“Xèo xèo…”
Dầu mỡ màu vàng óng nhỏ tí tách xuống đống củi lửa trong đống lửa trại, phát ra tiếng nổ lách tách khe khẽ.
Mùi hương thịt linh thú tỏa ra ngào ngạt, hoàn toàn át đi tiếng cãi vã từ một nhóm người đang đốt lửa trại ở cách đó không xa.
“Xong chưa?”
Phó n Hồng ôm đầu gối, nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
kyhuyen comTay nghề của ca ca, quả thật không chê vào đâu được.
Cho dù là ở trong Bạch Quật hoang vu cằn cỗi này, chỉ cần có thể tìm được Phó Hành, nàng hoàn toàn không cần lo lắng chuyện ăn uống.
“Gấp cái gì, đang nghe kịch hay mà!”
Phó Hành khẽ cười một tiếng, tai khẽ động, linh niệm liền thu lại từ nhóm người đang đốt lửa trại kia.
“Người của Thiên Tang Linh Cung, lúc trước cùng nhau đối phó Bạch Cốt kia, chẳng phải đã nhận ra rồi sao? Chắc là bạn của Từ Tiểu Thụ…”
Phó n Hồng liếc mắt nhìn sang bên đó một cái, liền không để ý nữa.
kyhuyen com
Trời lớn đất rộng, không bằng ăn là lớn nhất.
kyhuyen com“Bạn bè…”
Phó Hành cúi đầu lẩm bẩm một tiếng, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc lâu sau, hắn lật miếng thịt linh thú trong tay, dặn dò: “Muội muội, có một chuyện rất quan trọng phải nói với muội.”
“Sau này, nếu như gặp phải Từ Tiểu Thụ ở trong Bạch Quật…”
“Cố gắng đừng có qua lại với hắn.”
“Hả?” Phó n Hồng ngẩng đầu, “Nói như thế nào?”
“Đừng hỏi nhiều như vậy, cứ làm theo là được rồi.”
“Có ý gì?”
Phó n Hồng nhíu mày, khó hiểu nói: “Ta nhớ rõ lúc trước, chẳng phải huynh còn muốn bám lấy hắn, liên tục gọi “Thụ huynh Thụ huynh” sao?”
kyhuyen com
“Sao vậy, “Thập Đoạn Kiếm Chỉ” cũng không cần nữa?”
“Đó không phải là ước mơ của huynh sao?” Nàng cười trêu chọc.
“Thập Đoạn Kiếm Chỉ…”
Phó Hành vừa nghe thấy cái tên này, đầu liền đau như búa bổ.
“Ta cũng muốn lắm chứ.”
“Nhưng mà mạng nhỏ quan trọng hơn!”
“Tóm lại, sau này cố gắng đừng có giao thiệp gì với hắn nữa, tốt nhất là gặp mặt thì lập tức quay đầu bỏ chạy… Không, tốt nhất là đừng có gặp mặt.” Hắn lắc đầu thở dài.
“Huynh không bình thường!”
Phó n Hồng nhạy bén cỡ nào, liếc mắt một cái liền nhìn ra Phó Hành khác thường.
Tên này, ngày thường hầu như là coi vị Đệ Bát Kiếm Tiên kia như thần thánh, sùng bái đến mức phát cuồng.
Mãi mới gặp được một bản “Thập Đoạn Kiếm Chỉ” chính hiệu, sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy?
“Nói rõ ràng!”
Phó n Hồng ngồi thẳng người dậy.
Phó Hành lắc đầu: “Biết quá nhiều, không tốt cho muội đâu.”
“Huynh không nói, muội cũng biết!”
Phó n Hồng cười khẩy một tiếng.
Còn tưởng mình là con nít ba tuổi, cái gì cũng giấu giếm sao?
“Có liên quan đến chuyện phụ thân gọi huynh vào thư phòng tối hôm đó?”
Phó Hành giật mình.
“Ừm.”
Hắn cũng không phản bác, trực tiếp gật đầu.
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
Phó n Hồng càng thêm tò mò.
Đêm đó sau khi yến tiệc ở phủ thành chủ kết thúc, phụ thân thậm chí còn không ra lệnh dọn dẹp, đã gọi Phó Hành vào thư phòng.
Cuộc nói chuyện này, kéo dài suốt một đêm.
Phó n Hồng không tin đây là tình cha con thắm thiết sau bao ngày xa cách.
Nói là tình cha con gái thắm thiết thì còn có khả năng.
Hai người này…
Ngày thường hai người này quá mức bất hòa!
Không có lý do gì tự dưng lại có thể nói chuyện tâm sự, còn nói chuyện đến tận sáng.
Chuyện này, nhất định có uẩn khúc!
“Thật sự không nói?” Nàng nhướn mày.
“Không thể nói.” Phó Hành vẫn lắc đầu.
“Được.”
“Không nói đúng không!”
Phó n Hồng ngẩng đầu lên, bướng bỉnh nói: “Huynh không nói, muội tự mình đi hỏi rõ ràng từ Từ Tiểu Thụ, dù sao tên kia đã cho nổ tung cả phủ thành chủ, đến một đồng bồi thường cũng chưa đưa ra đây!”
“Món nợ này, còn chưa tính toán xong đâu.”
“Ta thật sự không hiểu nổi, lúc cuối cùng rời đi, với bản tính gian xảo của huynh, sao lại không biết đổi lấy “Thập Đoạn Kiếm Chỉ”?” Phó n Hồng bất mãn nói.
“Muội điên rồi!”
Nghe vậy, Phó Hành lại giật mình, cả người nhảy dựng lên.
“Ấy ấy ấy.”
“Thịt, thịt!”
Phó n Hồng lập tức sốt ruột, chỉ vào miếng thịt trên tay hắn, ra hiệu đừng làm rớt.
“Ta đã nói không thể đi rồi, muội còn cứng đầu, đây là chuyện có thể đem ra đùa giỡn sao?” Phó Hành tức giận nói.
“Hừ hừ~”
Nhưng Phó n Hồng không ăn nói khéo này, “Vậy thì nói mau, tại sao?”
“Nhìn ta!”
Ném mạnh miếng thịt linh thú xuống đất, Phó Hành nghiêm mặt nói.
“Á!”
Phó n Hồng vội vàng dùng linh lực kéo miếng thịt sắp rơi xuống đất lại, lúc này mới ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn, không cam lòng yếu thế nhìn qua.
Hai người nhìn nhau thật lâu.
Im lặng thật lâu.
“Rắc” một tiếng, Phó n Hồng đột nhiên cắn một miếng lớn, miệng đầy dầu mỡ.
Phó Hành lập tức nổi gân xanh trên trán.
Hắn che mặt, bất đắc dĩ ngồi xuống lại.
“Bà cô của ta ơi, chúng ta đừng đùa nữa được không, đây không phải chuyện nhỏ, muội không thể nghe lời khuyên của ca ca một lần sao?”
“Ngay cả “Thập Đoạn Kiếm Chỉ” ta cũng không cần, muội còn không nhìn ra mức độ nghiêm trọng của sự việc sao?”
“Rắc~”
“Rắc~”
Phó n Hồng cắn hai miếng, đột nhiên nhíu mày, nhả miếng thịt trong miệng ra.
“Sao còn máu thế này?”
Phó Hành: “…”
“Chờ ta ăn phần bên ngoài chín rồi, huynh nướng lại cho ta.”
Phó n Hồng do dự một chút, cũng không để ý, cắn miếng thịt giòn tan bên ngoài.
Dù sao chỗ đó nhiều thịt, ngon hơn.
Vừa ăn, nàng vừa lầm bầm nói: “Không vội, từ từ nói, ta ăn không nhanh đâu, chuyện quan trọng, từ từ cũng được.”
Phó Hành: “…”
“Thua muội rồi!”
Hắn ôm đầu đau đớn lấy ra một miếng thịt khác từ nhẫn trữ vật, xiên vào que rồi nướng, nói: “Còn nhớ “Thiên Xu Cơ Bàn” không?”
“Ừm hừ~”
Phó n Hồng không ngẩng đầu lên, nói không rõ ràng: “Không phải là không tìm thấy sao? Liễu hộ pháp dẫn người lật tung cả phủ thành chủ lên, cũng không phát hiện ra chỗ nào khác thường…”
“Hả?”
Nàng vừa nói, đột nhiên khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu: “Từ Tiểu Thụ?”
“Đúng vậy.”
Phó Hành lật miếng thịt nướng, vừa rắc gia vị, vừa nói: “Lần nổ tung ở hậu hoa viên kia, chính là Từ Tiểu Thụ xông vào, chuyện này chắc muội biết rồi.”
“Ừm, tiếp tục.” Phó n Hồng gật đầu.
Phó Hành nói: “Ta cũng là sau này mới biết được, lão già kia mấy năm nay, vậy mà thật sự vẫn luôn nghiên cứu cái trận bàn quỷ quái kia ở hậu hoa viên.”
“Tốn thời gian lâu như vậy, kỳ thực chỉ là bởi vì lão ta bị linh trận do chính mình nghiên cứu ra nhốt lại.”
“Phụt!”
Phó n Hồng đột nhiên phun miếng thịt trong miệng vào mặt Phó Hành.
Vẻ mặt nàng tràn đầy khó tin.
“Huynh đang đùa sao?”
Phó Hành: “…”
Hắn siết chặt nắm tay, cuối cùng hóa thành móng vuốt, lấy khăn tay từ trong không gian giưới chỉ ra lau mặt.
“Đúng vậy.”
“Ặc, không phải, không phải đang đùa.”
“Chính là bởi vì lão ta không muốn phá trận bằng vũ lực, cho rằng mình có thể, cho nên mới bị cái linh trận rách nát kia nhốt lại nhiều năm như vậy.”
Phó n Hồng: “…”
Nàng nhìn miếng thịt linh thú trên tay, đột nhiên cảm thấy không còn muốn ăn nữa.
Kỳ quái!
Thật sự là kỳ quái!
“Vậy thì sao?”
Hồi thần, Phó n Hồng mất hết khẩu vị, liền buông miếng thịt nướng xuống, hỏi: “Vậy chuyện này có liên quan gì đến Từ Tiểu Thụ?”
Phó Hành thở dài một hơi.
“Dù sao đã nghiên cứu “Thiên Xu Cơ Bàn” nhiều năm như vậy, tuy rằng chưa hoàn toàn giải khai bí mật bên trong, nhưng sử dụng những thứ cơ bản nhất, vẫn có thể làm được.”
“Lúc Từ Tiểu Thụ đi đến hậu hoa viên, không phải chỉ có một mình.”
“Hắn mang theo tiểu sư muội của hắn!”
“Ừm.” Phó n Hồng làm ra tư thế của người lắng nghe.
Phó Hành xòe tay: “Cho nên, nói như thế nào nhỉ, một tên có thể bị linh trận do chính mình nghiên cứu ra nhốt lại, sự khống chế của lão ta đối với “Thiên Xu Cơ Bàn”, cũng chỉ giới hạn ở việc có thể vào, nhưng không thể ra.”
“Trong lúc coi Từ Tiểu Thụ là kẻ địch xâm nhập phủ thành chủ, lão già kia đã nhốt Mộc Tử Tịch vào trong “Thiên Xu Cơ Bàn’.”
“Thời gian lúc đó, xảy ra vào khoảng yến tiệc bắt đầu.”
“Nhưng mà cuối cùng yến tiệc kết thúc…”
Phó Hành nhún vai, ngậm miệng không nói nữa.
“Yến tiệc kết thúc?”
Phó n Hồng khó hiểu, nàng cau mày suy nghĩ thật lâu, lúc này mới chợt tỉnh ngộ.
“Từ Tiểu Thụ… Ta nhớ không lầm, Từ Tiểu Thụ là cùng tiểu sư muội của hắn rời đi?”
“Chính xác.”
Phó n Hồng kinh hãi, nghiêng đầu, suy luận:
“Vậy ý của huynh là…”
“Lúc kết thúc chiến đấu ở hậu hoa viên, “Thiên Xu Cơ Bàn” đã rơi vào tay Từ Tiểu Thụ bằng một phương thức mà ngay cả phụ thân cũng không biết.”
“Tên kia, lúc đối mặt với ta và Liễu hộ pháp, đã bắt đầu lừa gạt rồi sao?”
“Ừm.”
Phó Hành cười khổ một tiếng, “Nhưng hình như muội còn quên mất một điểm quan trọng hơn.”
“Lão già kia tốn nhiều công sức như vậy, cũng chỉ nghiên cứu ra được phương pháp nhốt người vào, nhưng ngay cả thả cũng không thả ra được.”
“Từ Tiểu Thụ…”
Phó n Hồng co rút đồng tử, tiếp lời: “Từ Tiểu Thụ chỉ trong khoảng thời gian diễn ra yến tiệc, đã thành công phá giải “Thiên Xu Cơ Bàn”, giải cứu người ra ngoài?”
“Ừm.”
Lúc này, cả hai đều im lặng.
Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương.
Ngọn lửa trại bùng cháy mãnh liệt hơn.
Dầu mỡ màu vàng tí tách nhỏ xuống, tia lửa bắn tung, củi bị cháy đen phát ra tiếng “lách tách lách tách”, nhất thời ồn ào vô cùng.
“Chuyện này…”
Phó n Hồng vẻ mặt không dám tin.
Nhưng nàng lại nghĩ lại.
Trận chiến cuối cùng trong yến tiệc ở phủ thành chủ, chẳng phải là so tài về linh trận sao?
Mấy lão linh trận tông sư kia, thậm chí còn tốn cả một đêm, ngay cả linh trận cửa ải của “Tam Thập Lục Thiên Phong Vô Trận” cũng không phá giải được.
Mà Từ Tiểu Thụ chỉ trong nháy mắt, đã phá giải hoàn toàn.
Đây là thiên phú sao…
“Rất mạnh.”
Phó n Hồng khẽ thở dài.
Nàng tự xưng bậc nữ nhi không thua kém nam nhi, trên đời này, đàn ông có thể khiến nàng phải nhìn thêm một cái, căn bản là không có mấy người.
Ví dụ như Phó Hành đang ngồi đối diện kia.
Thập bát ban võ nghệ tinh thông, cũng miễn cưỡng coi là lọt vào mắt nàng.
Nhưng mà Từ Tiểu Thụ…
Kể từ lúc xuất hiện đến nay, căn bản không phải là vấn đề nhìn thêm một cái.
Mỗi lần tên này gây ra động tĩnh, đều đủ để chấn động thế nhân!
“Đúng là rất mạnh, ta chưa từng nói hắn không mạnh, chỉ là bảo muội đừng có qua lại với hắn nữa thôi.”
Phó Hành cũng thở dài: “Dù sao, người đàn ông ưu tú như hắn, ta sợ muội sẽ động lòng.”
Dừng một chút, hắn bổ sung: “Ngay cả ta cũng có chút động lòng.”
Phó n Hồng: “…”
Nàng siết chặt xiên thịt linh thú trên tay, trực tiếp đập vào mặt hắn.
“Vút!”
Phó Hành phản ứng nhanh cỡ nào, nghiêng đầu né tránh.
“Thẹn quá hóa giận à?”
“Ngậm cái miệng thúi của huynh lại, thịt nướng không thể chặn nổi lời nói dối của huynh sao? Hả!” Phó n Hồng tức giận trừng mắt.
“Không phải muội bảo ta nói sao…”
Phó Hành thầm oán trách một câu.
“Tiếp tục!”
Phó n Hồng lại nhíu mày, khó hiểu nói: “Vậy những chuyện này, có liên quan gì đến việc huynh nói bảo ta đừng có qua lại với hắn?”
“Không phải đã nói rồi sao?” Phó Hành duỗi tay nướng thịt, người lui về phía sau, “Ta sợ muội động lòng!”
“Vút!”
Thuận tay nhặt một hòn đá, Phó n Hồng lại ném qua.
“Nói hay không!”
“Đã đến nước này rồi, huynh cho rằng muội sẽ dừng lại sao?”
Nhìn nam nhân trước mặt né tránh với tốc độ ánh sáng, Phó n Hồng nhếch môi: “Huynh không nói, bây giờ muội càng thêm động lòng đấy!”
Phó Hành: “…”
“Đừng mà đừng mà!”
Hắn vội vàng xê dịch trở về, nói: “Chuyện mất “Thiên Xu Cơ Bàn” là chuyện nhỏ…”
“Chuyện này còn nhỏ sao? Trộm đồ là chuyện nhỏ, cho nổ nhà ta cũng là chuyện nhỏ? Vậy để ta đi tìm hắn lý luận!” Tính tình nóng nảy của Phó n Hồng bộc phát, trực tiếp ngắt lời.
“Muội nghe ta nói hết đã!”
Phó Hành bất đắc dĩ, đè tay xuống, tiếp tục nói: “So với những chuyện xảy ra sau đó, chuyện Thiên Xu Cơ Bàn, chẳng đáng là gì.”
“Chuyện gì?”
“Trương Thái Doanh!” Phó Hành nghiêm túc nói.
Sắc mặt cứng đờ của Phó n Hồng lại dịu đi, kinh ngạc nói: “Trương Thái Doanh?”
Trương Thái Doanh với tư cách là Quỷ Thú, đã bị Hồng Y tiêu diệt.
Thậm chí ngay cả toàn bộ Trương gia, cũng bị nhổ cỏ tận gốc trong một đêm.
Ngoại trừ một số ít hậu bối được điều tra rõ ràng không có vấn đề gì, sau này sẽ sống dưới sự giám sát quanh năm của Hồng Y.
Những người còn lại, hầu như đều bị giết sạch.
Trương gia, không thể nào có cơ hội trở mình.
Chuyện này, có vấn đề gì sao?
Phó Hành nhìn vẻ mặt trầm ngâm của muội muội mình, đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì.
Đêm hôm đó, sau khi nghe được tin tức thật sự từ miệng lão già kia, hắn cũng có biểu cảm y hệt như vậy.
“Có cấu kết với Quỷ Thú, cho dù chỉ dính líu một chút, bị bắt, cũng là chết.”
“Điểm này, phụ thân đã nói rồi, muội phải luôn ghi nhớ!”
“Kết cục của Trương gia, muội cũng đã nhìn thấy.”
“Cho nên, đây chính là lý do tại sao ta bảo muội đừng có qua lại với Từ Tiểu Thụ.”
Phó n Hồng co rút đồng tử, “Ý huynh là sao?”
Từ Tiểu Thụ…
Quỷ Thú?
Trong lòng nàng dậy sóng.
“Chính là ý mà muội đang nghĩ đấy.” Phó Hành gật đầu.
“Huynh có thể nào giống đàn ông một chút không? Lề mề như vậy, muội phiền chết đi được!” Phó n Hồng trong lòng bỗng nhiên bực bội.
Phó Hành do dự một chút.
Hắn vẫn không nói nên lời.
Chuyện này, quá mức chấn động.
Ngay cả hắn cũng không thể tiêu hóa nổi.
Nếu như Phó n Hồng biết được, nhất thời kích động, đi tìm Từ Tiểu Thụ lý luận thì phải làm sao?
“Nói!”
Nhưng mà nữ nhân trước mặt lại sắp sửa nổi giận lôi đình, tóc g dựng hết cả lên…
“Được được được, nói cho muội!”
“Nhưng muội phải hiểu rõ, biết được, không có nghĩa là muội có tư cách đi đối thoại, chất vấn với Từ Tiểu Thụ, thậm chí…”
Hắn dừng một chút, lật miếng thịt linh thú, nói: “Lúc trước ta không phải nói đùa, một người đàn ông thần bí, thật sự sẽ khiến người khác động lòng, cho nên muội xác định, muốn biết rõ ràng tất cả…”
“Vút!”
Một hòn đá bay sượt qua vành tai.
“Muốn giết ca ruột à!”
Phó Hành nổi giận.
“Huynh còn lề mề nữa, tin hay không ta sẽ đại nghĩa diệt thân?” Phó n Hồng trầm mặt xuống.
“Hừ~”
“Muội có bản lĩnh thì cứ diệt đi!”
Phó Hành chỉ dám cười khẩy, và thầm oán trách trong lòng.
Bề ngoài, hắn vẫn ngoan ngoãn nhượng bộ, thành thật khai báo.
“Được rồi~ Nói đi!”
“Ta nói cho muội!”
“Nguồn cơn của mọi chuyện, chính là bởi vì sau khi mọi chuyện kết thúc, lão già kia quay lại hậu hoa viên kiểm tra linh trận, sau đó phát hiện ra có người động tay động chân.”
“Ừm, sau đó thì sao?” Phó n Hồng bị thu hút.
Phó Hành tiếp tục nói: “Bên trong có tàn lưu lại, khí tức Tẫn Chiếu rất rõ ràng, cũng chính là, năng lượng hệ hỏa của Từ Tiểu Thụ!”
“Những thứ này, trước khi lão già kia và Từ Tiểu Thụ tách ra, đều không có…”
“Huynh chắc chắn chứ?” Phó n Hồng đột nhiên nghiêng người tới gần, cắt ngang.
“Lúc đó ta cũng hỏi như vậy.”
Phó Hành nghĩ đến việc mình đã chất vấn trong thư phòng, thở dài một hơi, nói: “Chắc chắn và khẳng định, lão già kia nói ông ta nhớ rất rõ ràng.”
“Cho nên, sau khi hai người tách ra, Từ Tiểu Thụ nhất định đã quay lại hậu hoa viên một lần nữa, động tay động chân với linh trận ở đó.”
“Cũng chính là, bố trí mai phục!”
“Sau đó, hắn quay về đại sảnh…”
“Quay về đại sảnh, dụ Trương Thái Doanh ra, lựa chọn dùng linh trận ở hậu hoa viên đã động tay động chân kia, giết chết ông ta?” Phó n Hồng kinh hãi, âm lượng cũng lớn hơn rất nhiều.
“Suỵt!”
Phó Hành lập tức giơ ngón tay lên, đặt trên môi, ra hiệu im lặng.
“Lớn tiếng như vậy, muội muốn cho cả thế giới đều nghe thấy sao?”
Hắn thấp giọng mắng một câu, lúc này mới tiếp tục chủ đề, “Đó chỉ là suy đoán của muội thôi, ta còn chưa nói như vậy.”
“Huynh chắc chắn chứ?”
Phó n Hồng cười lạnh: “Nói nhiều như vậy, chẳng phải là muốn muội suy đoán ra những thứ này sao?”
“Haiz.”
“Đúng là ta có nói qua…”
Phó Hành lại nghĩ đến lần chất vấn thứ hai trong thư phòng.
Hắn im lặng một lúc, nhắm mắt lại, thở dài: “Nhưng lão già kia, cũng trả lời ta như vậy.”
“Chuyện của Trương phủ, đã là kết cục đã định, ai dám lật lại?”
“Muội dám đi nghi ngờ cách làm của Hồng Y lúc đó là sai lầm sao?”
“Muội dám đi tìm Từ Tiểu Thụ đối chất, hỏi rõ ràng những chuyện này sao?”
“Vậy lúc đó…” Phó n Hồng ngây người.
“Lúc đó?”
Phó Hành cười khổ, “Chẳng phải muội cũng biết cái miệng của Từ Tiểu Thụ kia sao, lúc đó tình hình quả thực không ổn định, lão già kia cũng không nghĩ nhiều như vậy!”
“Có lẽ những gì Từ Tiểu Thụ nói, căn bản không bắt bẻ được gì, cho nên chuyện này cứ bỏ qua như vậy.”
“Lão già kia, cũng là sau khi trở về phủ thành chủ, nhìn thấy Mộc Tử Tịch, qua một thời gian rất lâu, mới nhớ ra là lạ, mới đi đến hậu hoa viên kiểm tra.”
“Nhưng mà những chuyện này, đều là chuyện sau đó…”
Im lặng một lúc, Phó Hành bổ sung:
“Không nói đến việc Từ Tiểu Thụ có thật sự làm như vậy hay không, chỉ riêng việc tên kia dám dùng tu vi Tiên Thiên, làm ra loại chuyện này ở phủ thành chủ, cuối cùng còn qua mặt tất cả mọi người, thành công lừa gạt được Hồng Y.”
“Muội cho rằng, một phủ thành chủ nho nhỏ, có tư cách đối đầu với hắn sao?”
“Cho dù là lão già kia và mấy vị thúc thúc bế quan kia liên thủ, một khi Từ Tiểu Thụ thật sự là Quỷ…”
Phó Hành đột nhiên khựng lại.
Hắn vừa nói, tâm trạng liền rơi xuống đáy vực.
Những lời lão già kia nói trong thư phòng đêm hôm đó, mỗi lần nhớ lại, hắn đều cảm thấy khó tin.
Loại người này, loại gan dạ này, loại năng lực này…
Nếu như hắn thật sự là Quỷ Thú ký thể, vậy thì ai có thể chống đỡ nổi?
Phủ thành chủ đối với Thiên Tang quận mà nói, đúng là thế lực đứng đầu.
Nhưng đối mặt với loại tồn tại mà ngay cả thế lực đứng đầu đại lục là Thánh Thần Điện Đường, cũng phải đặc biệt thành lập một đội ngũ đặc thù để đối phó, hơn nữa còn tiêu diệt mãi không hết là Quỷ Thú…
“Muội muội, ta nói thật lòng đấy.”
Phó Hành cắt ngang dòng suy nghĩ, nghiêm túc nói: “Nhất định, ngàn vạn lần đừng có qua lại với Từ Tiểu Thụ nữa, cho dù chỉ là một chút liên quan, cũng có khả năng khiến Phó gia ta, vạn kiếp bất phục!”
“Càng thêm, tuyệt đối không được động lòng…”
“Câm miệng!”
Phó n Hồng trợn mắt, trực tiếp quát.
“Được rồi, ta im lặng.”
“Nhưng mà muội đã biết hết rồi, tuy rằng tất cả chỉ là suy đoán, nhưng vẫn là câu nói đó, ca ca không hy vọng muội sa chân vào vực sâu, cho dù chỉ là một chút xíu.”
Phó Hành xé miếng thịt nướng ra, sau khi phần thịt bên trong chín, cẩn thận đưa cho nàng.
Phó n Hồng nhận lấy xiên thịt, ánh mắt đảo một vòng: “Kỳ thực huynh không nói thì thôi, ta cũng không để ý đến Từ Tiểu Thụ lắm, nhưng huynh đã khen ngợi hắn đến mức này rồi…”
“Người đàn ông ưu tú như vậy, ta thật sự khó tránh khỏi có chút động lòng.”
“Bà cô của ta ơi~”
Phó Hành sợ đến mức tay run lên, xiên thịt suýt chút nữa rơi vào đống lửa, “Ta không nói cho muội, chính là sợ muội có suy nghĩ này!”
“Ấy, không có gì to tát, chẳng phải huynh đã nói chỉ là suy đoán thôi sao?”
Phó n Hồng cắn một miếng thịt, chậm rãi nhai nuốt, một lúc lâu sau mới nói: “Ta không cảm thấy Từ Tiểu Thụ có bản lĩnh lớn như vậy, Trương Thái Doanh cũng không phải là do Hồng Y giết sao, hắn cũng không làm gì cả.”
“Tiểu tổ tổ của ta ơi!”
Phó Hành hoảng sợ, “Vậy mà đến bây giờ muội vẫn cho rằng Trương Thái Doanh là do Hồng Y giết sao?”
“Ặc…” Động tác nhai nuốt của Phó n Hồng cứng lại, “Từ Tiểu Thụ?”
Phó Hành đau khổ nhắm mắt lại: “Lúc lão già kia và Hồng Y chạy đến, một kết giới lớn như vậy, lúc phá vỡ, thi thể của Trương Thái Doanh đã lạnh ngắt rồi!”
“Dùng tu vi Tiên Thiên, chém giết Quỷ Thú Trương Thái Doanh, chuyện hoang đường như vậy, muội tin sao?”
Phó n Hồng nhướn mày.
“Hồng Y không phải tin rồi sao? Lão già kia không phải tin rồi sao? Lúc đó có nhiều người chạy đến như vậy, có ai không tin?”
Phó Hành cứng đờ.
Nói thật, điểm đáng ngờ của vấn đề chính là ở đây.
Cho đến nay, hắn cũng không biết Từ Tiểu Thụ rốt cuộc làm cách nào, dùng ba tấc lưỡi, lừa gạt tất cả mọi người.
Nếu như ở đó chỉ có người của phủ thành chủ, vậy thì còn dễ nói.
Có lão già có thể bị linh trận do chính mình bố trí nhốt lại nhiều năm như vậy, hắn, Phó Hành tự nhận mình cũng có thể làm được.
Nhưng mà Hồng Y…
Thật sự là lừa gạt sao?
Thật sự có thể lừa gạt được sao?
Nếu như không thể hiện ra năng lực chém giết Quỷ Thú tương ứng, cho dù là chết không đối chứng, Hồng Y cũng nên bắt người về nhà tù thẩm vấn mới đúng chứ!
Nhưng mà, có năng lực chém giết Quỷ Thú…
Từ Tiểu Thụ, mới chỉ có tu vi Tiên Thiên thôi!
Rất nhanh, Phó Hành liền ngừng suy nghĩ.
“Muội muội, những chuyện này đã không còn là chuyện mà chúng ta có thể suy nghĩ nữa rồi.”
“Ta chỉ có thể nói, Từ Tiểu Thụ có thể làm được đến mức này, bất kể hắn có phải là Quỷ Thú hay không, cũng không phải là phủ thành chủ nho nhỏ ở Thiên Tang quận có thể đối đầu.”
“Những gì nói lúc trước không quan trọng, muội chỉ cần nhớ kỹ câu này…”
“Sau này gặp Từ Tiểu Thụ, đi đường vòng, là được!”
“Ồ.”
Phó n Hồng gật đầu.
Phó Hành lại phát điên.
Liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, suy nghĩ của hai người hoàn toàn không cùng một kênh!
“Rốt cuộc muội có nghe ta nói chuyện hay không!”
“Nghiêm túc một chút được không, đây là chuyện rất nghiêm trọng!”
“Ngay cả Thủ Dạ thúc thúc, lão già kia cũng không dám nói, chuyện này cũng không dám điều tra nữa, ngay cả “Thiên Xu Cơ Bàn” bị mất cũng không cần nữa!”
“Sợ cái gì?”
“Chẳng phải là sợ ta và muội bị Quỷ Thú liên lụy, bị trả thù, xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?”
“Muội còn không nghe?”
Phó Hành gầm lên: “Từ Tiểu Thụ, không phải là người mà Phó gia chúng ta có thể trêu chọc, muội hiểu chưa?”
Phó n Hồng nhất thời bị mắng đến ngây người.
Cho đến khi câu “Ngay cả thúc thúc Thủ Dạ, lão già kia cũng không dám nói” được thốt ra, nàng mới ý thức được, thì ra mọi người không phải là không nói, không phải là không coi trọng.
Mà là ngầm hiểu lẫn nhau.
Mà là, không dám!
Quỷ Thú…
Thật sự đáng sợ như vậy sao?
Môi mấp máy, Phó n Hồng vừa định nói gì đó.
Đột nhiên, một giọng nói kinh hỉ vang lên từ phía sau cách đó không xa.
“Ồ hố!”
“Cháu trai cháu gái? Hai đứa đều ở đây sao!”
…