Chương 1207: thiên tài chi danh, tố linh tiên tông

Ừng……

Tiếng vang thật lớn vù vù khắp Quá Tố Tiên Thành.

Vô số người theo tiếng nhìn lại, liền thấy trận pháp bao phủ trên không tiên thành như tuyết đọng tan rã mở ra, sau đó có một con thuyền khổng lồ – tàu bay – tự giữa thành trì chậm rãi dâng lên.

Đó là Nguyên Anh chân nhân tọa giá!

Trên tàu bay, bóng người tu sĩ thấp thoáng, không dưới mấy trăm người.

Tất cả mọi người biết, một nhóm người này đều là chạy đến gia nhập Tố Linh Tông, và phần lớn đều rất có tự tin với bản thân.

Có lẽ trong chuyến này, những người đó về sau có khả năng sẽ trở thành chân truyền đệ tử của Tố Linh Tông, và với họ thì đó là hai thế giới khác nhau.

Trên boong tàu, một đạo thân ảnh thiến lệ sáng ngời cầm danh sách vội vàng đi qua.

Các tán tu xung quanh sôi nổi né tránh, đồng thời miệng xưng “Liễu sư tỷ”.

kyhuyen com. Vị Liễu sư tỷ này phần lớn đều cười gật đầu đáp lại.

Khiến những tán tu đó rất là phấn khởi.

Rốt cuộc bọn họ còn chưa gia nhập Tố Linh Tông, mà chính tông chân truyền của Tố Linh đã có thái độ tốt như vậy, vô hình trung cho họ vài phần cổ vũ.

Liễu sư tỷ tăng nhanh tốc độ, chỉ chốc lát sau đã tới một mảnh thanh tịnh.

Một tòa cung điện nhỏ thình lình đứng sừng sững trên tàu bay.

Cửa có hai tên Trúc Cơ tu sĩ canh gác.

Nhìn thấy thanh y nữ tử, trong đó một người cười nói: “Liễu sư tỷ đây là tới đưa danh sách tán tu cho chân nhân sao?”

Liễu Mộ Hàn gật gật đầu, sau đó hiếu kỳ hỏi: “Hiện tại Lê Đình chân nhân có bận không?”

Tên đệ tử kia còn chưa trả lời, trong điện liền truyền đến một đạo thanh âm nghiêm khắc.

“Vào đi!”

kyhuyen com. Hai tên Trúc Cơ đệ tử vội vàng mở toang đại môn.

Liễu Mộ Hàn hơi sửa sang lại váy áo, sau đó thật cẩn thận đi vào.

Rộng mở sáng sủa, gió nhẹ lùa qua cửa sổ.

Trong đại điện, Liễu Mộ Hàn cúi đầu, hai tay dâng phần danh sách kia.

“Bẩm báo chân nhân, tất cả danh sách tán tu muốn tham gia nhập linh đại hội của Quá Tố Tiên Thành đều ở đây, trong đó bao gồm…”

“Không cần giới thiệu nhiều, những người này có thể có một hai phần mười gia nhập ta Tố Linh Tông đã là khó nói, dù có gia nhập cũng chỉ là ngoại môn đệ tử mà thôi, hà tất giới thiệu.”

Lê Đình chân nhân sắc mặt bình tĩnh, nhưng lời nói ra lại khá bất nhẫn nại.

Hắn trầm giọng nói: “Ngươi cứ chọn mấy cái xuất sắc một chút giới thiệu đi, bổn tọa đến lúc đó cũng sẽ phụ trách đại hội… À đúng, lần này chủ trì nhập linh đại hội là vị đồng môn nào?”

Liễu Mộ Hàn đã sớm biết vị Lê Đình chân nhân này là tu luyện cuồng ma có tiếng trong tông.

Ngoài chuyện tu luyện, những việc khác hắn nhất nhất đều không thèm để ý.

kyhuyen com. Nhưng cũng không ngờ tới, đối phương thậm chí không biết vị đồng môn chủ trì nhập linh đại hội lần này.

Nàng bất đắc dĩ nói: “Chính là gia sư Dao Tịch chân nhân.”

Lê Đình chân nhân bừng tỉnh, “Nguyên lai là Dao Tịch sư muội à! Cũng đúng, nàng thành tựu Nguyên Anh tới nay vẫn luôn không quản sự, hiện tại tông môn bắt đầu giao việc cho nàng.”

Nói tới đây, trên mặt hắn cũng không khỏi lộ ra một nụ cười.

Phỏng chừng là nghĩ tới bộ dáng Dao Tịch sư muội phiền muộn khi đối mặt mấy chuyện rườm rà này.

Lắc lắc đầu, Lê Đình chân nhân ý bảo Liễu Mộ Hàn tiếp tục.

Liễu Mộ Hàn dạ một tiếng, cũng không mở danh sách ra, liền đem những người mình nhớ rõ từ từ kể ra.

“Đường Xa, hiện ba mươi bảy tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, xuất từ Quá Tố Tiên Thành Đường gia. Mà Đường gia lão tổ cũng là đệ tử Tố Linh Tông…”

“Hoàng Nguyên Hóa, Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ, tuổi tác khá lớn, đã năm mươi tư. Tán tu xuất thân, tinh thông một tay linh thực thuật…”

“Hình Bắc Thần, cũng là tán tu xuất thân, tự theo hầu khởi tố là Hào Châu nhân sĩ. Bất quá đệ tử trên người hắn cảm nhận được một cổ nồng đậm sát khí, nghĩ đến không phải tán tu chính phái…”

Ngay từ đầu Lê Đình chân nhân còn nghe khá nghiêm túc, nhưng dần dần liền mất kiên nhẫn.

“Tán tu nào có chính phái hay không chính phái, có thể tồn tại đã là không tồi. Những người này đều quá bình thường, có ai khiến người ấn tượng sâu sắc không?”

Liễu Mộ Hàn hít sâu một hơi, trong đầu hiện lên một khuôn mặt trẻ vô cùng.

“Bẩm báo chân nhân, ngược lại có một vị. Người này tự xưng Huyền La, xuất từ cùng mặt trời lặn bình nguyên, Giáp Giới La Hiệp Trấn, cảnh giới ở Trúc Cơ sơ kỳ tả hữu, còn tuổi tác… khoảng hai mươi!”

Lê Đình chân nhân quả nhiên tới hứng thú, “Hai mươi tuổi Trúc Cơ, chẳng lẽ là Thiên linh căn, hoặc là có thể chất đặc thù gì không?”

Liễu Mộ Hàn lắc đầu, “Đệ tử không biết, dù sao còn chưa tới chân chính nhập linh đại hội, danh sách chỉ ghi chép sơ lược. Thông tin trong đó phần nhiều là do họ tự khẩu thuật, chưa qua bất kỳ nghiệm chứng nào.”

“Được rồi, ngươi hãy khoanh tròn tên những người này, đến lúc đó ta giao cho sư tôn ngươi, bảo nàng chú ý một chút, ta cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.”

Liễu Mộ Hàn bất đắc dĩ, đành phải làm theo.

Nàng thực ra biết, khi cao nhân trong tông ra ngoài chấp hành nhiệm vụ trấn thủ, thường thường phải kiêm nhiệm việc khai quật hạt giống ưu tú.

Dù sao U Huyền đại La tông môn đông đảo, ngươi không thu hạt giống tốt thì đã bị tông môn khác thu mất.

Tố Linh Tông nếu muốn càng thêm hưng thịnh, thì trên dưới phải thực hành lý niệm này, không bỏ sót bất kỳ nhân tài tu tiên nào trong khu vực.

Nhưng Lê Đình chân nhân thật sự quá lười nhác.

Hoặc là nói, hắn chỉ để tâm tu luyện của mình, căn bản không quan tâm những việc này.

Hiện tại nhiệm vụ kết thúc phải về tông, vì muốn bớt việc, lại trực tiếp từ danh sách tán tu khoanh ra người được chọn.

Nàng Liễu Mộ Hàn chỉ là một Trúc Cơ đệ tử hèn mọn, lại có thể trách cứ gì đây?

Đợi Liễu Mộ Hàn nộp lên danh sách đã khoanh người xong, Lê Đình chân nhân khó có được lộ ra vẻ ôn hòa.

“Liễu sư điệt, ta thấy ngươi đã ở Trúc Cơ chín tầng, lần này về tông là chuẩn bị kết đan phải không?”

Nói tới chuyện tu hành, Liễu Mộ Hàn chính sắc lại.

“Chính như chân nhân nói, đệ tử quả thật đã ở Trúc Cơ chín tầng nấn ná lâu ngày. Mấy năm nay ra ngoài chấp hành nhiệm vụ cũng là vì mài giũa linh lực. Hiện giờ sắp công hành viên mãn, giúp sư tôn xử lý xong nhập linh đại hội xong, liền chuẩn bị bế quan đột phá cảnh giới.”

“Như vậy rất tốt, chúng ta tu sĩ vốn nên lấy tu hành làm trọng, còn lại việc vặt sinh ý chỉ là chi nhánh thôi.” Lê Đình chân nhân đối với người nỗ lực tu hành thường thường rất thưởng thức, hắn suy nghĩ một chút, lấy ra một vật đưa trước mặt Liễu Mộ Hàn.

Liễu Mộ Hàn sửng sốt, “Đây là?”

“Năm đó ngươi sư tôn cùng ta đều từng dưới trướng tông chủ nghe giảng, cũng coi như nhất mạch tương truyền. Làm sư bá, tự nhiên muốn dìu dắt hậu bối. Trong thư ghi lại chính là tâm đắc của bổn tọa khi đột phá kết đan, ngươi cầm lấy nghiền ngẫm kỹ, có thể giúp ngươi tăng thêm một hai tầng tỷ lệ kết đan.” Lê Đình chân nhân nói.

Liễu Mộ Hàn tay nâng phá cảnh tâm đắc do chân nhân tự tay viết, như đạt được chí bảo.

Nàng vội vàng khom người tạ ơn, chỉ cảm thấy mọi việc vất vả trước đây đều đáng giá.

Cáo lui sau, Liễu Mộ Hàn một lần nữa trở lại boong tàu.

Tâm tư như trở về năm đó khi còn nhỏ tham gia nhập linh đại hội.

Khi ấy, chỉ muốn tìm một tông môn làm chỗ dựa mà thôi.

Nào ngờ chính mình lại có thể có ngày hôm nay, với tới Kim Đan kỳ trong tầm tay.

Giờ phút này nhìn những tán tu đầy kỳ vọng kia, như thấy được năm đó chính mình.

Đều là người đến lúc a!

Khi đi qua rào chắn, bên tai còn có thể nghe thấy tên tán tu Hoàng Nguyên Hóa đang hưng phấn kể với cái tên trẻ tuổi Huyền La về cuộc sống tốt đẹp sau khi gia nhập Tố Linh Tông.

Huyền La kia lại hứng thú lờ mờ, phảng phất có chút tâm sự.

Liễu Mộ Hàn cười cười, đưa tay vỗ vai Huyền La.

“Các ngươi hãy cố gắng lên!”

Cổ vũ một câu xong, nữ tử phiêu nhiên rời đi.

Chỉ còn lại La Trần ngây ngốc đứng tại chỗ, hình như có chút thụ sủng nhược kinh.

Hoàng Nguyên Hóa cũng ngây người, sau đó lớn tiếng quái kêu.

“Oa, Huyền La, đó là Liễu Mộ Hàn đó!”

“Nàng nổi tiếng lắm sao?”

“Chắc chắn nổi danh chứ, Liễu Mộ Hàn trước kia cũng là tán tu bình thường, may mắn thông qua nhập linh đại hội gia nhập Tố Linh Tông. Trải qua ngoại môn, nội môn, cuối cùng thành chân truyền đệ tử, thậm chí được Nguyên Anh chân nhân thu vào môn hạ. Nghe nói về sau kết đan có hy vọng, là bậc thượng nhân của một thế hệ.”

“Nói vậy, vẫn là tấm gương tán tu chúng ta?”

“Chắc chắn rồi, ai mà chẳng muốn như nàng, vừa có vận khí, vừa có nỗ lực, cuối cùng được Nguyên Anh chân nhân trọng dụng, không chừng về sau nàng còn có cơ hội chạm đến Nguyên Anh cảnh giới.”

“Nguyên Anh… đâu phải dễ thành.”

“Trước đừng nói chuyện này, vừa rồi nàng chủ động cổ vũ ngươi, đây có phải ám chỉ ngươi sẽ thành công gia nhập Tố Linh Tông không?”

“Là chúng ta!”

“Nhưng nàng vỗ vai mỗi mình ngươi đó! Vừa rồi ngươi cũng ngốc quá đi.”

“Thôi, dừng lại đi!”

Hoàng Nguyên Hóa còn muốn nói gì, nhưng bị La Trần gọi lại.

Lúc này hắn mới phát hiện, boong tàu yên tĩnh một mảng, tất cả mọi người nhìn bọn họ.

Từng đạo ánh mắt ấy, ý vị phức tạp, thực khó miêu tả.

Hoàng Nguyên Hóa nuốt nước bọt, vội vàng quay người sang chỗ khác, giả vờ thưởng thức phong cảnh dưới mây trôi.

La Trần thì thản nhiên như không, vẫn tự tại.

Hắn vừa rồi ngây người thật đúng là không phải giả vờ, mà là biểu lộ tự nhiên.

Thật sự là một đường đường Tán Biến cảnh võ giả kiêm Hóa Thần kỳ đại năng, bị một Trúc Cơ tiểu bối vỗ vai cổ vũ bảo cố gắng tu luyện, chuyện này thực sự có chút hoang đường.

“Bất quá ta cũng nên quen với chuyện này.”

“Nếu đã tính dùng tên giả trà trộn tông môn khôi phục tu vi, về sau không thiếu gặp phải chuyện kiểu này, nên luyện phản ứng tự nhiên mang mặt nạ cảnh giới hiện tại mới đúng.”

“Liễu Mộ Hàn sao?”

La Trần khóe miệng treo lên một nụ cười mỉm.

Lấy thần niệm của hắn, tự nhiên có thể thấy rõ ràng tình trạng đối phương.

Song linh căn tư chất, không tính là kém, nhưng cũng không tính là tốt.

Tuổi tác vừa qua trăm, linh khí trong cơ thể ngưng thực tinh thuần, nội tình thần hồn khá vững chắc.

Với tuổi tác như vậy có được tu vi đó, cũng không tệ.

Nhưng!

Với thực lực như vậy, không nên có danh tiếng lớn đến thế.

Nghĩ lại, hẳn là nàng được Tố Linh Tông cố ý đẩy ra làm người được chọn, dùng để hấp dẫn tán tu gia nhập, là một tấm bảng sống.

Tấm bảng sống như vậy, hẳn là không chỉ một vị.

Thế hệ trước là ai, hắn không biết.

Nhưng thế hệ này…

“Ta ngược lại không ngại nhận lấy cái bảng sống này.”

La Trần cười cười, trong lòng đã có tính toán.

Dù kế hoạch của hắn là trà trộn tông môn, nhưng tuyệt đối không thể lặng lẽ vô danh mà lẫn vào, nếu không hắn cần gì phải đổi tên đổi họ?

Muốn khôi phục tu vi, nhất định phải có đủ tài nguyên.

Động phú trên linh mạch tốt nhất, tài nguyên tu hành tốt nhất, danh sư chỉ điểm tuy không cần, nhưng kho tàng điển tịch của Luyện Hư tông môn hắn cũng không ngại xem qua.

Chỉ có khi mọi điều kiện đều kéo đầy, hắn mới có thể với tốc độ siêu nhanh khôi phục tiên đạo cảnh giới.

Cho nên, ngay từ đầu hắn đã định hướng.

Đổi tên đổi họ, dịch dung ngụy trang, lấy tư chất thiên tài, quật khởi trong tông môn.

Tuổi tác không thể lớn, cảnh giới không thể thấp, nhưng mọi thứ lại có dấu vết để lại.

Như vậy, dù tương lai tiếp xúc với cường giả Thiên Nguyên Đạo Tông, cũng sẽ không hoài nghi đến La Trần của tiểu thế giới kia.

Trong lúc suy tư, đã có tán tu tham gia nhập linh đại hội chủ động tới kết bạn.

Trong những người này, chưa chắc không có kẻ mang địch ý.

Nhưng đại hội chưa bắt đầu, lẫn nhau vẫn chưa phải địch thủ.

Dù đại hội kết thúc, có người lạc tuyển, nhưng nếu có thể kết giao được vài đệ tử tương lai của Tố Linh Tông, cũng là một mối nhân mạch tốt.

Với những người này, La Trần tỏ ra thái độ xa cách cao ngạo.

Hoàng Nguyên Hóa thì vui vẻ từng người nhận biết, còn tiện thể giảng hòa cho La Trần , bảo mọi người tính nó là thế, đừng để ý.

Thiên tài mà!

Mọi người luôn có thể chấp nhận mọi khuyết điểm trên người họ.

Bởi vậy, theo thời gian lên đường lâu hơn, danh tiếng của La Trần không những không vì thái độ cao ngạo thanh cao mà xấu đi, ngược lại càng ngày càng vang dội.

Mười ngày sau.

Tàu bay đi tới một nơi mây mù lượn lờ tĩnh lặng.

Giữa lúc chúng tán tu nghi hoặc, các đệ tử Tố Linh Tông trên tàu lại đồng loạt xếp thành đội ngũ.

Cô thiếu nữ tên Liễu Mộ Hàn đứng trước mọi người, bảo một chúng tán tu cũng đứng vào đội.

Trong một mảng yên tĩnh, Liễu Mộ Hàn cung kính nói: “Thỉnh chân nhân ra tay!”

Ngay sau đó.

Một đạo lưu quang màu vàng to bằng miệng bát từ giữa tàu bay bay ra, đánh vào biển mây.

Chợt, thấy biển mây yên tĩnh tầng tầng lớp lớp cuộn trào, tản ra một con đường.

“Hồi tông!”

Uy nghiêm thanh âm vọng tới từ xa.

Một chúng đệ tử Tố Linh Tông trên tàu đồng thanh đáp ứng, phóng thích pháp lực, điều khiển tàu bay vừa tiến lên vừa hạ xuống.

Theo độ cao giảm dần, những cảnh tượng mơ hồ ban đầu cũng trở nên rõ ràng.

Bầu không khí tĩnh lặng cũng trở nên ồn ào náo nhiệt.

Chỉ thấy dưới biển mây, nghìn núi chống đỡ, núi non trùng điệp điệt chướng.

Trong núi rừng, cây cối xanh um, đều tỏa ra mùi dược liệu đủ màu sắc vị.

Lại có ao hồ sông nước, điểm xuyết ở giữa.

Cá rồng nhảy lên, bắn lên vô số gợn sóng, dưới ánh mặt trời tỏa ra bảy sắc cầu vồng.

Từng đạo thân ảnh tu sĩ, hoặc bận rộn trong vườn dược dưới rừng núi, hoặc ngự kiếm phi độn, tiêu sái tự tại.

Dù những tán tu này đã từng lang bạt trên U Huyền đại La , nhưng thấy cảnh tiên gia thịnh cảnh này, vẫn nhịn không được phát ra từng trận tán thưởng.

La Trần cũng ở trong đó.

Nhưng hắn tán thưởng không phải cảnh tiên gia, mà là cái đại trận biển mây ban nãy.

“Lấy thiên sơn địa mạch làm nền, kết hợp hiện tượng thiên văn, hình thành đại trận ẩn nấp chu toàn, phạm vi che phủ đâu chỉ vạn dặm. Trong biển mây tĩnh lặng kia, lại ẩn chứa tranh tranh sát ý, nghĩ tất có sát trận mai phục trong đó. Nếu có đạo tặc nào đồ cưỡng ép xông vào, trong thời gian ngắn sẽ bị đại trận này xé nát. Khó trách dù là tàu bay tông môn, cũng không thể dễ dàng tiến vào, cần Nguyên Anh chân nhân ra tay. Chà chà, hộ tông đại trận của Tố Linh Tông này chẳng phải vật phàm, không biết là vị cao nhân nào bố trí.”

Đang lúc La Trần ngửa đầu quan sát trận pháp, chợt có mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi.

“Huyền La, ngươi thực hứng thú với trận pháp sao?”

La Trần cúi đầu, nhìn thiếu nữ da trắng xinh đẹp trước mặt, bình tĩnh nói: “Còn ổn.”

Liễu Mộ Hàn cười cười: “Tố Linh Tông ta chủ yếu kinh doanh các sản nghiệp liên quan đến dược liệu, trong tông cũng có lượng lớn dược liệu đào tạo. Nói đến điều này, ngoài linh thực thuật và luyện đan thuật, trận pháp cũng là một môn cần thiết. Nếu ngươi cảm thấy hứng thú, sau này nếu thành công gia nhập tông môn, có thể tinh nghiên thêm trên con đường này. Nếu biểu hiện xuất sắc, nói không chừng có thể lọt vào mắt xanh của các vị tiền bối trong tông, được thu làm chân truyền đệ tử.”

“Vậy đa tạ Liễu sư tỷ cát ngôn.” La Trần cảm tạ một câu rồi thuận miệng hỏi chuyện liên quan đến nhập linh đại hội: “Vậy phải làm thế nào mới có thể gia nhập Tố Linh Tông chúng ta?”

“Ngươi đã đến với chúng ta, xem ra là nhất định sẽ đỗ.”

Liễu Mộ Hàn bị sự tự tin mạnh mẽ mà La Trần tỏa ra khiến cho cảm nhiễm, dứt khoát liền giới thiệu cho hắn cụ thể lưu trình của nhập linh đại hội.

“Có chút khác so với năm ngoái, lần này nhập linh đại hội tổng cộng chia làm ba cửa ải, cần phải vượt qua tất cả mới có thể thành công nhập tông.”

“Ba cửa ải?” (tấu chương xong)

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị