Chương 129: Nhiên Huyết Đan, thực lực bộc phát
Ngô Uyên lấy ra một cái bình ngọc, bên trong có mười viên đan dược, đều là Nhiên Huyết Đan.
Trong đó, một bình là thập tinh, bình thứ hai là cửu tinh, còn lại đều là bát tinh hoặc thất tinh.
Tổng cộng mười bình.
Hắn lấy ra một bình thập tinh đưa cho nữ tu.
Nữ tu mở ra xem xét một chút.
"Nhiên Huyết Đan."
Quả nhiên, trong bình sứ chỉ còn lại chín viên Nhiên Huyết Đan.
Lần trước ở trong sơn động, hắn đã dùng mất một viên, chỉ còn lại chín viên.
ḱyhuyen com. Nữ tu nhìn chằm chằm vào đan dược trong tay, ánh mắt lấp lánh.
Hiệu quả của Nhiên Huyết Đan không tệ, nhưng tác dụng phụ cũng cực kỳ rõ ràng.
Mỗi một lần sử dụng, đều sẽ tiêu hao thọ nguyên.
Nhưng đối với tu sĩ mà nói, thọ nguyên tuy quý giá, nhưng nếu mất mạng thì thọ nguyên cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Nhiên Huyết Đan có thể giúp tu sĩ bộc phát thực lực mạnh mẽ trong thời gian ngắn, đây chính là vật bảo mệnh.
Ngô Uyên nhìn nữ tu, chờ đợi nàng ra giá.
Nàng là nữ phù thủy, hẳn là biết giá trị của thứ này.
Nữ tu trầm mặc một lát, sau đó báo ra giá cả cho từng loại: 120, 90, 80, 90, 100 linh thạch.
Bình thập tinh kia là đắt nhất, đúng như hắn dự đoán.
Dù sao, linh thạch tuy quý giá, nhưng đan dược bảo mệnh lại càng hiếm có hơn.
ḱyhuyen com. Chưa kể Ngô Uyên cũng không ngờ giá lại cao đến thế.
Nói trắng ra, đây chẳng phải là một loại đan dược tiêu hao sao?
Nhưng ở nơi như thế này, một viên đan dược có thể cứu mạng thì giá bao nhiêu cũng không đắt.
Lúc này đã là lúc nào rồi?
Từ khi vạn tộc đại chiến bắt đầu, chiến sự ở tiền tuyến vô cùng căng thẳng.
Nơi này giống như một thùng thuốc súng khổng lồ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Mà Nhiên Huyết Đan chính là thứ có thể giúp tu sĩ giữ mạng trong thời khắc mấu chốt, thậm chí là lật ngược thế cờ.
Hiệu quả này, chỉ có người dùng mới biết.
Nhiên Huyết Đan không phải ma dược, mà là đan dược cứu mạng thực thụ.
Vì vậy, giá của nó mới cao như vậy.
ḱyhuyen com. Thông qua một phen giao dịch, Ngô Uyên thu hoạch được một lượng linh thạch kha khá, tâm tình rất tốt.
Sau khi nữ tu lấy được thứ mình cần, nàng nhìn Ngô Uyên với ánh mắt khác hẳn.
Ngô Uyên cũng không nán lại lâu.
Hắn còn cần mua một ít dược dịch để rèn luyện thân thể.
Nữ phù thủy rất kinh ngạc, dường như không ngờ hắn lại có hứng thú với thứ đó.
Nhìn bóng lưng Ngô Uyên, nàng cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu.
"Đúng rồi, đan dược này hiệu quả rất tốt, nhưng nếu dùng quá nhiều sẽ tổn thương căn cơ, ngươi hẳn là biết chứ?"
Nữ tu nhìn Ngô Uyên, nhắc nhở một câu.
Ngô Uyên hơi khựng lại: "Ta biết, giá cả vừa rồi ta thấy cũng ổn."
Nữ tu cười nói: "Nếu ngươi còn có loại đan dược này, bao nhiêu ta cũng thu hết."
"Được."
Ngô Uyên gật đầu.
Hắn hỏi thêm: "Ngươi có biết nơi nào bán dược dịch rèn luyện thân thể không? Càng nhiều càng tốt."
"Ngươi muốn thứ đó làm gì? Chẳng lẽ ngươi là thể tu?" Nữ tu tò mò hỏi.
Nàng lắc đầu: "Trong thành này không có nhiều, nhưng nếu ngươi đến Thái Sơn, có lẽ sẽ tìm được."
Thái Sơn, nơi đó là thánh địa của tu sĩ.
"Vậy sao, đa tạ."
Ngô Uyên xoay người rời đi.
Nữ tu nhìn theo hắn, đột nhiên nói: "Ngươi có mang theo Nhiên Huyết Đan không?"
"Có."
"Nếu gặp nguy hiểm trên đường đến Thái Sơn, hãy dùng nó, nó có thể giúp ngươi giữ mạng."
"Đa tạ."
Ngô Uyên nhớ lại lúc trước, nữ tu này dường như có chút đồng tình với hắn.
Hắn vốn tưởng rằng những tán tu này đều là hạng người giết người không ghê tay, không ngờ cũng có người có chút "nhân tính".
Chỉ là ở cái thế giới này, hoặc là ngươi có bối cảnh, hoặc là ngươi có thực lực, nếu không chỉ có thể làm kẻ hèn mọn.
Ngô Uyên không quay đầu lại, biến mất trong màn đêm.
Hiện tại, hắn đã có đủ Nhiên Huyết Đan.
Nhưng hiệu quả của nó quá mạnh, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không dùng đến.
Hắn đi thẳng về phía cổng thành.
Đã đến lúc rời khỏi đây rồi.
"Đứng lại!" Một tên tu sĩ canh cổng quát lên.
"Có chuyện gì?" Ngô Uyên lạnh lùng hỏi.
"Ra khỏi thành vào lúc này, ngươi không sợ chết sao?"
Ngô Uyên không trả lời, trực tiếp bước đi.
Đêm mưa, gió lạnh thấu xương.
Một bóng đen lặng lẽ bám theo sau hắn.
Ngô Uyên đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn trời, một tia sát khí lóe lên.
Hắn biết có người đang theo dõi mình.
Có lẽ là những kẻ lúc nãy ở trong thành.
Hắn cố ý chọn con đường vắng vẻ này để dẫn dụ bọn chúng.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán.
"Giao linh thạch ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Một giọng nói âm lãnh vang lên.
Ngô Uyên quay lại, thấy một đám người đang bao vây mình.
Dẫn đầu là Tư Mã Tiêu.
"Tư Mã Tiêu, ngươi quả nhiên không nhịn được." Ngô Uyên bình thản nói.
"Hừ, Ngô Uyên, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu!"
Tư Mã Tiêu cười lạnh, phất tay một cái, đám tán tu xung quanh lập tức lao lên.
Ngô Uyên không hề nao núng, hắn lấy ra một viên Nhiên Huyết Đan, nuốt xuống.
Oanh!
Một luồng khí thế mạnh mẽ từ người hắn bùng phát.
Thực lực của hắn trong nháy mắt tăng vọt, đạt đến đỉnh phong của Viên Đan cảnh.
Hắn thi triển một loại mộc hệ công pháp, vô số dây leo từ dưới đất mọc lên, quấn chặt lấy đám tu sĩ.
"Cái gì! Làm sao có thể!" Tư Mã Tiêu kinh hãi.
Hắn không ngờ Ngô Uyên lại có thực lực mạnh như vậy.
Ngô Uyên lạnh lùng nhìn hắn: "Chết đi."
Một đường kiếm quang lóe lên, đầu của Tư Mã Tiêu rơi xuống đất.
Đám tán tu còn lại thấy vậy thì sợ hãi bỏ chạy, nhưng Ngô Uyên không để cho bọn chúng có cơ hội.
Hắn ra tay dứt khoát, giết sạch toàn bộ.
Máu hòa lẫn với nước mưa, thấm đẫm mặt đất.
Ngô Uyên thu dọn chiến trường, lấy đi túi trữ vật của bọn chúng.
Hắn nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định.
Thái Sơn, hắn nhất định phải đến đó.
(Hết chương)