Chương 495: Rượu chẳng phải để thêm can đảm, mà là kiếm giết người
Đông Vực, còn được gọi là Kiếm Thần Thiên.
Kiếm Thần Thiên được chia thành một trăm lẻ tám giới.
Mỗi giới bao gồm số lượng bất định các quận thành cấp thượng, trung, hạ.
Đông Thiên Giới chính là một trong những giới tương đối nổi danh trong một trăm lẻ tám giới của Đông Vực.
Mà Đông Thiên Vương Thành nằm ở khu vực trung tâm.
ⓚyhuyen comTuy nói là lấy tên thành, nhưng diện tích bao phủ lại rộng lớn, gần như tương đương với một quận.
Đông Thiên Vương Thành có tất cả linh trận truyền tống thông hướng ba mươi sáu quận thượng cấp của Đông Thiên Giới.
Nhưng hiện tại vẫn chưa có truyền tống trận trực tiếp đến các quận cấp trung, hạ như Thiên Tang Quận.
Cho nên, người từ Trung Vực muốn đi Bạch Quật, phải sử dụng truyền tống trận ở các giới, đến tận Đông Thiên Vương Thành.
Sau đó, lại sử dụng truyền tống trận ở Đông Thiên Vương Thành, đến quận thượng cấp gần Bạch Quật nhất ở Đông Thiên Giới là Thanh Long Quận.
Tiếp theo, lựa chọn tự mình bay.
ⓚyhuyen com
Mới có thể đến nơi.
ⓚyhuyen com…
Thanh Long Quận.
Thanh Long Thành.
Bên trong một quán rượu nhỏ nằm sâu trong con hẻm nhỏ.
Một lão giả gầy gò đội nón lá ngồi một mình trước bàn vuông.
Cốc này nối tiếp cốc kia.
Tốc độ tiểu nhị hâm rượu, thậm chí còn không nhanh bằng tốc độ lão uống rượu.
“Khách quan, đây đã là vò thứ mười ba rồi, hay là ngài nghỉ ngơi một chút…”
Nhìn thấy vò rượu cuối cùng cũng được hâm nóng xong, tiểu nhị không nhịn được nhắc nhở.
ⓚyhuyen com
Hắn đặt vò rượu xuống, đứng dậy duỗi lưng, vươn vai một cái, tiếng xương cốt ở cổ vang lên răng rắc.
Ông trời ơi, duy trì tư thế hâm rượu này trong thời gian dài như vậy.
Ngay cả ngồi, hắn cũng đã bắt đầu cảm thấy không thoải mái.
Vị lão nhân đội nón lá kia, vậy mà có thể uống liên tục cho đến bây giờ!
“Đó thế nhưng là ‘Thanh Long Ấm’, loại rượu mạnh nổi tiếng nhất Thanh Long Quận đó!”
Tiểu nhị không nói nên lời.
Người khác đến đây uống rượu, thông thường đều chỉ gọi nửa vò nhỏ.
Hai ba chén vào bụng, cho dù là người có tửu lượng tốt đến đâu, cũng có chút không chịu nổi.
Lão nhân này…
Mười ba vò!
“Khách quan?”
Nhìn thấy lão nhân trước mặt vẫn im lặng không nói, tiểu nhị nhịn không được gọi thêm một tiếng.
“Rót rượu.”
Lão giả đội nón lá gõ ngón tay lên mặt bàn, khẽ ngẩng đầu, liếc nhìn hắn một cái.
Tiểu nhị lập tức cúi đầu xuống.
Quầng thâm mắt kia…
Dáng vẻ đáng sợ kia…
Nếu như không phải trông có vẻ không dễ chọc.
Nói không chừng lúc này hắn đã đuổi người ta ra ngoài rồi.
“Cũng không biết có tiền rượu hay không nữa.”
“‘Thanh Long Ấm’, thế nhưng là rất đắt đó!”
Cúi người xuống, ngồi trên ghế dài đốt lửa hâm rượu, trong lòng tiểu nhị khổ sở không nói nên lời.
Hôm nay là ngày lễ lớn của Thanh Long Quận…
Kỳ thật cũng không tính là ngày lễ gì.
Chỉ là từ sớm đã có tin tức, nhóm Bạch Y từ Trung Vực dự định chạy tới Bạch Quật, hẳn là sẽ đến vào buổi chiều.
Nghe đồn, trong đó có cả một trong Thất Kiếm Tiên, Vô Nguyệt Kiếm Tiên dẫn đầu.
Kiếm Tiên!
Ở Đông Vực Kiếm Thần Thiên, đó chính là tồn tại như thần linh, có địa vị chí cao vô thượng.
Từ ngày tin tức được lan truyền, cửa truyền tống trận gần như đã bị vây kín mít.
Cho dù cấm vệ quân Thanh Long Thành ra sức giải tán đám đông.
Vẫn là vô dụng.
Kiếm Tiên!
Một trong Thất Kiếm Tiên còn sống!
Thử hỏi kiếm tu, luyện linh sư ở Đông Vực, ai mà không muốn được nhìn tận mắt một lần?
Ngay cả lão bản, cũng đã xuất phát từ hai ngày trước, đi chiêm ngưỡng dung nhan thật rồi.
Chỉ để lại một mình hắn cô đơn, đáng thương, còn phải canh giữ quán rượu nhỏ bé này, tiếp tục mở cửa buôn bán không khí.
Nhưng hôm nay thật sự là kỳ lạ.
Trong con hẻm nhỏ này, quán rượu nhỏ bé ngay cả tên cũng không có, theo lý mà nói, ngoại trừ khách quen thì căn bản sẽ không có người nào tới, vậy mà vào buổi trưa lại có một vị khách kỳ quái như vậy ghé thăm.
“Mười ba vò ‘Thanh Long Ấm’…”
Tiểu nhị thở dài.
Nếu như vị khách này không trả nổi tiền rượu.
Vậy thì công việc này của hắn, cơ bản là không cần làm nữa.
Nói không chừng, mất việc còn là nhẹ.
Nếu như bị lão bản phát hiện mình lãng phí mười ba vò rượu ngon, có khi ngay cả mạng nhỏ cũng không giữ được.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ bàn lại vang lên thúc giục.
Tiểu nhị giật mình, không dám suy nghĩ lung tung nữa.
“Ấy ấy, khách quan đừng nóng vội, sắp xong rồi, sắp xong rồi.”
“‘Thanh Long Ấm’ này phải đun sôi hoàn toàn mới thơm, hâm nóng không kỹ là không được đâu!”
Tiểu nhị đáp, trong lòng lại thầm oán hận.
“Uống chết ngươi đi!”
“‘Thanh Long Ấm’ hoàn toàn sôi, vậy thì hậu kình của rượu mạnh sẽ lập tức ập đến.”
“Bình thường uống ba chén là gục, nếu như uống ‘Thanh Long Ấm’ đã đun sôi hoàn toàn, vậy chẳng phải là nửa chén là quỳ xuống?”
“Cốc cốc cốc.”
Lại là một trận thúc giục.
Lần này tiểu nhị nghe rõ ràng.
m thanh này, hình như không phải là từ bàn của lão nhân kia truyền đến?
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong quán rượu nhỏ đổ nát, vốn chỉ có một vị khách.
Vậy mà chẳng biết từ lúc nào, lại có thêm một người.
Người nọ ở ngay bên cạnh bàn của lão nhân.
Kéo ghế ra, cách một lối đi nhỏ, ngồi đối diện với lão.
“Lại có người tới?”
Tiểu nhị buồn bực.
Ngày như thế này, vậy mà còn có người lựa chọn đến quán rượu nhỏ rách nát này, mà không đi chiêm ngưỡng chân dung của Thất Kiếm Tiên sao?
“Vị khách quan này, ngài cần gì?”
Tiểu nhị không dám thất lễ, nhìn nam tử đầu tóc rối bời kia, lớn tiếng hỏi.
“Rượu vừa hâm xong, mang lên mấy đĩa thịt bò chín.”
Một giọng nói khàn khàn như bị cưa cứa vang lên.
Tiểu nhị nổi da gà khắp người.
Giọng nói này…
Người này…
Mẹ nó chứ!
Hôm nay đều là những kẻ kỳ quặc nào đến vậy!
Muốn đánh cược để nhìn mặt mũi của vị đại thúc này một chút.
Nhưng mái tóc bù xù trên đầu người nọ, tùy ý xõa tung, giống như mấy năm chưa gội vậy, hoàn toàn che khuất tầm mắt của tiểu nhị.
Hắn liếc mắt xuống, nhìn thấy một cái bao tải bên cạnh chân vị đại thúc bẩn thỉu này.
“Bên trong chứa cái gì vậy?”
“Cái bao tải lớn như vậy, vậy mà khi vào cửa lại không hề phát ra tiếng động nào…”
Tiểu nhị suy nghĩ lung tung.
Rất lâu sau, rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, hỏi: “Khách, khách quan, hình như ngài còn chưa gọi rượu? Sao lại bảo mang lên?”
“Không phải rượu của ta, là của hắn.”
Đại thúc bẩn thỉu quay đầu lại, đưa tay chỉ về phía lão giả đội nón lá.
Lần này, tiểu nhị ngẩn người.
Bốn ngón tay?
Hắn tinh mắt chú ý tới, ngón cái của vị đại thúc bẩn thỉu này, hoàn toàn bị chém đứt từ gốc.
Khi ngón trỏ của người nọ chỉ ra, nhìn sang như vậy, muốn không thu hút sự chú ý cũng khó.
Rất nhanh thu hồi tầm mắt.
Tiểu nhị biết, Thanh Long Quận nhân tài xuất hiện lớp lớp.
Những kẻ có khiếm khuyết trên cơ thể như vậy, có lẽ lúc còn trẻ, mới là những nhân vật thật sự ngông cuồng tự đại.
Nếu như cứ nhìn chằm chằm vào khuyết điểm trên cơ thể người khác một cách bất lịch sự như vậy, có lẽ bản thân bị giết chết, lão bản cũng sẽ mang xác vứt ra ngoài, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Rượu, rượu của hắn?”
Tiểu nhị lắp bắp, kinh ngạc nói: “Không, không được đâu…”
“Không có gì không được, hắn uống say rồi.”
Đại thúc bẩn thỉu cười một tiếng, hất tóc lên, lộ ra xương hàm rắn chắc.
Tiểu nhị lại ngẩn người.
“Vết sẹo thật lớn…”
Chỉ thấy trên cổ vị đại thúc này, có một vết sẹo dữ tợn, gần như bao quanh nửa cái cổ.
Chỉ cần nhìn như vậy, cũng không khó để tưởng tượng sức sống của người này rốt cuộc ngoan cường đến mức nào.
Trải qua vết thương hoàn toàn có thể cắt đứt cả cổ như vậy, vậy mà hắn ta lại có thể khôi phục đến mức chỉ còn lại một vết sẹo…
“Đây là tiền rượu.”
Đại thúc bẩn thỉu ném qua một túi linh tệ, cắt ngang suy nghĩ của tiểu nhị, nói: “Chú ý ánh mắt của ngươi một chút.”
“A a…”
“Vâng vâng vâng.”
Tiểu nhị vội vàng nhận lấy túi tiền, lập tức cúi đầu xuống, “Được được.”
Chết tiệt.
Quả nhiên bị phát hiện.
Cảm giác nhạy bén như vậy…
Hai người này, hẳn đều là loại luyện linh sư kia đi, không biết có phải là cường giả Tiên Thiên trong truyền thuyết hay không…
Tiểu nhị ngẩn người, ngay cả vò rượu đã sôi cũng không biết.
“Rượu sôi rồi, tắt lửa đi.”
“Mang thịt bò lên đây.”
Một giọng nói vang lên sau lưng.
Tiểu nhị giật mình, vội vàng tắt lửa, cũng không quay đầu lại mà chạy thẳng vào bếp sau, chuẩn bị mổ bò.
Chết tiệt.
Hôm nay là thế nào, sao cứ ngẩn người hoài vậy!
Nếu như bị lão bản biết được, chẳng phải là sẽ bị đuổi việc sao?
Thất Kiếm Tiên…
Ừm, chắc chắn là Thất Kiếm Tiên sắp đến rồi, làm cho ta làm việc cứ phân tâm!
…
“Ngươi là ai?”
Tang lão ngẩng đầu, gò má ửng hồng do hơi men nhô cao, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, nhìn chằm chằm vị khách không mời mà đến trước mặt.
Đứt ngón tay…
Vết sẹo…
Còn có giọng nói khàn đặc này…
Nếu như không phải là quen mặt, nói không chừng ngay cả hắn cũng nhận nhầm người.
Rõ ràng, nam tử bẩn thỉu này là cố ý tìm đến cửa.
Mục tiêu, chính là hắn.
“Ta là ai không quan trọng.”
Nam tử bẩn thỉu cười nói: “Điều quan trọng là, ngươi say rồi, có thể sẽ làm chuyện ngu xuẩn.”
Tang lão bật cười, “Chuyện ngu xuẩn?”
“Đúng vậy.”
“Ví dụ?”
“Ví dụ…”
Nam tử bẩn thỉu kéo dài giọng, “Ví dụ như ngươi có khả năng sẽ lựa chọn đi ám sát Cẩu Vô Nguyệt.”
Choang —
Trong bếp đột nhiên truyền đến tiếng bát sứ rơi xuống đất vỡ tan.
Ngay sau đó, giọng nói hốt hoảng của tiểu nhị vang lên.
“Ôi chao, quán rượu nhỏ rách nát này cách âm tốt thật, vừa kéo rèm cửa lại, cái gì cũng không nghe thấy!”
“Két két két —”
Rèm cửa cũ kỹ bị kẹt giữa chừng, lộ ra cái mông của tiểu nhị.
Hắn trốn bên trong, cố hết sức kéo.
Đột nhiên, xoạt một tiếng, rèm cửa đứt.
“Loảng xoảng loảng xoảng…”
Nút cài rèm cửa rơi xuống đất, cái đầu ngốc nghếch của tiểu nhị lộ ra.
Tang lão và nam tử bẩn thỉu đồng thời nhìn sang, sáu mắt nhìn nhau.
Hiện trường im lặng đến đáng sợ.
“Hắc hắc.”
“Khụ, khách quan…”
“Hai vị khách quan chờ một lát, ta sửa rèm cửa một chút…”
Tiểu nhị cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình sắp nhảy ra ngoài rồi.
Mí mắt phải giật liên hồi.
Phù hợp với tiếng tim đập thình thịch.
Hắn đưa tay lau mặt, nhân tiện đè mí mắt lại.
Sau đó cúi người, nhặt rèm cửa lên, muốn treo lên lại.
Sau khi phát hiện chiều cao của mình không đủ, hắn nhón chân lên, rốt cuộc cũng treo rèm cửa lại được.
Nhưng mà!
Nút cài rơi mất rồi.
Không có nút cài, muốn rèm cửa này không bị rơi xuống nữa, hắn phải giữ như vậy.
Nhưng mà giữ như vậy, chẳng phải là sẽ nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ sao?
Trong lòng tiểu nhị như có tiếng khóc dâng lên.
Hôm nay đều là những người nào đến vậy!
Tại sao các ngươi là luyện linh sư nói chuyện, không thể truyền âm, nhất định phải để cho người thường như ta nghe được?
Cẩu Vô Nguyệt…
Cẩu Vô Nguyệt, chẳng phải chính là Vô Nguyệt Kiếm Tiên trong truyền thuyết sao?
Các ngươi cho rằng ta điếc sao?
Loại chuyện như “ám sát Vô Nguyệt Kiếm Tiên” này.
Các ngươi muốn nói chuyện phiếm, chẳng lẽ không biết che giấu người ngoài một chút sao?
Mẹ nó!!!
Trong lòng có hàng vạn con ngựa hoang lao nhanh, tiểu nhị sắp suy sụp rồi.
Nhưng mà muốn hắn buông rèm cửa xuống, lần nữa đối mặt với hai khuôn mặt nhìn thôi đã muốn chết kia…
“Ta không làm được a —”
“Hu hu hu, lão bản, cứu mạng…”
“Ngươi mau trở về đi!!”
…
Tang lão thản nhiên thu tầm mắt từ bóng đen in trên rèm cửa do ánh mặt trời chiếu vào, liếc nhìn nam tử bẩn thỉu kia một cái.
“Ngươi rất hài hước.”
“Ồ?” Nam tử nhướng mày, gật đầu nói: “Cảm ơn.”
“Vô Nguyệt Kiếm Tiên là nhân vật như thế nào, ta có tư cách gì mà đi ám sát hắn?” Tang lão bưng chén rượu lên.
“Đúng vậy, ngươi không có tư cách.”
Nam tử bẩn thỉu tán đồng nói: “Cho nên, ta mới cảm thấy ngươi say rồi.”
Chén rượu của Tang lão đã đưa tới bên môi, nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Ngươi rất giống một người bạn của ta.”
Hắn nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống.
“Cộp” một tiếng, mặt bàn, mặt đất trong quán rượu rung lên, bụi bặm bay lên.
Bay lên.
Rơi xuống.
“Vù!”
Gió vô danh nổi lên, thổi tung rèm cửa, để lộ ra mũi chân đang nhón lên của tiểu nhị.
Ngay sau đó, hai người liền nhìn thấy tiểu nhị luống cuống thu chân lại, liều mạng giẫm lên mép rèm cửa như đang giẫm chết gián vậy.
Không khí dường như đang nóng lên.
Tiểu nhị cảm thấy trên trán mồ hôi lạnh, mồ hôi nóng cùng lúc tuôn ra.
Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng “ùng ục ùng ục”.
Đó là âm thanh của “Thanh Long Ấm” bị đun sôi.
“Không đúng!”
Tiểu nhị hoảng hốt, “Rõ ràng vừa rồi ta đã tắt lửa rồi mà, chẳng lẽ, là ta nhớ nhầm?”
Lau mồ hôi, nước mắt cùng nước mũi, tiểu nhị muốn bịt tai lại, nhưng hắn phát hiện, tay mình căn bản là không đủ dùng.
“Mẹ ơi, người sao lại sinh cho con hai cái tay rồi bỏ đi…”
“Hoàn toàn không đủ dùng!”
Hắn khóc.
Là thật sự khóc.
m thầm khóc thút thít sau rèm cửa.
…
“Bạn bè?”
Nam tử bẩn thỉu liếc nhìn vò rượu đột nhiên sôi sùng sục.
Ánh mắt trầm xuống, nước sôi lập tức yên tĩnh trở lại.
“Có lẽ là ngươi nhìn nhầm rồi, ta không giống ai cả, trên thế giới này, ta chính là ta.”
Hắn khoát tay, lòng bàn tay khẽ nắm.
Chén rượu trên bàn của Tang lão, liền bay đến trong tay hắn.
Làm xong tất cả những thứ này, nam tử bẩn thỉu mới ngẩng đầu lên, nghiêng đầu nhìn về phía lão giả đối diện.
Ánh mắt sắc bén lóe lên trong đôi mắt đục ngầu, khí thế bức người.
“Tuổi còn trẻ, giọng điệu ngược lại không nhỏ.”
Tang lão cười khẩy một tiếng, cũng ngẩng đầu nhìn lại, đánh giá nam tử này từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại trên cái bao tải bên cạnh chân hắn.
Vậy mà hắn lại không nhìn thấu thứ bên trong là cái gì!
“Lão phu khuyên ngươi nên đi phẫu thuật thẩm mỹ thay đổi khuôn mặt, tiện thể chặt thêm cái chân nữa, nếu không…”
Thu hồi ánh mắt một cách bình tĩnh, Tang lão nhìn chằm chằm vào mặt người nọ, trêu tức nói: “Nếu không dáng vẻ này của ngươi, đi trên đường, rất dễ bị người ta đánh chết.”
“Làm phiền tiền bối lo lắng rồi.”
Nam tử bẩn thỉu gật đầu, bưng chén rượu lên đánh giá tỉ mỉ, nói: “Có một việc, ta không hiểu lắm, không biết tiền bối có thể chỉ giáo cho ta một chút hay không?”
Biết rõ đối phương không phải người hiền lành, căn bản sẽ không tiếp lời mình.
Cũng không đợi hắn trả lời, liền tiếp tục hỏi: “Người ta đôi khi, tại sao lại lựa chọn uống say?”
“Rõ ràng là một cách để tê liệt bản thân, vừa nóng rát cổ họng, vừa tổn hại thân thể, uống rượu xong còn dễ nằm mơ, ngay cả kiếm cũng cầm không vững…”
“Rượu, thứ này, thật sự nên tồn tại trên thế gian này sao?”
“Không uống thì trả lại cho ta.”
Tang lão gõ bàn.
“Ồ, đúng rồi…”
Nam tử bẩn thỉu giống như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, chợt nói: “Còn có một câu nói, rượu cho kẻ nhát gan thêm can đảm!”
“Có phải vì nguyên nhân này, nên cường giả đương thời, trước khi do dự có nên giết người hay không, đều cần phải uống một chén?”
Hắn cười híp mắt ngẩng đầu lên.
Ngón tay Tang lão dừng lại trên mặt bàn.
Đột nhiên vỗ một cái.
“Bốp” một tiếng, ống đựng đũa trên bàn bay lên.
“Vèo.”
Cũng không thấy động tác gì khác, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, ống đựng đũa đột nhiên bay ra một chiếc đũa, vèo một tiếng bắn về phía nam tử bẩn thỉu.
“Cao minh.”
Nam tử bẩn thỉu khen một tiếng, nhướng mày nhìn.
Chiếc đũa bắn tới đột nhiên bộc phát ra kiếm khí vô tận, xoay người một cái giữa không trung, phản phệ về phía Tang lão.
“Kiếm ý rác rưởi.”
Tang lão đè nón lá xuống, nhiệt độ không khí đột nhiên tăng lên.
Một giây sau, ống đựng đũa vừa mới rơi xuống bàn liền nổ tung, tất cả đũa bên trong đều bay lên.
Hơn mười đạo tàn ảnh lập tức bốc cháy bạch viêm, bắn nhanh ra ngoài.
“Ầm!”
Chiếc đũa bay tới kia căn bản không đỡ nổi thế công như vậy, va chạm giữa không trung, trực tiếp bị đâm thủng từ giữa, ngay cả tro bụi cũng không còn, bị thiêu hủy ngay tại chỗ.
“Xèo xèo xèo…”
Máu tươi bắn tung tóe.
Nam tử bẩn thỉu đau đớn buông chén rượu trong tay xuống.
Cúi đầu, nhìn mười mấy chiếc đũa đang bốc cháy bạch viêm, đã đâm sâu vào ngực mình một nửa.
Hắn đưa tay cuốn một cái, bao trùm lấy bạch viêm.
Đưa ngón tay ra vẽ một cái, liền đánh tan năng lượng nóng rực này vào trong hư không.
Sau đó cắn răng rút từng chiếc đũa ra, bất lực nói: “Tiền bối lợi hại, vừa ra tay đã dạy cho ta đạo lý ‘yếu không địch lại mạnh’.”
Tang lão im lặng nhìn hắn.
Yếu không địch lại mạnh…
Tên này, rốt cuộc là muốn làm gì?
“Ngươi tên gì?”
Hắn lại hỏi.
“Ta đã nói rồi, tên không quan trọng, điều quan trọng là, ngươi say rồi.”
Nam tử bẩn thỉu cẩn thận cắm những chiếc đũa dính máu kia vào trong ống đựng đũa, đứng dậy suy nghĩ một chút, sau đó đặt một khối linh tệ xuống, thành khẩn nói: “Sổ sách ta đã thanh toán giúp ngươi rồi, đi đi, không cần phải lãng phí thêm một mạng nữa.”
“Thú vị, ngươi rất thú vị.”
Tang lão cười nói: “Biết rõ đạo lý ‘yếu không địch lại mạnh’, dưới chân còn có công cụ, tại sao ngươi không dùng?”
Nói xong, ánh mắt liếc xuống, ra hiệu nhìn về phía cái bao tải bên cạnh chân người nọ.
“Không phải không dùng, mà là không cần thiết.”
Nam tử bẩn thỉu nhấc bao tải lên, lập tức bên trong truyền đến tiếng kim loại va chạm “leng keng leng keng”.
Hắn đi tới trước bàn của Tang lão, dừng lại, thở dài nói: “Đánh không lại chính là đánh không lại, ta biết mình có bao nhiêu cân lượng, cho nên không cần phải ra tay.”
“Không thử một chút, sao ngươi biết đánh không lại?”
Tang lão cười lạnh, “Nhiệt huyết của người trẻ tuổi đâu? Đi đâu hết rồi? Về điểm này, ngươi còn không bằng đồ đệ của ta.”
“Tuổi trẻ…”
Nam tử bẩn thỉu lẩm bẩm một tiếng, sau đó giơ bốn ngón tay lên, nói: “Có những người nhìn thì trẻ tuổi, nhưng thân thể đã tàn phế rồi.”
“Tương tự như vậy…”
Hắn dừng một chút, nhìn chằm chằm lão giả trước mặt, nói: “Có những người nhìn thì thân thể cường tráng, nhưng có phải là ‘miệng cọp gan thỏ’ hay không, ta cũng không rõ.”
“Ha ha ha!”
Tang lão cười lớn: “Chỉ có loài chim yếu ớt mới do dự không quyết trước khi săn mồi, sợ đầu sợ đuôi; mãnh thú chân chính, sẽ chỉ lựa chọn thẳng tiến không lùi!”
“Quyết tâm liều chết sao?”
Nam tử bẩn thỉu khó hiểu nói: “Đó chẳng phải là hành động của loài thú ngu ngốc sao?”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.”
Tang lão vỗ bàn đứng dậy, vừa định lên tiếng, đột nhiên im bặt, quay đầu nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ.
Trên bầu trời, một chùm sáng linh trận phóng lên trời.
Trong nháy mắt, luồng khí lưu tản mây ra, tựa như thần linh giáng thế.
“Ông —”
Kiếm minh vang lên khắp con phố dài mười dặm.
Rèm cửa quán rượu nhỏ đột nhiên rung lên.
Cho dù là tiểu nhị, lúc này cũng biết.
Vị kia trong truyền thuyết, một trong Thất Kiếm Tiên, Cẩu Vô Nguyệt, đã đến Thanh Long Thành.
“Ta nên đi rồi.”
Tang lão vỗ vai nam tử bẩn thỉu, “Tuổi trẻ tài cao, hãy làm nhiều việc có ý nghĩa hơn, như vậy…”
Hắn đánh giá cách ăn mặc của người trước mặt, lắc đầu cười nói: “Ăn mặc như vậy, cho dù có giống nữa, cũng sẽ không phải là ‘là’ đâu!”
“Ta đã nói rồi, ta chưa bao giờ là ‘giống’, ta chính là ‘là’!”
Nam tử bẩn thỉu trừng mắt, dường như là tức giận.
“Được rồi.”
“Ngươi là ‘là’, ngươi tiếp tục ‘là’ đi, lão phu không tranh luận với ngươi nữa, sau này không gặp lại.”
Tang lão bước qua người hắn, đi ra cửa.
Nam tử bẩn thỉu siết chặt nắm đấm, “Ngươi không thể đi ra ngoài!”
“Trời đất rộng lớn, quán rượu nhỏ bé, cũng không phải lồng giam, tại sao ta lại không thể đi ra ngoài?”
Tang lão cười lớn.
Mỗi một bước chân bước ra, khí thế trên người hắn liền tăng vọt một đoạn.
Cho đến khi đi đến cửa, quán rượu nhỏ đổ nát này đã bắt đầu lung lay sắp đổ, giống như sắp sụp đổ hoàn toàn.
Cơ thể tiểu nhị trốn sau rèm cửa sớm đã cứng đờ.
Hắn đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại này.
Cho dù có đôi khi nghe không hiểu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến câu nói kia của đại thúc bẩn thỉu lúc trước.
Lúc này.
Thất Kiếm Tiên Cẩu Vô Nguyệt đã đến.
Lão nhân này lại muốn rời đi.
Mục đích là gì?
Đáp án, không cần nói cũng biết!
“Mẹ ơi, lão bản ơi, người có biết quán rượu nhỏ rách nát của người đã xuất hiện những người nào không?”
“Bọn họ… Không, hắn, hắn vậy mà lại muốn đi giết Vô Nguyệt Kiếm Tiên?”
“Chuyện này chuyện này chuyện này, mẹ nó chứ, ta chỉ muốn một công việc để kiếm sống thôi mà, ta dễ dàng như vậy sao, bọn họ sẽ không diệt khẩu chứ!”
“Vèo!”
Đang miên man suy nghĩ, rèm cửa đột nhiên bị chém đứt.
Tiểu nhị ngây người.
Hắn nhìn rèm cửa rơi xuống đất, vốn có thể che khuất nửa người dưới của mình.
Nhận ra sau một đạo kiếm khí kia, hành động che giấu tai mắt của mình đã vô dụng.
Do dự một chút, buông rèm cửa xuống, tiểu nhị liền nhìn thấy một màn cả đời khó quên.
Chỉ thấy trong quán rượu nhỏ đổ nát, bàn ghế bay lơ lửng, bát đũa bay tán loạn, tất cả đều lơ lửng giữa không trung, bộc phát ra kiếm khí màu trắng vô tận.
Mà tất cả những thứ này đều đang nhắm vào lão giả đội nón lá đã đi đến cửa.
“Sắc!”
Nam tử bẩn thỉu chém xuống bằng hai ngón tay, nồi niêu xoong chảo đang bay lơ lửng giữa không trung, liền đột nhiên đập về phía lưng lão giả đội nón lá.
“Cẩn thận!”
Tiểu nhị thét chói tai trong lòng.
Nếu như trong quán rượu nhỏ này xảy ra án mạng, đừng nói là hắn, ngay cả lão bản cũng không nhất định có thể thoát khỏi sự truy cứu của cấm vệ quân Thanh Long Thành.
Muốn cứu.
Nhưng bất lực.
Tiểu nhị ngã khuỵu xuống đất.
…
“Cái gọi là ‘lấy nhiều địch ít’ của ngươi, rốt cuộc vẫn là quá chậm…”
Tang lão âm thầm quay đầu lại, trong khung cảnh u ám của quán rượu nhỏ, chậm rãi nhấc nón lá lên.
Trong hốc mắt sâu thẳm, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, sau đó bạch viêm bùng cháy.
“Phập phập.”
Tiếng vang nhỏ bé vang lên giữa tiếng kiếm khí gào thét.
Ngay khi âm thanh này vừa xuất hiện, tất cả đồ vật bị kiếm ý khống chế, liền ầm ầm rơi xuống đất.
Mà trước ngực nam tử bẩn thỉu mặc y phục màu máu, bạch viêm đột nhiên bùng cháy, trong nháy mắt đã bao trùm toàn thân.
“Đây là…”
Nam tử kinh hãi.
Rõ ràng vừa rồi hắn đã cuốn sạch toàn bộ bạch viêm rồi mà.
Làm sao, thứ này lại có thể bùng cháy lần nữa?
Bản thân, rõ ràng một chút linh nguyên cũng chưa vận chuyển!
“Kiếm ý?”
Rất nhanh, hắn liền co rút đồng tử, hoàn toàn hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Thứ mà bạch viêm thiêu đốt, vậy mà lại không phải linh nguyên của mình, cũng không phải là thân thể… Mà là kiếm ý!
“Không hiểu sao?”
Tang lão lắc đầu cười khẩy, “Ngươi đã muốn ngăn cản lão phu, vậy mà tại sao ngay cả năng lực của lão phu cũng không điều tra rõ ràng?”
“Tẫn Chiếu Thiên Viêm, vạn vật đều có thể thiêu đốt!”
Hắn nói xong, đè nón lá xuống, che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Mà bạch viêm đang thiêu đốt trên người nam tử bẩn thỉu kia, cũng theo động tác này, trực tiếp chui vào trong cơ thể hắn, hoàn toàn thấm vào ngũ tạng lục phủ.
“Ưm!”
Nam tử rên lên một tiếng, máu tươi chảy ra từ thất khiếu.
Dưới tình huống đã biết rõ sự lợi hại của bạch viêm, đã có sự đề phòng.
Hắn vẫn trúng chiêu.
Không chỉ như thế, bạch viêm rõ ràng có thể thiêu hủy vạn vật, lại cố tình chui vào trong cơ thể hắn, chỉ phong tỏa linh nguyên, thiên đạo, thậm chí là sự khống chế đối với kiếm ý của hắn.
Những thứ khác, không tổn thương thân thể hắn chút nào!
“Khống chế đối với hỏa diễm của tên này, vậy mà đã đạt đến mức độ tinh diệu tuyệt luân như vậy rồi sao…”
Nam tử bẩn thỉu liều mạng chống cự.
Hắn muốn động đậy.
Nhưng vừa động một cái, gân cốt kinh mạch liền bị thiêu đốt, sau đó lại nối liền.
Kiếm ý muốn động, bạch viêm liền bám lên trên kiếm ý, trực tiếp thiêu đốt đến mức không còn gì.
Thiên đạo khí cơ muốn động…
Thiên Cơ hoàn toàn không thể tới gần bạch viêm này! ( thiên cơ = thiên đạo khí cơ đó =)))
Rõ ràng bạch viêm đã xâm nhập vào cơ thể, nhưng trong phạm vi mấy trượng xung quanh, nam tử bẩn thỉu phát hiện, bản thân căn bản không cảm ứng được chút thiên đạo khí cơ nào.
“Chỉ bằng nhiệt độ, liền bốc hơi tất cả mọi thứ sao?”
“Chết tiệt…”
“Cộp.”
Tang lão thu hồi tầm mắt, bước một bước ra khỏi ngưỡng cửa.
Ánh nắng chiều ấm áp chiếu xuống, kéo dài bóng hình của lão trên bức tường đổ nát của quán rượu nhỏ.
“Ợ~”
Đánh một cái rượu ợ, Tang lão dường như mới nhớ ra điều gì đó.
Hắn quay đầu nhìn nam tử đang co rúm trên mặt đất, không ngừng co giật, nói: “Đúng rồi, câu hỏi về ‘rượu’ của ngươi, hình như lão phu còn chưa trả lời…”
Dừng một chút, Tang lão khẽ thở dài.
“Rượu chẳng phải để thêm can đảm, mà là kiếm giết người.”
“Về điểm này, ngay cả nửa phần tinh túy của hắn, ngươi cũng chưa bắt chước được.”
“Dù sao, hắn đã bắt đầu uống rượu rồi.”