Mạc Dương lặng lẽ thả Nhị Cẩu Tử ra khỏi Tinh Hoàng Tháp. Nhị Cẩu Tử nhe nanh múa vuốt với Mạc Dương, nhưng thấy xung quanh có nhiều tu giả, nó cũng ngoan ngoãn lại.
“Tiểu tử, cái thạch tháp của ngươi rốt cuộc là thứ quỷ quái gì, quá mẹ nó dọa người rồi, sau này nếu ngươi còn dám tùy tiện nhốt lão tử vào cái địa phương quỷ quái kia, lão tử sẽ không xong với ngươi đâu!”
Sau khi Nhị Cẩu Tử ra khỏi Tinh Hoàng Tháp, khắp người nó xù lông. Trước đó, khi bị Mạc Dương thu vào Tinh Hoàng Tháp, nó đã dừng lại ở tầng thứ nhất.
Mạc Dương có chút buồn cười, nhìn dáng vẻ hung dữ non nớt của Nhị Cẩu Tử, hắn nén ý cười nói: “Ngươi không phải muốn tu luyện ở trong đó sao?”
“Tiểu tử, cái thạch tháp kia quá tà môn rồi, tầng thứ nhất và tầng thứ hai tựa như Cửu U Địa Ngục, tầng thứ ba lại giống như nhân gian Thiên Đường, sự tương phản quá lớn, ta chưa từng nghe nói qua loại thứ tà môn này!” Trong mắt nó lúc này vẫn mang theo vài phần kinh sợ, nói liên miên lải nhải.
Mạc Dương cũng không nói thêm gì, thực ra hắn hiểu biết không nhiều về Tinh Hoàng Tháp, nhưng dù sao đó cũng là thứ Tinh Hoàng để lại, là một tòa Đế Tháp, hiển nhiên không thể dùng lẽ thường để đánh giá. Bây giờ mới chỉ mở ba tầng đầu, trừ tầng thứ chín đã bị mất, năm tầng phía trên rốt cuộc có gì, Mạc Dương một chút cũng không biết.
“Tiểu tử, ngươi sao còn ngây ngốc đứng ở đây, mau vào đi! Thịnh điển kế vị của Dược Vương tân nhiệm, trên yến tiệc nhất định là các loại sơn trân hải vị, ngọc lộ quỳnh tương, ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, bằng không thì làm sao xứng đáng với việc chúng ta từ ngàn dặm xa xôi đến đây.” Nhị Cẩu Tử đảo mắt to, khóe miệng đã bắt đầu chảy nước miếng.
Lúc này, một số tu giả báo ra tông môn hoặc tên gia tộc của mình, đã bắt đầu đi vào trong sơn cốc. Sau khi vào sơn cốc là một ngọn thanh phong, còn cần leo lên đỉnh thanh phong đó mới xem như là chân chính đặt chân vào Dược Vương Cốc.
ḱyhuyen.ⓒom
“Tiểu tử, thân phận thật sự của ngươi vẫn là đừng bại lộ thì hơn, bằng không thì chỉ sợ có mạng đi vào, sẽ không có mạng đi ra đâu. Cứ chờ một chút, nhân lúc đông người trực tiếp trà trộn vào, mấy lão già này chỉ là hù dọa người thôi, năm đó ta mấy lần ra vào, bọn họ cái gì cũng không phát hiện!”
Nhị Cẩu Tử đề cập đến những công lao vĩ đại năm đó, rất tự hào, thần sắc lộ rõ vẻ đắc ý.
Mạc Dương yên lặng quan sát các tu giả xung quanh, nhưng người của Mộc gia dường như đã quay trở lại rồi, bởi vì trong đám người không phát hiện bóng dáng của Mộc Tiêu và những người khác.
Nhưng ánh mắt quét một vòng, Mạc Dương ngược lại là thấy không ít khuôn mặt quen thuộc, trừ bọn người Bạch Phàm và Nhiếp Vân mà hắn đã mấy lần gặp gỡ, hắn thế mà lại thấy Vũ Dao.
“Tiểu tử, đó chính là người tình trong mộng của ngươi sao, tròng mắt đều nhanh rớt ra rồi, còn nhìn! Hai lão già bên cạnh cô nàng kia rất mạnh, nếu phát hiện ngươi có ý đồ bất chính với Thánh Nữ của bọn họ, tùy tiện một vả ngươi đều không chịu nổi!” Nhị Cẩu Tử nhìn chằm chằm theo phương hướng ánh mắt Mạc Dương nhìn đến mà quan sát, hiển nhiên cũng đã thấy Vũ Dao, người mặc dù đứng ở trong đám người nhưng liếc mắt liền có thể chú ý tới.
Thân là Thánh Nữ của Huyền Thiên Thánh Địa, nàng có khí chất phi thường, vô hình trung mang theo một vẻ cao lãnh cự người ở ngoài ngàn dặm. Dù phía trước Dược Vương Cốc có nhiều tu giả, không thiếu những tu giả trẻ tuổi xuất sắc, minh châu của các gia tộc võ đạo hoặc nữ đệ tử xuất sắc của các tông môn khác, nhưng nhìn một cái, vẫn luôn có thể chú ý tới nàng.
Lần trước gặp mặt là trong chuyến đi bí cảnh Đại Hoang Sơn, bây giờ yên lặng quan sát, Mạc Dương cảm thấy Vũ Dao dường như lại mạnh lên không ít.
Hiện giờ hắn không thúc giục Thần Chi Tả Nhãn, đều đã không cách nào phán đoán tu vi cụ thể của Vũ Dao.
“Xem ra sau khi cây Thiên Đạo thần thụ trên Thánh Nữ Phong phục hồi, đối với nàng xác thực có không ít chỗ tốt!” Mạc Dương nhẹ giọng mở miệng, trong lòng có chút giật mình, lúc trước cây thần thụ kia phục hồi, Vũ Dao liền ở dưới cây khô mà lĩnh ngộ được điều gì đó.
Vũ Dao dường như cảm ứng được có người đang quan sát nàng, nàng đôi mi thanh tú cau lại, ngoái nhìn lại, chỉ là Mạc Dương ngay lập tức thu hồi ánh mắt.
ḱyhuyen.ⓒom
Dưới sự che chắn của chiếc đấu lạp, lại thêm trên người Mạc Dương mang theo một đạo thần phù che giấu khí tức bản thân hắn, Vũ Dao cũng không phát hiện Mạc Dương, ánh mắt quét một cái liền quay đầu đi.
“Tiểu tử, bà nương của ngươi linh giác rất nhạy bén nha!” Nhị Cẩu Tử cũng có chút kinh ngạc mở miệng.
“Quản tốt cái miệng này của ngươi, bằng không thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân!” Mạc Dương cạn lời, không nhịn được mở miệng nhắc nhở.
“Tiểu tử, ta cũng chỉ là lén lút nói với ngươi thôi, ta vẫn chưa ngu như ngươi nghĩ đâu!” Nhị Cẩu Tử bĩu môi khinh thường, ánh mắt lại bắt đầu quan sát khắp nơi. Một lát sau, nó thấp giọng nói: “Ơ, tiểu tử, ta thấy bà vợ thứ hai của ngươi rồi!”
Mạc Dương biết tên gia hỏa này đang chỉ ai, mà cho đến bây giờ trong số các nữ tu giả thế hệ trẻ, người có giao tập nhiều hơn một chút với hắn, trừ Vũ Dao ra thì chính là Mộng Tiên Âm.
Quả nhiên, Mạc Dương thuận theo phương hướng Nhị Cẩu Tử chỉ mà nhìn lại, liếc mắt liền thấy Mộng Tiên Âm. Bên cạnh Mộng Tiên Âm còn có mấy người, phục sức y phục của mấy người đó giống hệt Mộng Tiên Âm, hiển nhiên là người của Tiên Âm Các.
Mà lúc này Mộng Tiên Âm cũng đang quét mắt khắp nơi, hiển nhiên cũng là đoán Mạc Dương ở đây, cho nên đang tìm kiếm tung tích của Mạc Dương.
“Tặc tặc, tiểu tử, ngươi xem cô vợ ngốc của ngươi kìa, chỗ nào cũng nhìn, chính là không nhìn chỗ này, ngươi nói nàng có phải là ngốc hay không!” Nhị Cẩu Tử nhếch miệng cười, nụ cười kia cực kỳ bỉ ổi.
ḱyhuyen.ⓒomMặt Mạc Dương đều đen lại, nếu chỉ là Mộng Tiên Âm, hắn tự nhiên không sợ. Bằng vào chiến lực hiện giờ của hắn, mặc dù vẫn ở Tông Sư cảnh, nhưng bởi vì đã mở hai đạo Linh Cung, chiến lực của hắn đã không kém hơn Mộng Tiên Âm rồi. Cho dù Mộng Tiên Âm dùng hết thủ đoạn, Mạc Dương cũng sẽ không đến mức có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bên cạnh Mộng Tiên Âm còn có mấy vị cường giả của Tiên Âm Các.
Mà lại cừu gia của hắn không chỉ có Tiên Âm Các. Mặc dù Mộc Tiêu và người Mộc gia bây giờ vẫn chưa xuất hiện, nhưng nhất định sẽ không buông tha hắn. Bây giờ e rằng sớm đã ở trên đường đến rồi.
Thật ra điều Mạc Dương lo lắng nhất là vị trưởng lão của Huyền Thiên Thánh Địa từng phục sát hắn. Nếu là người kia ra tay, cho dù hắn muốn trốn vào Tinh Hoàng Tháp để thoát thân e rằng cũng khó.
“Tiểu tử, ta cảm thấy chúng ta vẫn nên chạy trốn thôi. Trước đó vị tộc lão của Mộc gia kia vẫn lạc, Mộc gia nhất định sẽ không buông tha ngươi. Bây giờ nhìn tư thế này của cô nàng Mộng, nếu thấy ngươi, các ngươi không thiếu được lại là một trận ma sát, tặc tặc, lần này ngươi e rằng không ma sát lại nàng đâu!” Nhị Cẩu Tử yên lặng quan sát một lần, rồi mở miệng nói với Mạc Dương.
Mà lúc này, Mạc Dương đột nhiên thần sắc hơi biến, bởi vì hắn phát hiện Càn Tông lệnh bài trong nhẫn trữ vật lại rung lên một chút. Đồng thời, một cỗ cảm giác bị rình mò lại lần nữa nổi lên trong lòng.
Hắn âm thầm đem lệnh bài lấy ra quan sát, trong lòng vạn phần không hiểu. Lệnh bài kia giống như trước đó, có quang mang nhàn nhạt lưu chuyển, nhưng một lát sau liền khôi phục bình tĩnh, không có phản ứng dị thường nào khác.
“Tiểu tử, làm sao vậy?” Nhị Cẩu Tử cũng chú ý tới thần sắc Mạc Dương thay đổi, không nhịn được đè thấp giọng hỏi.
“Trong bóng tối có cường giả đang rình mò ta!” Sắc mặt Mạc Dương mang theo vài phần ngưng trọng, thấp giọng mở miệng.
Hắn không ngừng quan sát khắp nơi, nhưng căn bản là không phát hiện ra điều gì bất thường.
“Ở trên đường đi tới Dược Vương Cốc, lệnh bài cũng từng có một lần cảm ứng, lúc đó ta cũng cảm thấy có người đang âm thầm rình mò ta, chỉ là ta vẫn luôn không bắt được dấu vết của đối phương!”
Nhị Cẩu Tử cũng trở nên nghiêm túc, yên lặng quét mắt một vòng sau đó mở miệng nói: “Tiểu tử, nếu là thật sự như ngươi nói vậy, vậy nơi này thật sự không thể dừng lại nữa. Dựa vào tu vi hiện giờ của ngươi mà nói, nếu là đối phương có thể làm được thần không biết quỷ không hay, tu vi e rằng chí ít đều là cảnh giới siêu phàm!”
Chỉ là Mạc Dương trong lòng cũng không hiểu, nếu là đối phương muốn động thủ với hắn, sao không trực tiếp động thủ trên đường đi? Động thủ ở nơi không người còn có thể che giấu tai mắt người, vì sao lại phải đi theo hắn một mạch đến Dược Vương Cốc, dù sao một khi tiến vào Dược Vương Cốc, chỉ sợ cũng không ai dám gây sự nữa.