm gì? Ở trong di tích không động thủ động chân, trực tiếp đi dạo một vòng rồi đi ra, các ngươi lịch luyện cái gì rồi. Theo Đại Sư Tỷ ra ngoài, không lịch luyện một chút liền muốn trở về, có phải ngứa đòn rồi không?” “Lịch luyện thì được, nhưng cũng không cần thiết đi liều mạng với hắn chứ?” “Chính là thế, Đại Sư Tỷ trước kia ngươi không phải làm việc như vậy, sao thấy Vương Kỳ liền như biến thành người khác vậy, ngươi không phải thật sự thích hắn chứ?” “Ngươi thích hắn cũng không thể lấy chúng ta tranh thủ hảo cảm của người ta……” Thường Bách Linh một chưởng đánh vào đầu người kia: “Nói láo! Lời của Đại Sư Tỷ dám không nghe, còn muốn làm phản sao. Sắp tới là thế lực Thịnh An đại tẩy bài, thế mà nhìn không ra, từng đứa từng đứa ta trước kia đều dạy công cốc rồi.” “Vương gia bất kể thế nào đều là người thắng, lấy lòng Vương Kỳ thì có gì không tốt? Bàng gia đã thua rồi, nhân tiện để hắn thua triệt để một chút, tránh việc sau khi trở về lung tung cắn người, đối với Bách Vân Tông có bất lợi gì? Sợ chết thì tu luyện linh lực làm gì, ở nhà trồng trọt không là tốt rồi, thế mà còn có người sợ chết, thật sự là thiếu giáo huấn.” Vương Kỳ không có công phu để nhìn Thường Bách Linh quản giáo đệ tử Bách Vân Tông, sau khi Thường Bách Linh đáp ứng giúp lấy Ám Cổ Phù, lập tức đi truy đuổi người của Thú Hoàng Cốc. Phía trước mấy người Thú Hoàng Cốc nắm Bạch Hoa đã chạy được vài dặm đường, Hắc Diệu một đường mau chóng đuổi, mắt thấy là phải đuổi kịp. Nhưng đến một bên rừng rậm, người của Thú Hoàng Cốc lấy ra hơn mười viên đan dược bạch sắc vung ra, một trận sương mù tản ra, Hắc Diệu và Hồ Thanh đến sau đó lập tức cảm thấy đầu váng mắt hoa, buồn nôn cực kỳ. Ngay lập tức ngừng hô hấp, dùng linh lực bài xuất dị vật ra khỏi cơ thể, rút khỏi sương mù, vòng đường tiếp tục truy đuổi. Nhưng sau khi đuổi vào rừng rậm, người của Thú Hoàng Cốc đã biến mất rồi. Vương Kỳ đuổi tới, một đạo phù lục thuộc tính phong đánh ra, thổi tan sương mù, đuổi kịp Hắc Diệu và Hồ Thanh hỏi: “Vẫn còn có thể tìm tới không?” Hồ Thanh: “Không thể. Đan dược này là chuyên môn nghiên cứu chế tạo ra nhằm vào yêu thú, chỉ cần hút vào một chút liền đầu váng óc choáng, ngũ giác không được tốt. Ta bây giờ nhìn ngươi tướng mạo đều khó khăn, tìm người thì đừng nhắc tới nữa.” Vương Kỳ đỡ lấy Hồ Thanh đang đứng lung lay, để hắn ngồi xuống, hướng một người khác hỏi: “Hắc Diệu?” Không nghe thấy Hắc Diệu trả lời, chỉ nhìn thấy không xa có một bóng người rốt cục dừng lại, nghiêng dựa vào một gốc đại thụ phẫn nộ đến biến hình. Lát sau một tiếng gầm thét truyền đến: “A!” “Muốn chết.” Vương Kỳ cúi đầu liếc nhìn trạng thái của Hồ Thanh, lại quay đầu nhìn về phía Hắc Diệu thì người đã không thấy đâu, chỉ ở vị trí đứng ban đầu, một đạo thẳng tắp bị lực lượng cực mạnh xung kích qua, con đường hủy diệt của cỏ cây, một mực kéo dài đến Thú Hoàng Cốc.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị