Chương 14: máy tính bí mật

Chương 14: Máy Tính Bí Mật

Bạn của tôi hẹn vào buổi chiều hai giờ. Tôi nói với hắn, chú tôi cần hắn giúp tra máy tính, phí là mười vạn. Thằng này thiếu tiền, năm giờ sáng đã có mặt bằng một chiếc máy bay. Tôi bảo hắn, tôi còn việc riêng nên không đến tìm hắn, cứ để hắn tự kiếm chác số tiền này.

Người này là bạn cùng lớp thời tôi, có chút kỹ thuật về máy tính, lần trước tôi tra cái trang web kia cũng nhờ hắn giúp. Tôi nói rõ yêu cầu với hắn, hắn lập tức hiểu, cũng không hỏi lý do, bắt tay vào làm ngay.

Nhưng vừa mới tháo toàn bộ máy tính ra, hắn liếc nhìn, liền kêu lên một tiếng “Di”.

Tôi hỏi có chuyện gì, hắn nói: “Máy tính của ngài không có mạng a.”

“Không có mạng?”

“Ngài xem, không có dây mạng a.”

Tôi cúi xuống nhìn, cũng ngẩn người. Quả nhiên, phía sau máy tính trơn bóng, loại người mù tịt về máy tính như tôi cũng có thể khẳng định, máy tính tuyệt đối không có kết nối mạng, bởi vì chỉ có một sợi dây nguồn cắm vào ổ điện.

“Mạng không dây?”

kyhuyen.ⓒom. “Không thể, trong máy tính không được trang bị hệ thống điều khiển mạng không dây.”

“Vậy đây là chuyện thế nào?” Tôi kinh ngạc.

Tôi dựa vào, đây là GHOST NET a, tôi thầm nghĩ. Trước đây tôi xem phim truyền hình, trong đó máy tính có thể thông qua một loại linh lực nào đó kết nối với một máy tính khác trong thế giới khác, người ta gọi loại internet đó là “Quỷ võng”.

Tôi không biết nguyên lý gì, nhưng tuyệt đối không phải quỷ võng, tôi bỗng nhận ra việc này cực kỳ mấu chốt.

Tôi ngồi lại trước máy tính, bình tĩnh một chút. Hắn nói: “Tôi phải mở ra xem, mới biết tình hình thế nào, nếu không, ngươi chỉ đang tự mình đối thoại với chính mình.”

“Tôi không hiểu, ngươi giải thích kỹ hơn đi.”

“Về lý thuyết cũng có thể làm được điểm này. Trong một máy tính có thể thiết lập hai tài khoản, tự gửi thư cho nhau trong cùng một máy.”

“Không cần internet?”

“Không cần, nhưng thư từ qua lại có nội dung thực tế không?”

Tôi gật đầu: “Đương nhiên là có.”

kyhuyen.ⓒom. “Vậy thì không thể là dạng này, tôi cảm thấy trong thùng máy nhất định có quỷ.” Hắn nói.

Tôi hỏi hắn có thể làm hư máy không, hắn lắc đầu nói tuyệt đối không.

Tốc độ của hắn rất nhanh, hiển nhiên là thợ sửa máy tính chuyên nghiệp, rất nhanh đã tháo rời thùng máy, bên trong toàn là mạch điện tôi không hiểu. Hắn dùng nhíp gõ loạn bên trong, xem xong xong sắc mặt tái mét, nói với tôi: “Thúc, cái này thật con mẹ nó quỷ dị, không có dây mạng.”

Tôi không hiểu cái này nghiêm trọng thế nào, lộ vẻ nghi hoặc. Hắn nói: “Trên máy tính, điều này trái với định luật vật lý. Không có dây mạng, tuyệt đối không thể nhận được bất kỳ thư từ mạng ngoài nào. Không thể nào, ngươi nhận được phong thư này, chỉ có thể đến từ chính máy tính này.”

“Ý gì?”

“Ngài hoặc là tự mình gửi thư cho mình, hoặc là, máy tính của ngài tự nó có thể gửi thư cho ngài.”

Tôi lắc đầu, điều này tuyệt đối không thể. “Tuyệt đối không thể, nhìn cho kỹ.” Tôi nói. Bỗng nhớ tới phong thư cuối cùng hôm qua, tôi dựa, chẳng lẽ máy tính này có trí tuệ, nó ở trong phòng nhìn thấy tôi đi ra ngoài hút thuốc, chứ không phải ở một nơi nào đó trong phòng giám sát ban công tôi?

Cả người tôi nổi da gà, nếu là như vậy, hành động hiện tại của chúng ta có phải đang cưỡng hiếp nó không? Không, là giải phẫu nó.

Tôi rất nhanh loại bỏ ý nghĩ buồn cười này. Nhất định trong này có quỷ, bạn học của tôi tiếp tục nghiên cứu thùng máy, bỗng nhiên, hắn “di” một tiếng, dùng đèn pin chiếu vào một sợi dây màu trắng rất nhỏ, nói: “Thì ra là thế.”

“Là nguyên nhân gì?” Tôi gấp không chờ nổi hỏi. Hắn nói: “Hiện tại còn chưa biết, nhưng ở đây có một sợi dây kỳ quái.” Hắn đẩy sợi dây màu trắng ra, sợi dây rất mảnh. Hắn vuốt, vuốt đến tận cùng sợi dây, sợi dây nối đến nguồn điện của máy tính.

kyhuyen.ⓒom. Hắn lập tức tháo nguồn điện, sau khi tháo xong, dùng tuốc nơ vít lấy sợi dây màu trắng ra, phát hiện sợi dây nối vào một thiết bị điện tử rất nhỏ.

Tôi hoàn toàn không hiểu, nhìn bạn học vuốt cằm. Hắn suy nghĩ nửa ngày, nói: “Không thể tin được thứ tôi nhìn thấy, tôi lại nhìn thấy thứ này trong thời đại này. Tôi nói ngài cũng khó hiểu. Đây là một loại mạng cực kỳ nguyên thủy, nó dùng dây nối đất để truyền tín hiệu. Đây là một loại internet điểm đối điểm, máy tính bên kia chỉ liên kết với máy tính của ngài. Thực chất là một máy phân tích mã Morse.”

“Nó ở đâu?” Tôi căn bản không muốn biết nguyên lý vận hành.

“Không biết, nó dùng nguồn điện và dây nối đất, đây là một đường chuyên dụng. Ngài có sơ đồ mạch điện của căn nhà này không? Nếu có, tôi có thể giúp ngài điều tra ra.”

Tôi lắc đầu, không cần nói tôi không biết thứ đó ở đâu, cho dù trước kia thật sự có, chú tôi nhất định đã hủy rồi. Với tính cẩn thận của chú, chú không thể để lộ đường dây này.

Hắn nói: “Biện pháp duy nhất là đào đường dây này lên. Một đầu ở đây, vậy đầu kia chỉ cần theo đường dây tìm là được.” Nói hắn chỉ vào ổ cắm âm tường, “Nơi này là nguồn. Chúng ta phải cạy toàn bộ sàn nhà, tìm hướng đi của dây, nhất định sẽ tìm được máy tính kia.”

Tôi nghĩ, bảo hắn đừng vội hành động. Tôi cần cân nhắc, động tĩnh quá lớn sẽ bị phát hiện, cần phải nhẹ nhàng chuẩn xác. Hắn nói: “Loại internet chuyên dụng này truyền dẫn khoảng cách rất ngắn, hơn nữa không thể rời khỏi nhà quá xa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến máy biến áp trên đường. Vậy nên, vị trí nhất định không xa nơi này, khẳng định trong vòng vài trăm mét, rất nhanh có thể tìm ra.”

“Ngươi cảm thấy, nhiều nhất cần bao nhiêu thời gian?”

“Nhiều nhất ba giờ là có thể tìm được.”

Tôi vỗ vai hắn, nói: “Vậy, ngươi nghỉ ngơi trước, chúng ta chờ trời tối rồi làm tiếp. Ngươi trước lắp máy tính lại cho ta.”

Tình hình tiếp tục biến hóa, cần chờ đến giờ Tý.

Đây là tôi gửi thư, bảo người kia tiếp tục chờ. Nói như vậy, người này nhất định sẽ chờ ở bên máy tính vào giờ Tý. Nếu tìm được, tôi có thể phá cửa xông vào bắt quả tang.

Đối phương vẫn không hồi âm, tôi chờ đến khi trời tối hẳn, liền bảo bạn học dùng bạt che đèn pin rồi bắt đầu công việc.

Nhà chú tôi thực ra là một đống nhà nông dân cải tạo, tất cả đường dây đều là âm tường, nhưng chú vì an toàn nên lót thêm một lớp sàn. Sau khi bạn tôi cẩn thận cạy sàn lên, phá lớp vỏ bảo vệ đường dây, kéo sợi dây ra.

Tôi chạy lên lầu hai, nhìn xem mái nhà có dây điện nào bị khẽ động.

Sau đó một đường tìm xuống, phát hiện sợi dây này trực tiếp đi ra ngoài nhà. Tôi nhổ hết đinh đóng cố định sợi dây, tiếp tục bảo bạn học kéo.

Lại đến lầu một, chúng tôi theo sợi dây đi về phía trước, liền đến trong viện. Tiếp theo, nhìn thấy dây điện đi thẳng xuống dưới, một đường thông đến ngầm.

Lòng tôi thấy kỳ quái, sân chú không lớn, chỉ sáu bảy mét vuông, một bó dây có bốn năm sợi, tất cả đều đi men theo tường mái hiên, chỉ có sợi dây này đi xuống ngầm.

Trên mặt đất chất đầy chậu hoa lộn xộn, chừng mười mấy cái. Tôi và bạn cẩn thận dời từng chậm, tôi kinh ngạc thấy một cái nắp giếng kiểm tra ống nước ngầm.

Dây điện một đường đi xuống, thế nhưng thông đến cái giếng này.

Tôi chưa bao giờ biết nhà chú còn có thứ này. Nắp giếng có một cái tay cầm, tôi kéo thử, phát hiện có thể nhấc lên, bên trong một mảnh đen kịt, lòng bỗng rực lên.

Có hy vọng.

Tôi hít sâu, nói với bạn: “Được rồi, đến đây là được.” Đuổi hắn đi, tôi lập tức vào phòng lấy đèn pin, đi đến trước nắp giếng, hít sâu, kéo lên rồi đi xuống chiếu sáng.

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị