Chương 157: Gây chuyện thị phi

“dì Đào, làm ơn dịu dàng một chút được hay không? Hỏa khí quá vượng, cẩn thận cái mông, không, cẩn thận trên mông ngọc lại mọc mụn đinh râu nữa.” Tần Lãng dùng giọng điệu đùa giỡn nói, “Còn nữa, cháu gọi điện thoại không phải là để xin phép nghỉ rồi sao.” “Cháu đã nghỉ học một tiết rồi, bây giờ mới nghĩ đến xin phép nghỉ sao? Huống chi, xin phép nghỉ cháu nên xin phép thầy Tôn chứ, tìm dì xin phép nghỉ làm gì a?” Đào Nhược Hương nói. “Cháu không phục thầy Tôn Bác quản, cháu chỉ phục dì quản.” Tần Lãng nói. “Dì thấy cháu là làm phiền dì rồi!” Đào Nhược Hương hừ lạnh nói, “Vậy cháu xin phép nghỉ để làm gì, tổng cộng cũng phải có lý do chứ, nếu như lại nói mấy lời nhảm nhí giải sầu gì đó, dì sẽ không phê chuẩn, ngoài ra dì sẽ không tha thứ cho cháu đâu!” “Lần này cháu có lý do đầy đủ để xin phép nghỉ, hơn nữa dì còn phải đồng ý với cháu.” ⒦yhuyenⓒom“Nói nghiêm trọng như vậy, cháu sẽ không nói cho dì là cháu muốn đi cứu vớt Địa Cầu chứ.” Đào Nhược Hương khẽ nói một tiếng, “Mặc kệ cháu chết ở nơi nào rồi, mau chóng quay về đi học!” “Đào dì, dì nghe cháu giải thích mà.” Trước khi gọi điện thoại Tần Lãng đã nghĩ kỹ lý do, bây giờ chỉ là kể lại mà thôi, “Buổi trưa hôm nay, trên mạng có người gọi cho cháu, là một học sinh cấp ba ở huyện Nam Bình, hắn tên là Lục Thanh Sơn, hắn là một cô nhi, toàn bộ nhờ ông nội nuôi lớn. Chỉ có điều, ông nội hắn đã bị liệt giường vài năm rồi, hắn vẫn muốn chữa khỏi cho ông nội, nhưng là đã xem qua rất nhiều bác sĩ, tiêu hết tất cả tiền cũng không được... Tóm lại, hắn tìm đến cháu, hi vọng cháu có thể giúp đỡ đi xem bệnh cho ông nội hắn. Dì biết đấy, là một truyền nhân y học cổ truyền tài đức song toàn, phẩm hạnh và học vấn đều tốt, cháu làm sao có thể vô động với nó được chứ? Cho nên, cháu đồng ý hắn lập tức tiến về trước xem bệnh cho ông nội hắn, hơn nữa miễn phí trị liệu!” “Cháu nói rốt cuộc là thật hay là giả?” Đào Nhược Hương hỏi. “Đương nhiên là thật!” Tần Lãng nói, “Nếu dì không tin, cháu trở về sẽ quay một đoạn video, chụp vài tấm ảnh, tránh cho dì cho rằng cháu là kẻ lừa đảo.” “Được rồi, được rồi. Nếu thật là như vậy, vậy thì cháu đi sớm về sớm đi. Còn nữa, bạn học Lục này khá đáng thương, cháu cứ cố gắng giúp đỡ hắn đi.” Đào Nhược Hương hiển nhiên là đã động lòng trắc ẩn rồi. Tần Lãng đồng ý, sau đó lại nói với Đào Nhược Hương: “Đúng rồi, dì nhân tiện nói với Lạc Tân một tiếng, bảo vị lớp trưởng này đừng ghi lại lịch sử nghỉ học của cháu, làm ơn.”
⒦yhuyenⓒom “Làm sao, ngươi thật giống như rất sợ Lạc Tân a?” Đào Nhược Hương dường như là phát giác ra cái gì.
⒦yhuyenⓒom“Người mà cháu thực sự sợ chính là dì.” Tần Lãng cười ha ha, sau đó vội vàng cúp điện thoại. Sau đó, Tần Lãng gọi Mã Vĩ lái xe cho mình, lại lần nữa tiến về huyện Nam Bình. Chịu đủ sự giày vò chậm rãi của xe buýt rồi, Tần Lãng cảm thấy vẫn là ngồi xe riêng đi sẽ nhanh hơn. Ai biết tên Mã Vĩ này chưa quen thuộc đường đi đến huyện Nam Bình, ở một chỗ quẹo gấp suýt chút nữa đã lao xuống vách núi, sợ đến mức hai người đều toát mồ hôi lạnh. Phải biết rằng Tần Lãng mặc dù công phu không tệ, nhưng lại không phải thân thể kim cương bất hoại, nếu thật sự rơi xuống vách núi trăm trượng, ước chừng hôm nay chính là "ra quân chưa kịp thành công thì đã chết trước" rồi! Mã Vĩ đương nhiên càng sợ đến mức khó thở, hắn biết Tần Lãng rất lợi hại, nếu như Tần Lãng phát giận, chỉ là một quyền thôi cũng đủ khiến cho hắn Mã Vĩ nằm ở trên giường trải qua nửa đời sau rồi, nhưng là Tần Lãng lại không trách mắng Mã Vĩ, chỉ là dù nói thế nào cũng không chịu ngồi xe của Mã Vĩ tiến về huyện Nam Bình nữa, mà là ở nửa đường chặn một chiếc xe buýt, một đường lắc lư vội vàng đến huyện Nam Bình. Đến huyện Nam Bình sau đó, Tần Lãng lập tức thuê một chiếc xe mô tô vội vàng đến trường cấp ba Nam Bình. Tần Lãng đi trường cấp ba Nam Bình, đương nhiên là đi tìm Lục Thanh Sơn, Lục Thanh Sơn quen thuộc huyện Nam Bình, tìm hắn đến làm người dẫn đường nhất định là sẽ không sai đâu. Chỉ có điều, Tần Lãng đến cổng trường học huyện Nam Bình, lại bị ông lão gác cổng chặn lại, ông lão này khẳng định Tần Lãng là học sinh trốn học của trường này, cho nên nhất định phải dẫn hắn đi gặp giáo viên. Tần Lãng thật sự là không biết làm thế nào với ông lão này, mặc cho hắn giải thích như thế nào cũng không được, kết quả Tần Lãng chỉ có thể ở nửa đường nhân lúc ông lão không chú ý, liền chạy nhanh như chớp mất dạng. Trường cấp ba Nam Bình mặc dù không chiếm diện tích rộng bằng trường cấp ba Thất Trung thành phố Hạ Dương, nhưng dù sao cũng có hai ba trăm mẫu đất rộng, ông lão đương nhiên không có cách nào bắt được Tần Lãng rồi. Tần Lãng tránh ông lão kia không lâu, chuông tan học liền vang lên, thế là Tần Lãng đi tới tòa nhà giảng dạy, tìm được phòng học lớp 12 ban 6. Còn chưa đến cửa phòng học, Tần Lãng liền thấy Lục Thanh Sơn đi ra từ trong phòng học, Tần Lãng đang muốn chào hỏi với Lục Thanh Sơn, liền thấy bốn nam sinh vây Lục Thanh Sơn lại, dường như là đến gây chuyện.
⒦yhuyenⓒom Rất nhanh, Lục Thanh Sơn bị bốn nam sinh này dẫn tới trong nhà vệ sinh, Tần Lãng cũng đi theo bước vào, sau đó vừa đứng ở bên cạnh máng tiểu đi tiểu, vừa xem mấy nam sinh này rốt cuộc muốn làm gì. “Lục Thanh Sơn, anh em muốn hút thuốc, nhưng lại không có tiền mua thuốc, ngươi mượn chúng ta một ít tiền trước!” Một trong những nam sinh kia đe dọa Lục Thanh Sơn nói. “Làm ơn, tôi nghèo như vậy, nào có tiền gì.” Lục Thanh Sơn rụt rè nói. “Bớt mẹ kiểu giả vờ đi! Chúng ta đều biết ngươi thường xuyên ở bên ngoài biểu diễn nghệ thuật, hát hí kịch con khỉ, kiếm được không ít tiền đi? Chúng ta cũng không cần nhiều, chỉ mượn ngươi một trăm nguyên, ngay thẳng một chút, bằng không muốn ngươi phải biết tay!” Một nam sinh khác đe dọa nói. “Tôi thật sự không có tiền.” Lục Thanh Sơn tiếp tục giải thích. “Mẹ nó, xem ra ngươi thật là thích ăn đòn!” Một trong những nam sinh kia duỗi ra nắm đấm đang muốn đánh Lục Thanh Sơn một trận, ngay tại lúc này hắn bỗng nhiên cảm giác được đáy quần nóng lên, giống như là chính hắn đã đái quần vậy. Thế nhưng, hắn đương nhiên biết mình chưa đái quần, mà hắn vừa quay đầu, lại vừa hay nhìn thấy Tần Lãng đang giương "khẩu súng nước" mạnh mẽ phun về phía hắn, hoàn toàn không có ý định dừng lại. “Tần Lãng——” Lục Thanh Sơn lúc này mới nhìn thấy Tần Lãng, hắn không ngờ Tần Lãng lại có thể xuất hiện ở đây, càng không ngờ Tần Lãng lại trực tiếp tè vào bốn người đang định bắt nạt hắn này. Bốn người này đều bị Tần Lãng tè ướt cả người, bọn họ mặc dù hận không thể giết chết Tần Lãng, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Lãng tiểu xong, sau đó mới dám vung nắm đấm giận dữ hướng Tần Lãng xông tới. Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Thế nhưng bốn tên gia hỏa này còn chưa xông tới trước mặt Tần Lãng, mỗi người đều đã chịu đòn một bạt tai, một cái cũng không bị sót. Mà bàn tay của Tần Lãng cũng không nhẹ, bốn tên gia hỏa này mặc dù chỉ chịu một bạt tai, nhưng đành phải bị đánh ngây ra, gương mặt của mỗi người chịu bạt tai đều sưng lên. Bốn người này vẫn luôn là tồn tại như bá vương trong nam sinh của trường học, từ trước đến nay đều chỉ có bọn họ đánh người mà thôi, bị đánh ở trong trường học, hôm nay vẫn là lần đầu. Điều này đương nhiên càng kích thích lửa giận trong lòng bọn họ, cho nên bốn người này sửng sốt một chút sau đó, lập tức lại xông tới hướng Tần Lãng. Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Giống như vừa nãy, nắm đấm của bốn người này còn chưa chạm tới góc áo của Tần Lãng thì đã chịu đòn một bạt tai, hơn nữa bạt tai này trực tiếp tát đến bọn họ mắt nổi đom đóm, làm sao còn có thể đánh vào người Tần Lãng được. Học sinh xung quanh không khỏi kinh ngạc một tiếng, bọn họ vẫn là lần đầu thấy được "cao thủ" đánh nhau. Bởi vì trong mắt những nam sinh cấp ba này, có thể dùng một bạt tai liền đánh lui bốn người tuyệt đối xem như là cao thủ. “Ta thao! Lão tử hôm nay giết chết ngươi!” Trong cơn giận dữ, một trong bốn nam sinh này vậy mà từ phía sau mông lấy ra một cây dao nhỏ màu bạc, ánh mắt lộ ra hung quang tới gần Tần Lãng, “Mẹ nó, lão tử hôm nay muốn ngươi chết——” Rầm! Tên gia hỏa cầm dao này lời còn chưa nói xong, cả người liền bị người ta đá bay, ngay cả người lẫn dao rơi thẳng vào trong máng tiểu, nhưng lại không phải tiểu mà hắn té ra, mà là máu mũi! Tất cả mọi người sững sờ, nhưng lần ra tay này lại không phải Tần Lãng, mà là Lục Thanh Sơn! Lục Thanh Sơn vốn luôn bị các bạn học coi là nhát gan, nhu nhược, nghèo khó!
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị