Chương 461: Kinh Sợ Chỉ Dẫn

“Tiếng kiếm minh?” Ôm Kiếm khách Cố Thanh Nhất giẫm lên mặt đất đầy xương trắng, nhíu mày nhìn về phía xa. Thanh kiếm xám xịt trong lòng đang rung lên khe khẽ, dường như vô cùng hưng phấn vì đã tìm được đối thủ năm xưa. Lúc này, Cố Thanh Nhất rốt cục cũng khẳng định suy đoán của mình. “Bên trong Bạch Quật, lại có danh kiếm xuất thế?” кyhuyen com“Nơi này vốn không phải là di chỉ của người xưa, ngay cả toàn bộ không gian dị thứ nguyên này xuất hiện cũng chỉ mới vài năm.” “Danh kiếm, sao có thể xuất hiện ở chỗ này?” Trong lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng khi cảm nhận được ba động của kiếm từ hư không, Cố Thanh Nhất vẫn hơi biến sắc. “Diễm Mãng?” Khí tức hỏa diễm mãnh liệt như vậy, trong số hai mươi mốt thanh danh kiếm, ngoại trừ “Diễm Mãng” xếp hạng thứ ba ra thì không còn gì khác! Nhưng Diễm Mãng, tại sao lại xuất hiện ở đây?
кyhuyen com Cố Thanh Nhất nghi hoặc suy tư.
кyhuyen comHắn thậm chí còn nhớ rõ lần cuối cùng thanh danh kiếm này xuất hiện là chuyện của mấy trăm năm trước. Ngay cả ghi chép về người cầm kiếm đời trước trong sử sách cũng rất mơ hồ, chỉ nhớ mang máng là một Luyện Linh Sư hệ hỏa. “Là Thánh Đế sao?” Cố Thanh Nhất khó hiểu. Trong Táng Kiếm Trủng, ghi chép về tất cả người cầm kiếm của danh kiếm đều rất rõ ràng. ( trủng = mộ ) Chỉ có những vị cường giả Thánh Đế kia… Không chỉ là Thánh Đế trong số các kiếm tu, mà là Thánh Đế của tất cả các đạo trên thế gian, ghi chép trên đời đều bằng không. Cố Thanh Nhất có ấn tượng rất sâu về việc này. Trước đây vì chuyện này, hắn còn cố ý đi hỏi sư phụ.
кyhuyen com Nhưng câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Thiên cơ che giấu”. Nếu theo lẽ thường, Cố Thanh Nhất không thể nào không nhớ được người cầm kiếm đời trước của Diễm Mãng. Bởi vì Táng Kiếm Trủng ghi chép chính là lịch sử của những thanh danh kiếm này. Nhưng nếu là cường giả Thánh Đế, cộng thêm bốn chữ “Thiên cơ che giấu” kia, có lẽ cũng có thể lý giải được. “Vẫn rất kỳ quái.” “Nếu là ‘Thiên cơ che giấu’, Diễm Mãng càng không thể nào xuất hiện ở cái nơi nhỏ này.” “Bội kiếm của một đời Thánh Đế…” “Bạch Quật nho nhỏ có một thanh ‘Hữu Tứ Kiếm’ đã là chuyện động trời rồi, sao có thể có thêm một thanh danh kiếm như vậy nữa?” Cố Thanh Nhất chậm rãi bước xuống từ đống xương trắng, nhìn chằm chằm về hướng ba động của kiếm lan ra, cúi đầu trầm tư. “Chẳng lẽ, danh kiếm thất lạc trong dòng chảy không gian va chạm với tiểu thế giới Bạch Quật, sau đó mới xuất thế ở chỗ này?” “Nhưng xác suất này, còn nhỏ hơn cả việc danh kiếm từ trên trời rơi xuống nữa!” Hắn lẳng lặng ngẩng đầu, lúc này, lông mày càng nhíu chặt hơn. “Hữu Tứ Kiếm” cộng thêm “Diễm Mãng”… Nếu tất cả những điều này đều là trùng hợp, vậy hắn không còn gì để nói. Nhưng vì được sư phụ dạy dỗ nên đã quen suy nghĩ vấn đề từ góc độ người chơi cờ, Cố Thanh Nhất cảm thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Thanh kiếm này, tuyệt đối không phải xuất thế một cách bình thường! Mặc dù vậy, hắn vẫn hơi động tâm nhấc chân lên, nhưng lại chậm rãi buông xuống. Quay đầu. Một hướng khác. Một luồng khí tức còn đáng sợ và hung sát hơn lan tỏa, tỏa ra sức hấp dẫn chết người. Hung kiếm, Hữu Tứ Kiếm! “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiểu sư đệ hẳn là không dám trái lời sư phụ, sẽ tiếp tục đi theo mục tiêu.” “Nhưng tính cách của nhị sư đệ, chắc chắn là không nhịn nổi.” “Đã hắn muốn đi qua đó, vậy ta cũng không cần thiết phải làm gì thêm nữa.” Gật đầu nhẹ, Cố Thanh Nhất tiếp tục kiên định mục tiêu, sải bước về phía Hữu Tứ Kiếm, nhưng mỗi bước đi đều rất chậm. Nói cho cùng, hắn vẫn không tin thanh danh kiếm này lại xuất hiện ở Bạch Quật một cách kỳ lạ như vậy. Nhưng, nếu thật sự dựa theo suy nghĩ viển vông trong lòng mình mà xem xét… “Ai ném kiếm vậy?” … Cùng lúc đó, một bên khác. Bên trong một khu mỏ tối tăm, Cố Thanh Nhị và Cố Thanh Tam, một người hai thanh kiếm, mặt mũi lấm lem bụi đất, dừng động tác của mình. Một lượng lớn U Linh Tinh Thạch nằm rải rác bên cạnh. Đây là tài liệu luyện khí tuyệt hảo. Chỉ cần dùng để chế tạo một phôi thô, có thể sánh ngang với linh kiếm lục phẩm. Nếu được tinh luyện thêm, lại có Luyện Khí Sư giỏi, nói không chừng có thể luyện chế ra linh kiếm cấp bậc vương tọa ngũ phẩm, thậm chí tứ phẩm. Mà U Linh Tinh Thạch ở chỗ này lại nhiều như vậy. Có thể tưởng tượng, sau khi hai người đào xong mỏ này, e rằng mỗi người phải có được một hai thanh linh kiếm tứ phẩm. Tuy vậy, sau khi nghe thấy tiếng kiếm minh, hai người vẫn dừng động tác, nhìn nhau. “Nhị sư huynh, nếu ta không nghe nhầm, đó là danh kiếm?” Cố Thanh Tam lau khuôn mặt đầy bụi đất, trong mắt tràn đầy kinh hãi. Đến Bạch Quật, vốn chỉ là vì Hữu Tứ Kiếm. Có được một mỏ U Linh Tinh Thạch đã là thu hoạch ngoài ý muốn rồi. Không ngờ, cái nơi rách nát này, lại còn có danh kiếm xuất thế? Bạch Quật này, sao có thể là không gian dị thứ nguyên bình thường được? Đây quả là bảo địa hiếm có trên đời! Toàn thân Cố Thanh Nhị run rẩy. Hắn “xoẹt” một tiếng cắm hai thanh linh kiếm trên tay về kiếm luân sau lưng, sau đó rút thanh “Tuyệt Sắc Yêu Cơ” ở chính giữa kiếm luân ra. Tuy không dám rút vỏ kiếm, nhưng sự rung động tinh vi từ thanh kiếm bên trong đã chứng minh suy nghĩ của hắn không hề sai. “Danh kiếm!” Hắn gật đầu thật mạnh. Cố Thanh Tam nhìn hai thanh kiếm trên tay, do dự. “Nhị sư huynh, nhiệm vụ sư phụ giao cho chúng ta là Hữu Tứ Kiếm.” “Hai ta ở đây đào mỏ, lãng phí thời gian, nếu để đại sư huynh biết được, nhất định sẽ bị phạt.” “Hiện tại lại còn muốn đi lấy danh kiếm kia…” Cố Thanh Nhị vỗ vai Cố Thanh Tam, trịnh trọng nói: “Tiểu sư đệ, ngươi có biết ước mơ của sư huynh ta là gì không?” Cố Thanh Tam mặt không biểu cảm. Hắn nhìn kiếm luân sau lưng nhị sư huynh, thầm nghĩ ngươi cũng dám nghĩ, ngay cả đại sư huynh cũng không dám nói muốn có chín thanh danh kiếm, ngươi lại dám mơ mộng hão huyền. “Ta biết, nhưng việc nào nên làm trước, việc nào nên làm sau…” “Người nếu đánh mất ước mơ, sống còn có ý nghĩa gì?” Cố Thanh Nhị cắt ngang lời hắn, ngẩng đầu nhìn trời, ra vẻ từng trải, nhưng lại bị tinh thể trên đỉnh đầu rơi vào mắt. Hắn thở dài, cố nén chua xót nơi khóe mắt, tiếp tục giáo huấn: “Kiếm tu, nếu đánh mất kiếm đạo trong lòng, thì sao có thể tiến lên phía trước?” Cố Thanh Tam nghiêm mặt, chắp tay cúi đầu: “Nhị sư huynh dạy bảo phải, ta ủng hộ huynh, đi đi, đi tìm kiếm danh kiếm thuộc về huynh!” “Ngươi vẫn chưa hiểu ý ta.” Cố Thanh Nhị lắc đầu: “Danh kiếm xuất thế, chắc chắn sẽ gây chấn động long trời lở đất, đến lúc đó, e rằng cả Bạch Quật sẽ rung chuyển.” “Đại sư huynh biết ước mơ của ta, sư phụ cũng biết ước mơ của ta.” “Bọn họ nhất định sẽ ủng hộ ta đi tìm kiếm!” “Cho nên?” Cố Thanh Tam nghiêng đầu, không hiểu ý sư huynh. “Haiz.” Khóe mắt Cố Thanh Nhị giật giật, bất đắc dĩ thở dài. “Chuyện này ngươi còn không hiểu sao?” “Nói thẳng ra là, chờ đến lúc ta đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến cướp kiếm.” “Nếu chỉ có một mình ta…” Hắn không nói tiếp nữa. Tiểu sư đệ không ngốc, chuyện này hẳn là có thể hiểu được. Có vài lời khó nói, nói một nửa, giữ lại một nửa, mọi người đều vui vẻ. Cố Thanh Tam bừng tỉnh đại ngộ, “Nhưng sư huynh, nếu ta đi theo huynh, vậy mệnh lệnh của sư phụ…” “Ngươi nói xem, nếu đại sư huynh biết lúc đầu ngươi đi cùng ta, cuối cùng chỉ có một mình ta cô quân phấn chiến chết dưới kiếm của danh kiếm, hắn sẽ phản ứng thế nào?” Cố Thanh Nhị ra vẻ bi thương. Lưng Cố Thanh Tam nghe mà mát lạnh. “Nhị sư huynh, huynh đừng nói giỡn nữa, huynh lợi hại như vậy, sao có thể chết được?” “Chết? Sao có thể không chết?” Cố Thanh Nhị cười, giơ “Tuyệt Sắc Yêu Cơ” trên tay lên cao hơn một chút. Trong hầm mỏ u ám, sắc đỏ rực rỡ quỷ dị kia càng thêm thê lương. “Ngươi quên, thanh kiếm này được lấy như thế nào rồi sao?” Cố Thanh Tam im lặng. Hắn như nhìn thấy lại cảnh tượng vạn người tranh giành, chen chúc tới tấp, cuối cùng chỉ còn lại núi thây biển máu, máu chảy thành sông kia. Tuyệt Sắc Yêu Cơ… Tên gọi này, quả nhiên danh bất hư truyền! Đêm hôm đó, là lần đầu tiên Cố Thanh Tam nhìn thấy đại sư huynh rút kiếm, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy đại sư huynh bị thương. Lúc sắp chết, cũng là nhờ đại sư huynh tế ra Băng Liên tuyệt thế đủ sức trấn áp vạn cổ kia, mọi chuyện mới coi như khôi phục lại bình yên. “Ta đi với huynh!” Cố Thanh Tam gật đầu thật mạnh. Bạch Quật không thể nào tái diễn bi kịch kia. Dù sao danh kiếm bùng nổ trong không gian dị thứ nguyên, người có thể đến tranh giành tuyệt đối không nhiều. Nhưng chỉ cần là danh kiếm, cái không nhiều này, chỉ là nói một cách tương đối. “Vì ước mơ!” Cố Thanh Nhị vung tay, thu hồi U Linh Tinh Thạch trên mặt đất, bay ra khỏi hang động. “Vì ước mơ của nhị sư huynh!” Cố Thanh Tam cắn răng, bay lên theo. … “Danh kiếm.” Trong lồng ngực một người đàn ông có dung mạo bình thường, đột nhiên phát ra một giọng nói trầm thấp. Lộp bộp. Bước chân người đàn ông đều đều, bước đi trên con đường núi rừng, phía sau là từng vệt đen thối rữa. “Chung cừ, danh kiếm!” Giọng nói trầm thấp kia lại vang lên, thêm vài phần phẫn nộ kìm nén. Người đàn ông tên Chung Cừ rốt cục cũng chịu dừng bước, hắn cười lạnh: “Không phải ngươi nói chỉ muốn ‘Hữu Tứ Kiếm’ sao?” “Ta đã vào tận đây rồi, ngươi lại nói với ta, ngươi còn muốn danh kiếm?” “Đó là để cho ngươi dùng!” Giọng nói trầm thấp phản bác. “Hừ, để cho ta dùng?” Chung Cừ cười nhạo: “Lời hay ý đẹp đấy, thật sự cho ta dùng, sao bây giờ còn có thể ở trong tình trạng này với ta?” “Đừng tưởng ta không biết, sau khi cướp lấy thân thể ta lần trước, ngươi đã làm gì!” “Đó chỉ là ngoài ý muốn.” Giọng nói trong lồng ngực hạ thấp xuống. Chung Cừ không nói, tiếp tục bước về phía trước. “Danh kiếm!” Giọng nói lại vang lên. Cùng lúc đó, còn có cơn đau nhói nhè nhẹ bên trong lồng ngực. “Phụt!” Chung Cừ đột nhiên phun ra một ngụm máu, bước chân đang đi khựng lại, hít sâu một hơi rồi quay lại. “Lần cuối cùng.” … “Lộ Kha đâu?” Bên trong đội ngũ Hồng Y, Tín đột nhiên quay đầu, nhìn về phía sau. “Không, không thấy đâu.” Một người khác phía sau dùng linh niệm quét qua, quả nhiên không thấy bóng dáng đâu. “Chết tiệt.” “Tên này nhất định cũng bị thứ đồ chơi kia hấp dẫn rồi, không phải đã có một thanh rồi sao…” Tín nghiến răng, nhìn về phía lão giả bên cạnh. “Thủ Dạ, ngươi trông chừng đội ngũ, ta đi tìm hắn.” “Đó là danh kiếm xuất thế, sao hắn dám…” Thủ Dạ chậm rãi gật đầu. “Đi đi.” … “Danh kiếm?” Lạc Lôi Lôi nhìn về phía Song Hành ca ca bên cạnh. “Ừm.” Lệ Song Hành dùng quải trượng dò đường, tốc độ cực nhanh, tựa như ba động của kiếm bùng nổ lúc nãy, không hề liên quan đến hắn. Lạc Lôi Lôi tò mò. “Đó là danh kiếm, huynh không động lòng sao?” Ánh mắt nàng rơi vào Trừu Thần Trượng của Lệ Song Hành. Không có bất kỳ Cổ Kiếm Tu nào có thể từ bỏ cơ hội này. Cho dù hắn đã có thanh danh kiếm đầu tiên. “Danh kiếm đổi chủ ở Bạch Quật, sau khi ra ngoài, chẳng phải vẫn sẽ rơi vào tay thủ tọa sao?” Lệ Song Hành dừng bước, tiếp tục lên đường, thậm chí còn không thèm quay đầu lại, “Hắn sắp đến rồi.” Lạc Lôi Lôi sững sờ. “À.” Chuyện có thể biết trước kết quả như vậy, quả nhiên nhàm chán! … Rất nhiều người ở khắp nơi trong Bạch Quật đã thay đổi kế hoạch của mình sau khi bị danh kiếm xuất thế dẫn dụ. Không chỉ là các kiếm tu. Kể cả đệ tử Linh Cung, và một số ít con em thế gia bình thường. Bất kể có biết danh kiếm hay không, đều ôm tâm lý muốn được chứng kiến, định bụng đi dò la xem thiên địa dị tượng kia là gì. Trong nháy mắt, lấy danh kiếm làm trung tâm, người từ khắp nơi trên thế giới, kéo đến như trẩy hội. Từ Tiểu thụ đáp xuống trước mặt danh kiếm Diễm Mãng. Lúc này, hắn đã có thể nhìn rõ hình dáng của thanh kiếm này. Đây là một thanh kiếm có hình dáng vô cùng khoa trương. Có thể nói, Từ Tiểu Thụ chưa bao giờ nhìn thấy cấu tạo như vậy. Từ chuôi kiếm đến hộ thủ, giống như một con trăn khổng lồ uốn lượn cuộn tròn, sau đó há miệng ở chỗ lưỡi kiếm. Thân kiếm, chính là lưỡi rắn thè ra từ miệng trăn. Cùng với từng giọt nham thạch đen đỏ rơi xuống, hư không dường như bị hơi nóng của thân kiếm làm cho méo mó, hoàn toàn không chịu nổi sức nặng của nhiệt lượng. “Khí tức hỏa diễm mãnh liệt thật…” Từ Tiểu Thụ chỉ liếc mắt một cái đã dám khẳng định, dưới gầm trời này tuyệt đối không có bao nhiêu thứ hệ hỏa có thể chống lại thanh kiếm này. Ngay cả khi bây giờ hắn đã là Tông Sư, cũng không dám chắc có thể cầm nổi thanh danh kiếm trước mặt. “Xèo~” Cột sáng nóng chảy cuối cùng cũng tiêu tán dưới ánh mắt của hai người. Cùng với sự biến mất của ánh sáng, nham thạch trên thân kiếm Diễm Mãng cũng không còn nhỏ giọt nữa, thân trăn dữ tợn kia dường như nguội lạnh trong nháy mắt, từng đốt một hóa đá. Ngay sau đó, lưỡi rắn cũng theo đó lạnh hẳn. Toàn bộ thanh kiếm, từ hình thái dữ tợn khoa trương, biến thành một thanh kiếm màu đỏ sẫm. Hình dạng tuy vẫn kinh diễm, nhưng so với lúc nãy, đã giảm đi không chỉ một bậc. Ngay cả uy lực, dường như cũng yếu đi một chút. Từ Tiểu Thụ nhíu mày. “Đây là…” “Danh kiếm tự hối.” Ngư Tri Ôn giải thích: “Sức mạnh mà danh kiếm giải phóng quá cường hãn, có uy lực xé rách cả một tiểu thế giới.” “Bởi vậy, trong khoảnh khắc xuất thế, nó nhất định sẽ bị thiên địa phong ấn.” “Đây là ‘Danh kiếm thiên hối’.” Nàng dừng một chút, bổ sung: “Cái gọi là ‘Phù hợp · Thiên giải’ mà Cổ Kiếm Tu nói, chính là giải phóng luồng lực lượng này.” “Vậy tự hối…” Từ Tiểu Thụ khó hiểu. “Tự hối, chính là phong ấn thứ hai mà danh kiếm sẽ có sau khi xuất thế.” “Lúc này, nó đã xuất thế xong, là tai họa chi binh, những thanh danh kiếm này đều có linh tính.” “Chúng biết, một khi hoàn toàn bộc lộ hình dạng và sức mạnh vượt trội của mình, chắc chắn sẽ khiến người đời tranh giành.” “Tai họa, chính là từ đó mà ra.” “Cho nên, vì sự an toàn của bản thân, cũng vì sự an toàn của người đời, dưới sự thúc đẩy của thiên đạo, danh kiếm mới có quá trình ‘tự hối’ này.” “Ra là vậy.” Từ Tiểu Thụ bừng tỉnh đại ngộ. Ngư Tri Ôn dừng một chút, trong mắt lộ vẻ do dự. “Có một câu không biết có nên nói hay không.” “Nàng cứ nói.” Đã nói đến mức này rồi, Từ Tiểu Thụ không thể nào không nghe. “Ta cảm thấy…” Ngư Tri Ôn nhìn Diễm Mãng đã khôi phục lại trạng thái nguội lạnh, biến thành hình dạng thanh kiếm màu đỏ sẫm, chậm rãi nói: “Ta cảm thấy nó xuất hiện ở đây, có chút kỳ quái.” “Ồ?” Từ Tiểu Thụ có thể nhận thấy danh kiếm xuất thế lúc nãy nhất định đã thu hút không ít người đến, nhưng hắn không hề nóng vội, “Vì sao?” “Ta cũng không biết.” Ngư Tri Ôn lắc đầu, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói: “Có lẽ là trực giác, cũng có lẽ là ảo giác.” Từ Tiểu Thụ: “…” Nói thật, hắn vẫn luôn tin tưởng vào trực giác. Trước đây không tin. Nhưng Luyện Linh Sư phù hợp với thiên đạo, đôi khi trực giác chính là dự đoán trước tương lai. Nhưng nói từ bỏ thanh danh kiếm trước mắt chỉ vì một câu “kỳ quái”. Từ Tiểu Thụ cảm thấy mình không thể nào làm được. Hoặc nói, trên thế giới này, căn bản không có bất kỳ người nào có thể làm được. “Không có bất kỳ chỉ thị nào…” Từ Tiểu Thụ liếc nhìn thanh thông tin. Không có bất kỳ nhắc nhở đặc biệt nào. Lại cảm nhận tình trạng cơ thể của mình. Trạng thái tốt, đã khôi phục lại đỉnh phong. Mà dị thường… Trước khi bị sát thủ tập kích, hắn đều có dị thường về cơ thể do linh cảm trước. Bây giờ đã xảy ra chuyện lớn như vậy, lại không hề có chút dị trạng nào. Từ Tiểu Thụ chỉ có thể nói, thanh kiếm này không lấy, trừ khi hắn bị nước vào não. “Chắc là đã nguội rồi.” Nhìn Diễm Mãng hoàn toàn im lặng trước mặt, lơ lửng trên không trung dường như đang giãy giụa, run rẩy, nhưng lại không thể thoát khỏi vị trí ban đầu, Từ Tiểu Thụ cảm thấy có chút kỳ quái. Cuối cùng hắn cũng dám dùng linh niệm và “Cảm Giác” thăm dò. “Hả!” Chỉ trong nháy mắt, một cảm giác vô cùng ăn khớp nảy sinh. Thậm chí không cần chờ đợi quá lâu, Từ Tiểu Thụ đã cảm thấy mình bị kéo vào thế giới riêng của thanh danh kiếm này. Đây là một thế giới nham thạch. Màu lửa, thiêu đốt vạn vật, chính là danh từ đại diện cho nó. Trên biển nham thạch nóng bỏng, một thanh cự kiếm dài rộng mấy trượng lơ lửng trên không trung. Thanh kiếm này rất kỳ quái. Nó giống như một cây thánh giá cỡ lớn, được gắn một lưỡi kiếm ở phía dưới. Phía trên hộ thủ dang ngang, là ba con Diễm Mãng buông xuống ở mỗi bên. Diễm Mãng dữ tợn, miệng mãng nhúc nhích, nham thạch nhỏ xuống từng giọt từng giọt, thiêu đốt hư không. Chuôi kiếm còn sót lại, được tạo thành từ sáu thân rắn quấn lấy nhau, dài bằng nhau, gần như dài bằng cả thân kiếm. “Thanh kiếm ngầu thật!” Có lẽ là do ấn tượng ban đầu, biết đây là danh kiếm. Từ Tiểu Thụ cảm thấy mình yêu chết thanh kiếm trước mặt. Hình dáng khoa trương, khí thế dữ tợn, cùng với uy lực cường hãn của nó, tất cả đều đâm sâu vào trái tim hắn. “Lấy nó!” Trong lòng Từ Tiểu Thụ không khỏi dâng lên ý nghĩ này. Lúc này, ngay cả bản thân hắn cũng không phát hiện ra, trong mắt đã hơi đỏ lên. “Bị thúc đẩy, điểm bị động, +1.” Dòng thông tin đột nhiên hiện lên trong thanh thông tin, lập tức đánh tan ảo cảnh. Từ Tiểu Thụ giật mình. Hắn chớp mắt, tưởng mình nhìn nhầm. Nhưng sự thật là, thông tin trong thanh thông tin, trừ khi được cập nhật lại, nếu không sẽ không bao giờ thay đổi. “Thúc đẩy?” Tim Từ Tiểu Thụ đập thót. Danh kiếm, thúc đẩy mình, đi lấy nó? Nó cũng cảm nhận được mình rất phù hợp, muốn mình trở thành người cầm kiếm của nó? “Không!” Đồng tử co rút lại, Từ Tiểu Thụ ý thức được có gì đó không đúng. Điều này hoàn toàn không thể nào! Mỗi người đều sẽ tự cho mình là thiên mệnh chi tử trong tiềm thức. Bất kỳ chuyện tốt đẹp nào xảy ra với mình, cũng sẽ lập tức dùng lý do có thể lý giải được để giải thích. Nhưng sự thật không thể nào như vậy. Dưới gầm trời này có rất nhiều kiếm tu hệ hỏa, người phù hợp trở thành người cầm kiếm của Diễm Mãng hơn hắn, tuyệt đối rất nhiều. Mà danh kiếm, chẳng lẽ lại là thanh kiếm chưa từng trải sự đời sao? Nó chẳng lẽ không biết mình chỉ là một con kiến hôi, hay nói cách khác là con kiến tương đối nổi bật trong số kiến hôi sao? Nhất định là biết! Đây chính là danh kiếm! Sao có thể khúm núm, cầu xin mình trở thành người cầm kiếm của nó?! “Thúc đẩy…” Từ Tiểu Thụ cẩn thận nghiền ngẫm hai chữ này. Từ ngữ này, là lần đầu tiên xuất hiện trong thanh thông tin. Nếu đổi thành “chỉ dẫn”, “hướng dẫn”, Từ Tiểu Thụ cảm thấy, vấn đề có lẽ sẽ không nghiêm trọng như vậy. Nhưng… Thúc đẩy? Từ ngữ mang nghĩa xấu? Có người, muốn thúc đẩy mình, đi lấy thanh kiếm này? “Có kỳ quái!” Từ Tiểu Thụ sợ hãi lùi về sau một bước, nhìn về phía Ngư Tri Ôn, thầm nghĩ trực giác của phụ nữ, quả nhiên rất chuẩn. Bị nhìn đến mức khó hiểu, Ngư Tri Ôn đỏ mặt, hơi nghiêng đầu: “Sao vậy?” “Không có gì…” Từ Tiểu Thụ vô thức đáp, ánh mắt lại rơi vào thân kiếm “Diễm Mãng”. Có phải mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi không? Ở đây, có người sao? Không có! Mà từ lúc danh kiếm xuất thế đến lúc kết thúc, cũng là mình tận mắt nhìn thấy từng bước một. Từ lúc được rèn luyện xong từ sâu trong không gian dị thứ nguyên, đến lúc phá đất mà lên, tất cả quá trình đều rất hợp tình hợp lý! Tuy mọi chuyện đều không có gì đáng ngờ, nhưng Từ Tiểu Thụ vẫn không dám lơ là. Chuyện hắn không hiểu rõ không nhiều, nhưng mỗi một chuyện, ít nhất đều là cấp bậc của Tang lão. Đối với danh kiếm. Có lẽ đã không thể dùng tư duy của mình để đánh giá nữa rồi. Thứ ở đẳng cấp này, cho dù không phải là người, cũng có thể đã là một quân cờ quan trọng trong mắt đại năng. Một khi mình chạm vào, có lẽ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nào đó không rõ. “Cái kỳ quái mà ngươi nói, là gì?” Từ Tiểu Thụ nhìn về phía Ngư Tri Ôn. Ngư Tri Ôn chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ Từ Tiểu Thụ lại để tâm. Bị hỏi như vậy, nàng cũng bắt đầu suy nghĩ sâu xa hơn. “Diễm Mãng, tại sao lại ở Bạch Quật?” “Ta nhớ nơi này không phải mới mở ra mấy năm trước sao?” “Danh kiếm một khi mất đi người cấm kiếm, trở về trạng thái được thiên địa rèn luyện, thời gian cần thiết, ngắn thì mấy chục năm, dài thì có thể lên đến trăm, thậm chí là ngàn năm.” “Nói thật, nó không nên xuất hiện vào lúc này.” Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Từ Tiểu Thụ, Ngư Tri Ôn dừng một chút, lại nói: “Nhưng, Hữu Tứ Kiếm cũng không nên xuất hiện ở đây, vậy mà nó lại xuất hiện, cho nên…” “Ta cái gì cũng không biết, hay là ngươi coi như ta đang nói nhảm đi.” Ngư Tri Ôn sợ lời mình nói sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của Từ Tiểu Thụ, khiến hắn lầm tưởng rằng mình không muốn hắn lấy kiếm. Dù sao danh kiếm đã ở ngay trước mắt rồi. Nói cái gì mà không thể xuất thế, quả thật nực cười. Nhưng Từ Tiểu Thụ lại siết chặt nắm tay. Hắn lại dùng linh niệm dò xét thân kiếm, cảm giác rơi vào huyễn cảnh của danh kiếm lại ập đến. Một loại khát vọng, không biết từ đâu mà đến, ngày càng sâu đậm. “Lấy nó!” Cùng lúc đó. “Bị thúc đẩy, điểm bị động, +1.” Thần trí Từ Tiểu Thụ dao động, thoát khỏi huyễn cảnh. Lưng hắn lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả người. “Không phải ảo giác!” “Thật sự có người, đang thúc đẩy mình, bị thanh thông tin phát hiện ra sao?” Từ Tiểu Thụ kinh hãi. Loại đại khủng bố đến từ thế lực bí ẩn này, thậm chí còn khiến người ta sợ hãi hơn cả đêm hôm khuya khoắt ở bờ Nga Hồ, vô tình quay đầu lại nhìn thấy mặt quỷ của Tang lão. Hắn bị dọa sợ. Rõ ràng “Cảm Giác” có thể nhìn thấy xung quanh, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu lại. Gió thổi vi vu. Sỏi cát vang sào sạc. Trước mặt, trống rỗng. “Mẹ nó, chẳng lẽ mình đang tự dọa mình sao?” Trừng mắt nhìn “Diễm Mãng” trước mặt, Từ Tiểu Thụ cảm thấy thật hoang đường. Danh kiếm ở ngay trước mắt. Cảm động sao? Không dám động!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị