Chương 101: Nguy cơ

Chương: Nguy cơ Ba ngày sau. Chạng vạng thời gian, Bách Thi Phong gian nào đó động phủ. Nặng nề cửa đá từ từ mở ra. Trương Đoạn Dương thân mặc hắc y, đầu đầy mồ hôi đi ra từ bên trong động phủ. Ngoài động, ba người cung kính đứng đợi. Ba người này chính là Tam Sát trong Tứ Sát lấy hắn cầm đầu. Một người trong đó dáng người gầy gò thấp bé, diện mạo xấu xí, tên là Lý Liệt, xếp lão nhị trong Tứ Sát, tu vi Hoán Huyết cảnh đỉnh phong. ḱyhuyen Lúc trước, Chu Nhược Mai của Hắc Phượng Phong chính là bị hắn tàn sát ngay trước mặt Lạc Thanh Thần. Một người khác thân hình cường tráng, da mặt ngăm đen, tên là Quách Đỉnh, xếp lão tam trong Tứ Sát. Nhìn bề ngoài trung thực, nhưng lại là kẻ âm hiểm xảo trá nhất. Người còn lại thân hình khôi ngô, tên là Phương Chính Tùng, mới đột phá Hoán Huyết cảnh nửa năm. Mỗi lần giết người xong, nếu là nam nhân, hắn sẽ cắt bỏ dương vật của đối phương. Nếu là nữ tử, hắn sẽ móc đi hai mắt của đối phương. Nghe nói lúc chưa tiến vào tông môn, hắn từng bị thê tử chê nhỏ, sau đó còn bị cắm sừng. Cuối cùng hắn giết sạch cả nhà thê tử, móc mắt nàng, cắt bỏ dương vật của gian phu, lưu vong nhiều năm, sau mới đầu nhập Ngự Ma Tông. Lúc này, ba ma đầu giết người không chớp mắt ấy, đối diện với Trương Đoạn Dương vừa bước ra khỏi động phủ lại phá lệ cung kính cẩn thận. “Kia tiểu tử vẫn chưa trở về?” Lồng ngực Trương Đoạn Dương hơi phập phồng, khí tức trên người bàng bạc, hiển nhiên vừa rồi còn đang bế quan tu luyện.
ḱyhuyen Lý Liệt đáp: “Đại ca, chúng ta đã đi hỏi đám đệ tử Hắc Phượng Phong, mấy ngày nay cũng tới bậc thang lên núi chờ qua, nhưng tiểu tử kia xác thực chưa trở lại. Theo môn quy, cho dù có tình huống khẩn cấp, đệ tử trên núi cũng chỉ được lưu lại Dược Nhân trấn nhiều nhất ba ngày, hơn nữa còn cần người ở đó bảo đảm.” Quách Đỉnh cười âm trầm: “Tiểu tử kia xuất thân từ Dược Nhân trấn, đoán chừng ở dưới đó quen biết không ít người. Có người giúp hắn cũng bình thường. Nhưng nếu vượt quá ba ngày… hắc hắc… vậy chính là phá hỏng quy củ, vi phạm môn quy. Chúng ta hoàn toàn có thể tới Chấp Pháp Đường tố giác hắn.” Trương Đoạn Dương vuốt ve bàn tay dày rộng của mình, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngày mai các ngươi xuống dưới dò xét trước, sau đó quay về báo cho ta biết. Nếu thật có kẻ không để ý môn quy mà giữ hắn lại, các ngươi liền tới Chấp Pháp Đường nói một tiếng, rồi xuống Trấn Vệ Sở tìm Chu Thanh Dương.” “Hiện tại ta đang ở thời điểm tu luyện quan trọng, lại là ngoại môn hạch tâm đệ tử, sư phụ còn đang đích thân truyền công pháp cho ta. Vì một tên Hoán Huyết cảnh mà tự mình ra mặt thì không thích hợp.” “Huống hồ…”
ḱyhuyenÁnh mắt hắn lóe lên hai đạo hàn mang. “Nếu đến lúc đó hắn chết, ta sợ vài vị sư huynh sư tỷ sẽ lấy chuyện này làm văn chương, nói là ta động thủ. Ta là Dưỡng Thần cảnh, tự nhiên không thể đích thân đi giết hắn.” Lý Liệt lập tức cười lạnh: “Đại ca yên tâm, ngài không cần ra mặt, chuyện này cứ giao cho ba người chúng ta.” Quách Đỉnh cũng cười lạnh: “Cho dù Chấp Pháp Đường không bắt hắn, cũng nhất định sẽ cưỡng ép đưa hắn trở lại. Chỉ cần hắn lên núi, liền có chạy đằng trời.” Trương Đoạn Dương phủi bụi trên người, thần sắc thản nhiên: “Ta với hắn kỳ thực cũng chẳng có thâm cừu đại hận gì. Trương Cửu chết, ta cũng không quan tâm.” “Chỉ là dù sao cũng là đường đệ của ta. Lúc trước ta đi tìm hắn, nếu hắn biết điều một chút, chịu xin lỗi, đưa chút phí mai táng thì thôi cũng được. Ai ngờ…” “Hừ, từ Dược Nhân trấn đi lên liền cảm thấy mình là chân mệnh thiên tử sao?” “Ta nhổ vào! Chân mệnh thiên tử cái chó gì!” Lý Liệt đầy mặt châm chọc mắng: “Ở trước mặt Tứ Sát chúng ta, hắn ngay cả chó cũng không bằng! Hôm đó lột da sư tỷ của hắn ngay trước mặt hắn, nhìn bộ dạng sợ hãi kia, đến một tiếng cũng không dám hó hé, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.” “Đại ca cứ yên tâm. Hoặc là năm ngàn lượng bạc, hoặc là cái mạng của hắn! Đến lúc đó không chỉ lấy mạng, chúng ta nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết!” “Được rồi, ta vào tiếp tục tu luyện. Ngày mai nhớ xuống dưới dò xét.” Trương Đoạn Dương khoát tay, không lãng phí thời gian nữa, xoay người trở vào động phủ. Tam Sát đáp lời rồi cùng rời đi. Cùng lúc đó. Hắc Phượng Phong, nhà đá bên vách núi. Khâu Diệp đang cau mày, đứng bên cửa sổ nói chuyện với hai thanh niên, sắc mặt âm trầm. “Vẫn chưa trở về sao?” “Khế ước đã ký, động phủ hiện tại cũng bị phá hủy, người lại bất cứ lúc nào cũng có thể bị săn giết. Khoản bạc thiếu ta chẳng lẽ không đòi lại được?” “Hừ, ta tuyệt đối không cam tâm chịu lỗ lớn như vậy!” “Chờ hắn trở về, ta tự có tính toán!” “Đến lúc đó, vô luận thế nào, ta cũng phải nhanh chóng lấy lại số bạc hắn thiếu ta!” … Chạng vạng ở Dược Nhân trấn đã trở nên đặc biệt quạnh quẽ. Gió lạnh thấu xương thổi qua, khiến những người bán hàng rong đang dọn quầy co rúm thân thể, run lên từng trận. Tử Vi Dược Phô sau khi tiễn vị khách cuối cùng rời đi liền đóng cửa tiệm. Trong phòng, đèn dầu hoàng hôn đã được thắp lên. A Dược ở trong bếp nướng khoai lang, bắp ngô, nấu một nồi cháo rau thơm ngát. Sau đó lại múc một chén, bưng lên quầy trước. Bạch Đường đang lặng yên ngồi sau quầy, một bên chăm chú lật sách, một bên ghi chép gì đó. A Dược không quấy rầy nàng. Nàng lại múc thêm một chén cháo, cầm một củ khoai lang rồi mang tới phòng Trần Nhã. Trần Nhã đang ở trong phòng tu luyện. Nàng đi chân trần, mặc quần ngắn, nửa thân trên chỉ quấn một mảnh áo ngực, khuôn mặt nghiêm túc đánh quyền. Từng giọt mồ hôi lớn theo trán, gò má cùng chiếc cổ trắng nõn chảy xuống. Vòng eo trắng mịn lộ ra giữa không trung, đôi chân dài thon cùng bàn chân trắng nõn đều đã phủ đầy mồ hôi. Khi A Dược gõ cửa, cẩn thận đẩy cánh cửa khép hờ ra, vừa lúc nhìn thấy nàng xoay người, song quyền như điện đánh ra. Mái tóc đen dài buộc gọn rũ xuống phía sau, eo nhỏ cong nhẹ, trước ngực đã bắt đầu có quy mô thiếu nữ, đôi chân dài trắng nõn càng thêm bắt mắt. Trên thân không có bất kỳ vết sẹo nào. A Dược nhìn gương mặt xinh đẹp cùng thân thể của nàng, trong lòng tràn đầy hâm mộ, tự ti cúi đầu xuống, đặt bữa tối ở góc bàn rồi chuẩn bị rời đi. “A Dược!” Trần Nhã thu quyền, đứng thẳng người gọi nàng lại. A Dược ngẩng đầu: “Sư tỷ, có chuyện gì?” Trần Nhã lấy khăn bên cạnh lau mồ hôi trên mặt, nhìn nàng nói: “Vị chủ nhân kia của ngươi vẫn chưa ra khỏi kho củi sao? Có nhìn thấy hắn không?” A Dược lắc đầu: “Chủ nhân nói không cho ta quấy rầy.” Trần Nhã cười lạnh một tiếng, vừa lau mồ hôi trước ngực vừa nói: “Không ăn không uống, không có động tĩnh gì, ở lì trong đó ba ngày ba đêm, ngươi không lo lắng à? Không sợ hắn luyện công tẩu hỏa nhập ma rồi chết luôn sao?” A Dược đáp khẽ: “Không đâu, chủ nhân sẽ không chết.” Trần Nhã dường như bắt được ánh mắt hâm mộ của nàng, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý: “Tiểu nha đầu, có phải rất hâm mộ thân thể ta không? Hừ, ngày nào cũng len lén nhìn!” “Nhìn lại ngươi xem, phẳng lì chẳng có gì, khó trách chủ nhân nhà ngươi một tháng mới tới một lần, đến rồi cũng lạnh mặt với ngươi, ngay cả nhìn cũng chẳng muốn nhìn.” A Dược lập tức có chút tức giận: “Mới không phải! Chủ nhân… chủ nhân còn phải tu luyện! Ta… ta còn nhỏ, chờ ta lớn lên, thân thể tự nhiên sẽ…” “Ha ha ha ha…” Trần Nhã cười lớn: “Chờ ngươi lớn lên, thân thể có phát triển thì những vết sẹo trên người ngươi cũng sẽ theo đó mà càng ngày càng xấu hơn thôi! Ha ha ha…” A Dược cắn môi, hốc mắt lập tức đỏ lên. Trần Nhã lại cười nhạo vài tiếng, cứ như vậy để trần thân trên đi tới trước bàn ngồi xuống ăn cơm. Ăn một muỗng cháo, nàng đột nhiên quay đầu đầy đắc ý: “Tiểu nha đầu, nói cho ngươi biết một bí mật. Chủ nhân nhà ngươi rất thích thân thể của ta.” “Hôm đó hắn đang tắm thuốc, ta mở cửa đi vào, cởi quần áo ra. Ngươi biết lúc đó hắn nhìn ta bằng ánh mắt gì không? Hắn giống như một con dã thú, hận không thể lập tức nhào tới nuốt sống ta.” “Hắn chưa từng nhìn ngươi như vậy đúng không?” A Dược dụi mắt đỏ hoe: “Đúng vậy, cho nên chủ nhân mới tát ngươi bay đi, chứ không đánh ta.” Nụ cười trên mặt Trần Nhã lập tức cứng lại, trong mắt hiện lên lửa giận: “Ngươi nói cái gì? Có giỏi thì lặp lại lần nữa!” A Dược lập tức chạy ra ngoài, đứng ở cửa phòng lè lưỡi: “Sư tỷ đừng tự mình đa tình nữa! Chủ nhân nhà ta mới không thích thân thể của ngươi đâu!” “Nếu có thích, cũng là thích sư phụ! Sư phụ đẹp hơn ngươi, tốt hơn ngươi, ngực cũng lớn hơn ngươi nhiều!” Nói xong liền bỏ chạy. “Con quái vật kia! Ngươi chờ đó! Đêm nay ta sẽ đánh chết ngươi!” Trần Nhã vừa xấu hổ vừa tức giận mắng vài câu, cuối cùng vẫn phải cúi đầu ăn cơm vì bụng quá đói. Nàng đương nhiên không dám so với sư phụ. Cho nên những lời kia của A Dược, nàng cũng không dám phản bác. Nhưng đêm hôm đó nàng nhớ rất rõ, ánh mắt tham lam của vị Lạc sư huynh khi nhìn thân thể mình. Đối phương hiện tại nhất định là cố ý treo nàng, muốn khiến nàng sốt ruột. Hừ, nàng mới không vội. Người gấp phải là hắn. Nàng chỉ muốn tìm một chỗ dựa trên núi mà thôi. Vừa hay hắn trẻ tuổi, dáng dấp đẹp, lại ở nơi này nên nàng mới chọn hắn. Nếu có lựa chọn khác, nàng đương nhiên sẽ chọn người lợi hại hơn, ít nhất cũng phải là Dưỡng Thần cảnh. Như vậy đi ra ngoài mới có mặt mũi, mới không ai dám bắt nạt nàng. Đáng tiếc chủ nhân của nàng cũng chỉ là Hoán Huyết cảnh, hơn nữa còn là nữ nhân. Mỗi lần tới lấy máu, nàng luôn cố gắng lấy lòng, nhưng đối phương chẳng thèm để ý, còn chê nàng lắm miệng, tát nàng một cái rồi bảo im miệng. Nàng còn nghe nói, nữ dược nhân sống ở đây cuối cùng rất có thể sẽ bị bán vào thanh lâu, dùng thân thể đổi lấy tiền mua máu cho chủ nhân. Nàng không muốn bị bán vào thanh lâu. Cũng không muốn giống béo con kia, bị lấy máu quá nhiều mà chết. Cho nên nàng phải cố gắng tu luyện. Dù chỉ có một tia cơ hội, nàng cũng phải liều mạng bò lên trên. Nếu thật sự không thể bò lên, nàng cũng muốn tìm được một chỗ dựa, ít nhất để cuộc sống sau này ở đây không quá thê thảm. Nàng đã nghe quá nhiều chuyện đáng sợ. “A Dược kia cả người đầy sẹo xấu xí, ngay cả mặt cũng có. Cho dù chủ nhân nàng muốn bán nàng vào thanh lâu, người ta cũng chưa chắc chịu mua.” “Cũng không biết vị Lạc sư huynh kia nghĩ gì, lại dẫn theo một phế vật như vậy tới Dược Nhân trấn.” “Nha đầu kia sau này chắc chỉ có thể bị tháo rời thân thể, bán da bán thịt, bán nội tạng mà thôi.” Nàng âm thầm hả hê nghĩ. Nhưng ánh mắt rất nhanh lại dừng trên góc bàn. Nơi đó có một que tre. Là que của một chuỗi kẹo hồ lô. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy, cũng là lần đầu tiên nghe nói, vẫn còn có chủ nhân mua đồ ăn vặt cho dược nhân. Có ai lại đi mua quà vặt cho súc vật không? Quả thực không thể tưởng tượng nổi. “Vị Lạc sư huynh kia… rốt cuộc là người thế nào?” Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, âm thầm suy nghĩ. Ngoài cửa, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Gió lạnh rít gào, thổi lớp giấy dán cửa cũ kỹ rung lên xào xạc. Trong bếp. A Dược rửa sạch bát đũa, dọn dẹp bếp lò xong, đang định đi ra ngoài thì đột nhiên thấy cửa kho củi cách đó không xa “kẹt” một tiếng mở ra. Nàng lập tức vui mừng chạy tới: “Ca ca!” Lạc Thanh Thần bước ra khỏi kho củi, nhìn nàng một cái rồi lạnh nhạt nói: “Ta muốn nhóm lửa nấu thuốc. Còn nữa, chuẩn bị một chút, ta muốn lấy một bát máu tươi để tắm thuốc.” A Dược ngẩn ra, rồi vội vàng gật đầu: “Vâng! A Dược đi nhóm lửa nấu nước ngay!” Nói xong lập tức chạy vào bếp. Lạc Thanh Thần đứng trước cửa kho củi, đè nén kích động trong lòng, suy nghĩ một lát rồi đi về phía trước quầy. Ba ngày tu luyện, phần lớn dược lực trong cơ thể đã bị luyện hóa. Mà tiến độ tu luyện cũng chỉ còn thiếu bước cuối cùng. Có lẽ do lần trước thăng cấp Lưu Kim huyết dịch khiến thể chất cũng được thoát thai hoán cốt, nên lần đột phá này chậm hơn trước. Bất quá, cho dù hiện tại không tiếp tục tắm thuốc, nhiều nhất hai ngày nữa hắn cũng có thể trực tiếp đột phá. Nhưng sau khi cẩn thận suy nghĩ, hắn vẫn cảm thấy nên ra ngoài tiến hành lần tắm thuốc cuối cùng. Hơn nữa lần này nhất định phải dùng một bát máu của A Dược. Nếu không, sau khi đột phá chắc chắn sẽ khiến người khác hoài nghi. Đương nhiên, có thêm lần tắm thuốc cuối cùng này, hắn cũng càng có lòng tin đột phá trong vòng hai ngày. Dù sao bước nước rút cuối cùng không thể xuất hiện bất kỳ sai sót nào. Năng lượng tích lũy càng đầy đủ càng an toàn. Hiện tại hắn cần ra ngoài đi một vòng, để mọi người biết hắn lại chuẩn bị dùng máu tươi tắm thuốc. Đi tới quầy trước. Bạch Đường đang một mình thu dọn dược liệu trên bàn. Những dược liệu này đều còn nguyên vẹn, hiển nhiên hôm nay mới mua về. Có thứ cần rửa sạch cắt nhỏ, có thứ cần bẻ vụn nghiền nát. Lạc Thanh Thần thấy nàng định ôm bó dược liệu còn dính bùn đất trong góc, mà trên người lại mặc váy trắng sạch sẽ, liền bước tới xách lên hỏi: “Để đâu?” Bạch Đường ngẩng đầu nhìn hắn, hơi ngẩn ra rồi đáp: “Đem ra hậu viện trải ra phơi hai ngày.” Lạc Thanh Thần lập tức mang ra hậu viện, tháo dây buộc rồi trải đều dược liệu trên mặt đất. Khi quay lại quầy trước, Bạch Đường đang cầm kéo chuẩn bị cắt thứ gì đó. Thấy hắn trở về, nàng thuận tay đưa kéo qua: “Giúp ta cắt đám ngô công này, cắt nát hết.” Lạc Thanh Thần nhận lấy kéo, nhìn về phía chiếc hộp lớn đầy ngô công trên bàn. Bạch Đường tiếp tục thu dọn dược liệu khác. Một lúc sau thấy hắn đứng im không động, nàng hỏi: “Sao vậy?” Lạc Thanh Thần lộ vẻ lúng túng: “Không có gì, ta gọi A Dược tới cắt.” Hắn vừa định đặt kéo xuống rời đi, Bạch Đường đột nhiên nói: “Ta bảo ngươi cắt.” Lạc Thanh Thần khựng lại: “Sư tỷ, ta còn phải đi nấu thuốc tắm thuốc.” Bạch Đường vừa bỏ đồ vào ngăn kéo vừa lạnh nhạt đáp: “Cắt xong rồi đi.” Ngữ khí thanh lãnh, không cho phép nghi ngờ. Nhưng ngay sau đó nàng lại ngẩng đầu nhìn hắn, rồi liếc hộp ngô công trên bàn: “Ngươi sợ ngô công?” Lạc Thanh Thần lập tức lắc đầu: “Ta là đệ tử Ma Tông, giết người còn không sợ…” “Vậy thì cắt đi.” Bạch Đường nhìn hắn chằm chằm. Khóe miệng Lạc Thanh Thần giật nhẹ. Hắn nhìn đám ngô công dày đặc chân trong hộp, chậm rãi đưa tay ra. “Bên trong có con còn sống, cẩn thận bò lên tay ngươi.” Bạch Đường đột nhiên nói. Lạc Thanh Thần lập tức rụt tay về, nhìn nàng. Bạch Đường vẫn mặt không cảm xúc. Nàng bước tới lấy kéo từ tay hắn, sau đó cầm một con ngô công lên. “Rắc!” Nàng cắt phăng đầu nó. “Lúc nhỏ ta cũng sợ ngô công.” Nàng cúi đầu tiếp tục cắt. “Vì khi đó ta sống trong núi. Ban đêm ngày nào cũng nhìn thấy chúng.” “Có khi ở trên giường, có khi trên đầu, có khi trong quần áo, có khi trong giày. Mỗi lần đều dọa ta giật mình.” Nói xong, nàng lại cầm một con lên. “Rắc rắc…” Tiếp tục cắt mà không nói thêm gì nữa. Lạc Thanh Thần trầm mặc một lát, chỉ đành nói: “Lúc nhỏ ta từng bị chúng cắn nhiều lần, muội muội ta cũng vậy, rất đau.” “Có lần nửa đêm tỉnh dậy, ta phát hiện nó nằm trên mặt mình, suýt chui vào tai…” “Muội muội ngươi đâu?” Bạch Đường đột nhiên ngẩng đầu hỏi. Lạc Thanh Thần không trả lời, chỉ khẽ nói: “Cho nên ta vẫn luôn sợ những thứ này.” “Giết người còn không sợ.” Nữ nhân trước mặt nhìn hắn, lạnh nhạt trêu một câu. Lạc Thanh Thần nhìn đôi mắt trong veo như nước của nàng, ngửi mùi thuốc nhàn nhạt trên người nàng, có chút không tự nhiên: “Ta ra sau nấu thuốc, để A Dược tới giúp ngươi.” Đúng lúc này, giọng nói lanh lảnh của A Dược vang lên phía sau: “Chủ nhân! Ta đi nấu thuốc cho ngài rồi! Dược liệu ngài dùng ta đều nhớ. Nấu xong ta sẽ gọi ngài, ngài cứ ở đây giúp sư phụ làm việc đi!” Nói xong lại chạy mất. Lạc Thanh Thần nhìn nữ nhân trước mặt thêm một cái, đành ở lại giúp nàng xử lý dược liệu. “Cát cánh đừng bỏ vào, còn phải phơi thêm mấy ngày.” “Ngũ Hoa quả đừng bóp nát, bên trong có độc.” “Lam Sương để vào ngăn kéo, bên trên có ghi tên.” Bạch Đường vừa cắt ngô công vừa phân phó. Lạc Thanh Thần từng việc làm theo. Nửa canh giờ sau, toàn bộ đều xử lý xong. Hắn hơi nghi hoặc: “Bạch sư tỷ, Trần Nhã không cần làm việc sao?” Ban ngày hay ban đêm, hắn đều chưa từng thấy nàng làm việc. Bạch Đường trầm mặc một lát rồi nói: “Mấy ngày nay để nàng nghỉ ngơi trước.” “Qua vài ngày, nàng sẽ bị lấy đi một quả thận. Nếu còn sống, có thể sẽ bị bán vào thanh lâu.” Lạc Thanh Thần khẽ giật mình, không khỏi nhớ tới bản thân lúc trước. Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân rất khẽ. Trần Nhã mặc quần ngắn và áo ngực, thở dốc nhẹ, đầu đầy mồ hôi đi ra từ bóng tối. Sắc mặt nàng đã trắng bệch. “Sư phụ… thật sao?” Bạch Đường nhìn nàng một cái, tiếp tục cắt ngô công, nhàn nhạt đáp: “Ta nghe bọn hắn nói chuyện.” Mỗi lần chủ nhân của Trần Nhã tới lấy máu đều đi cùng hai nam nhân. “Sư phụ…” Nước mắt Trần Nhã lập tức tuôn rơi: “Nói cho ta biết… đó không phải sự thật…” Bạch Đường không nói thêm gì nữa. Lạc Thanh Thần nhìn nàng một cái: “Ta đi nấu thuốc.” Nói xong liền đi về phía hậu viện.
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị